MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN MƯỜI HAI: TRIỆU TIỂU ĐÔNG

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain/Moses trên bình nguyên)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


TRIỆU TIỂU ĐÔNG

Tôn Thiên Bác rất thú vị, anh ta chẳng nói gì cả. Tôi đã hỏi một vài người có kinh nghiệm, nhưng không có tác dụng. Anh ta chỉ là không hé một lời. Nếu bạn không cho anh ta ngủ, anh ta sẽ không ngủ, và nếu anh ta kiệt sức với bạn, sẽ làm kiệt quệ tất cả mọi người, và anh ta vẫn có thể chống đỡ. Tôi nói, nếu anh không biết, anh có thể nói rằng tôi không biết, và chúng tôi sẽ lưu lại trong hồ sơ. Anh ta vẫn chẳng nói gì, lâu lâu lại xoa bóp đốt sống cổ.

Chúng tôi để phòng khám mở cửa, tìm một bác sĩ Trung y từ nơi khác đến để khám bệnh. Chúng tôi đã tìm cả trong lẫn ngoài mà không thấy gì cả. Một người trong số họ nói rằng anh ta chưa từng nhìn thấy một nơi nào sạch sẽ như vậy, không giống như có người sinh hoạt ở đó. Tôi hỏi Tiểu Trang làm thế nào để xử lý vụ này. Từ lúc ở Bắc Kinh trở về, tâm trạng của Tiểu Trang có vẻ uể oải. Khi lên máy bay cậu ấy muốn hút thuốc nhưng kìm lại, sau khi xuống máy bay liền hút nửa bao Bình Nguyên trên đường đến cục công an.

Chúng tôi đã kiểm tra hồ sơ xã hội của tất cả những người phụ nữ có tên Lí Phỉ ở tại thành phố này và nhận thấy rằng có một người rất phù hợp với người mà chúng tôi đang tìm kiếm, sinh năm 1982. Cha cô ta tên là Lí Thủ Liêm, sinh năm 1954. Ông ta cao 1.76 mét, vốn là công nhân của một nhà máy sản xuất máy kéo và là thợ lắp máy, ông ta có thể lái máy kéo và ô tô. Sau khi bị cho thôi việc, ông ta đã bốc hơi khỏi xã hội. Lí Phỉ có hồ sơ lưu trữ tại trường tiểu học, đã biến mất sau khi tốt nghiệp tiểu học. Thời điểm của hai sự kiện này đều xảy ra vào năm 1995. Dựa trên tất cả thông tin chúng tôi có, Lí Thủ Liêm là nghi phạm chính trong vụ án giết người trên xe taxi năm 1995 và vụ án giết cán bộ quản lý đô thị năm 2007. Cho dù Lí Phỉ không phải đồng phạm, cô ta cũng là nhân chứng quan trọng. Một người nếu còn sống thì sẽ phải có dấu vết để lại, không rõ Lí Phỉ còn sống hay không, nhưng Lí Thủ Liêm chắc hẳn phải còn sống. Ở xã hội trung gian này, chỉ cần thay đổi thẻ căn cước thế hệ thứ hai một lần, và chắc hẳn ông ta có tên và danh tính mới.

Tiểu Trang nói rằng mọi chuyện chắc hẳn là như thế này, năm đó nhà họ Lí xảy ra một số chuyện, ông bố bị cho thôi việc, Lí Phỉ nhập học, bạn của ông ta là Tôn Dục Tân muốn mở một phòng khám và vay tiền ông ta. Lí Thủ Liêm luôn luôn chính trực, trước tiên cho Tôn Dục Tân vay tiền, và do đó Lí Phỉ không có tiền để nhập học. Tôi nói, anh không hiểu. Cậu ấy nói, năm sau đến lượt em thi vào cấp 2, cho dù anh có đứng đầu toàn thành phố thì vẫn phải nộp 9,000 tệ. Em cho rằng Lí Phỉ đã thi đỗ và được nhận vào học, nhưng tiền của Lí Thủ Liêm lại dồn hết vào phòng khám, vì vậy ông ta thực hiện các vụ cướp tiền của tài xế taxi. Tôi nói nghe có lý đấy, có thể vụ này đã được thiết lập như vậy.
Cậu ấy nói, anh còn nhớ vụ đầu tiên không? Có một con dao trong hộc để đồ của người lái xe taxi, anh ta là bộ đội xuất ngũ, anh ta đi trực đêm và mang theo để phòng thân, có lẽ trường hợp đầu tiên là ngộ sát, kẻ sát nhân chỉ muốn cướp ít tiền rồi bỏ đi. Về sau, vì tay đã dính máu nên hắn mới tiếp tục giết người cướp của. Tôi nói, có thể là như vậy, nhưng việc đó không quan trọng nữa. Những gì đã xảy ra trong vụ án đầu tiên còn quan trọng sao? Cậu ấy nói rằng vụ tấn công cảnh sát sau đó giống với những gì em đã nghĩ trước đó, Lí Phỉ chắc hẳn đã ở trên xe vào ngày hôm đó, nhưng không phải để cướp mà là để làm gì đó. Có thể họ đang đến phòng khám nhà họ Tôn hoặc đi gặp bác sĩ. Đó là xe của Tưởng Bất Phàm. Tưởng Bất Phàm nhận thấy Lí Thủ Liêm rất đáng nghi, và hai người xuống xe giữa chừng, trước đó em đã suy đoán điều này. Tôi nói rằng có thể Lí Phỉ cũng tham gia vào vụ cướp, điều này cũng có thể xảy ra. Tiểu Trang nói, phải, phải. Nhưng điều đó có lẽ không thể xảy ra. Tôi nói, tại sao? Cậu ấy nói rằng về mặt nhân tính, người cha không nên làm điều này. Tôi nói, mẹ kiếp, lại còn phải bảo tôi về nhân tính à? Cậu ấy không nói gì nữa.

Ngày hôm sau tôi dẫn người đi qua khám nhà của Tôn Thiên Bác, quả thực rất sạch sẽ, cứ như thể luôn chuẩn bị tinh thần là sẽ có ngày chúng tôi đến bắt anh ta. Phòng sau có sàn bằng gỗ, tôi cho người cạy ra thì không có gì. Tôi nghĩ rằng trong trường hợp này đơn giản là tiếp tục lục soát. Tất cả những chỗ có thể cất giấu đồ đạc đều bị dỡ ra, cuối cùng chúng tôi tìm thấy một chiếc gối y học cổ truyền Trung Quốc có lót một lớp đá nhỏ có tác dụng an thần khi ngủ. Dưới lớp đá, có một cuốn sách giáo khoa tiếng Trung tiểu học dính máu và hơn 70 trang bản thảo được photocopy lại. Tôi đưa những thứ này đến trước mặt Tôn Thiên Bác, anh ta không nói gì như thể chưa từng nhìn thấy chúng, sau đó nhắm mắt lại và xoa bóp thái dương. Tôi đọc lại tập bản thảo, có vẻ là một cuốn tiểu thuyết viết về những thứ về những người hàng xóm trong khu tập thể, những điều giữa trẻ con, những điều giữa người lớn, chơi với sâu bướm, chơi bóng đá, và các trò trêu chọc. Ý nghĩa chắc là về tuổi thơ của tác giả. Tôi chuyển những thứ này cho Tiểu Trang để cậu ấy xem. Sau khi đọc xong, Tiểu Trang không đề cập đến bất kỳ ý kiến nào về việc suy luận phá án. Thay vào đó, cậu ấy xin tôi cho nghỉ phép vài ngày, cậu ấy nói rằng em không thể chống chọi được nữa và cơ thể em sắp suy sụp rồi. Tôi đồng ý, dù gì thì cậu ấy cũng còn trẻ, và cũng hợp lý về việc nghỉ ngơi khi lần đầu gặp một vụ án như thế này. Tôi đã đề nghị rằng trước khi nghỉ cậu ấy có thể gặp Tôn Thiên Bác, rốt cuộc thì đó là manh mối duy nhất mà chúng tôi có vào lúc này. Cậu ấy không nói gì, cậu ấy thực sự rất mệt. Cậu ấy nói rằng mình sẽ suy nghĩ thêm về việc này, có lẽ sẽ nghĩ ra điều gì đó, rồi nói tạm biệt.

Chiều ngày thứ ba kể từ khi cậu ấy xin nghỉ, một tình huống mới lại xuất hiện, đây là điều không ai ngờ tới. Hồi đầu năm chúng tôi có thực hiện một chiến dịch vây bắt. Trên thực tế, có vài người trong số đó là tay sai cho người khác để kiếm cơm, dù cho vẫn còn sống nhưng hầu hết đều đã là phế vật, hoặc là lão hóa sớm, trở nên ù lì, hoặc trở thành kẻ cặn bã do rượu chè. Có một người đàn ông, 51 tuổi, đã cố gắng cướp Chi nhánh Ngân hàng Xây dựng ở đường Kì Sơn vào năm 1996. Hắn ta đã dùng một khẩu súng ngắn tự chế để giết một nhân viên bảo vệ và bỏ trốn. Vào đầu năm nay, hắn ta bị bắt từ huyện Vũ Dương, tỉnh Hà Nam, hắn thừa nhận mình đã cướp của giết người và bày tỏ hy vọng có thể gặp lại người vợ đã ly hôn nhiều năm của mình. Tôi không coi trọng việc này, nếu ngày nào bọn họ cũng được đáp ứng nguyện vọng thì tôi còn làm được việc gì nữa. Tiểu Trang đã tìm được vợ của người đàn ông này, cũng đã ngoài 50 tuổi, sau khi tái hôn và có con, cuộc sống của cô ấy rất tốt, hiện cô ấy nghỉ hưu ở nhà và phụ giúp con trai trông cháu. Bà ấy không muốn gặp ông ta. Với sự đồng ý của bà ấy, Tiểu Trang đã chụp bức ảnh bán thân của bà, đưa cho tên tội phạm xem và kể cho hắn ta nghe tình hình thực tế. Hắn nhận bức ảnh mà không nói gì.

Nhưng mấy ngày nay, hắn ta đột nhiên nói rằng có một báo cáo quan trọng, và tôi đã đến gặp. Hắn ta muốn gặp Tiểu Trang. Tôi nói Tiểu Trang đang bị ốm và xin nghỉ phép, tôi là cấp trên của cậu ấy và có thể đại diện cho cậu ta. Hắn ta biết tôi và kể lại sự việc. Sau khi nghe hắn nói, tôi đề nghị hắn viết lại bản tường trình, rồi gọi lực lượng hỗ trợ sao lưu lại tờ khai hắn ta viết rồi yêu cầu hắn ta kể lại một lần nữa. Người này có trí nhớ rất tốt, dù là lời khai viết ra hay là lời thú tội kể lại hai lần cũng không có gì mâu thuẫn, còn có thể nhớ được rất nhiều chi tiết từ hơn chục năm trước. Người này tên là Triệu Khánh Cách, thất nghiệp, nghiện rượu, nghiện cờ bạc. Khi bàn mạt chược rực rỡ bày ra, hắn liếc nhìn chung quanh, xoa xoa dãy các quân bài sắp trước mặt mình, trong lòng đã nắm rõ tất cả vị trí các quân bài trên bàn. Nhưng dù cho có trí nhớ tốt như vậy, hắn ta vẫn thua bạc và nợ nần chồng chất. Để có tiền trả nợ, hắn ta bắt đầu đi cướp các tài xế taxi. Hắn cao 1 mét75, tay rất có sức mạnh, theo lời hắn kể thì hồi nhỏ hắn có thể dùng tay bóp vỡ quả óc chó. Chuẩn bị sẵn dây nylon, dầu diesel, sau khi lên xe hắn ngồi ngay phía sau tài xế, đi đến nơi hẻo lánh để thực hiện hành vi giết người, cướp tài sản rồi đốt xe tẩu thoát. Tổng cộng hắn đã thực hiện năm vụ cướp, và hắn ta nhớ được thời gian, địa điểm, con người, thậm chí cả ngoại hình và tuổi tác của người lái xe, và thậm chí cả câu cửa miệng của một số người. Một trong những người lái xe mang theo chiếc lược trong túi áo khoác, vừa chải tóc vừa lái xe nói rằng anh ta sẽ đi gặp người tình sau khi hết ca làm, người tình của anh ta ba mươi hai tuổi và có ông chồng đi công tác quanh năm. Sau khi siết cổ người lái xe, hắn lấy chiếc lược chải đầu đó và sử dụng nó cho đến tận bây giờ.

Nhưng hắn ta nói rằng vào ngày 24 tháng 12 năm 1995, hắn ta không lên xe của Tưởng Bất Phàm, hắn ta đã đến Quảng Châu để mua một khẩu súng (nhưng rốt cuộc đã không mua). Vào lúc đó hắn ta đã thực hiệ năm vụ cướp lái xe taxi, và không hề sơ suất, vì vậy hắn ta đã chuẩn bị dấn thêm một bước nữa đi cướp ngân hàng. Tôi cho hắn ta xem ảnh của Lí Thủ Liêm và Lí Phỉ, hắn ta nói rằng hắn không quen họ và hắn chưa bao giờ gặp họ.

Tôi nhìn thấy chiếc lược, sau đó gọi cho Tiểu Trang, nhưng cậu ta đã tắt máy. Trên thực tế, không cần phải vội vàng như vậy, nhưng có một lỗ hổng trong vụ án liên hoàn này, và công việc chúng tôi cần làm cũng không có nhiều thay đổi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: