[VIETSUB] THƯ TÌNH GỬI TỪ PARIS (CHÚC MỪNG SINH NHẬT 25 TUỔI CỦA LƯU HẠO NHIÊN)

Tháng 6/2018, trong khoảng thời gian Lưu Hạo Nhiên sang Paris (Pháp) tham dự show diễn của Louis Vuitton trong khuôn khổ Tuần lễ thời trang Paris, Lưu Hạo Nhiên đã kết hợp cùng Harper’s Bazaar và Canon để thực hiện một dự án quảng cáo cho máy ảnh Canon có tên “巴黎影像情书” (Paris Image Love Letter). Project này vào năm 2019 đã giành được Giải thưởng Vàng cho Giải thưởng Quốc tế ADMEN về cách thể hiện hình ảnh video chất lượng cao và chiến lược truyền thông tiếp thị đa phương tiện.

Mình rất thích video này nên quyết định làm sub để chúc mừng sinh nhật 25 tuổi của Lưu Hạo Nhiên. Chúc cậu hạnh phúc và tự do, tự do lựa chọn dự án phim ảnh, tự do yêu đương, tự do theo đuổi những sở thích riêng.

20180815 Harper’s Bazaar weibo update

Một ngày nào đó, em sẽ đến đây, cũng nghe nhạc và xem phim giống tôi, đi ngang qua quán cà phê và hiệu sách trên phố đó. Tôi muốn giữ những kỷ niệm trong một cuốn sách và gói ghém lại gửi cho em. Tự hỏi liệu em có cảm thấy giống như tôi khi bước xuống con phố này không?

20180822 Harper’s Bazaar weibo update

Buổi chiều lười biếng ở Paris đầy nắng. Một chàng trai trẻ muốn sử dụng cách đặc biệt nhất của mình để ghi lại thành phố lãng mạn này. Những con phố vội vã và cuộc viếng thăm bất ngờ của những “vị khách” trên băng ghế đã khiến lòng anh gợn sóng. Phong cảnh trong mắt anh ấy và sự dịu dàng trong trái tim anh là những câu chuyện anh ấy muốn kể cho bạn nghe nhất. Tất cả những gì anh ấy muốn nói đều có trong video “Thư tình gửi từ Paris” này.

20180810 Harper’s Bazaar weibo update

Anh ấy đã chụp rất nhiều ảnh, nhưng mong muốn nhất là những bức ảnh như một du khách. Anh ấy đã đến Paris nhiều lần, nhưng vẫn mong ước một điều rằng sẽ được ngắm nhìn những con phố cổ bên sông của thành phố trong thời gian tới. Thích đồ ngọt và hay cười. Với Lưu Hạo Nhiên, đằng sau vinh quang và việc trở nên nổi tiếng từ khi còn trẻ là sự chăm chỉ và lòng dũng cảm để đi trên con đường ước mơ. Anh ấy nói, “Có lẽ tóc sẽ không dài như vậy khi các bạn gặp lại tôi lần sau.” Những lọn tóc bướng bỉnh ánh lên trong nắng, Paris, rất vui được gặp em.

20190627 Harper’s Bazaar weibo update

Harper’s Bazaar cùng với Lưu Hạo Nhiên đã ghi lại thành phố Paris lãng mạn theo cách đặc biệt của mình và gửi bức thư tình đặc biệt này đến mọi người. Sau một năm, chúng tôi rất vinh dự khi nhận được hồi âm, dự án của Harper’s Bazaar và Canon (Trung Quốc) kết hợp thực hiện có tên “巴黎影像情书” (Paris Image Love Letter) đã giành được Giải thưởng Vàng cho Giải thưởng Quốc tế ADMEN về cách thể hiện hình ảnh video chất lượng cao và chiến lược truyền thông tiếp thị đa phương tiện 🎉🎉🎉! Hãy luôn gắn bó với ý định thuở ban đầu, biến thời trang trở nên trẻ trung hơn, và còn nhiều điều bất ngờ đang chờ bạn mở ra bức thư tình của Bazaar!

[GẶP GIÓ] CHƯƠNG TÁM: SỨC MẠNH BÊN TRONG (PHẦN HAI)

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

TRẠNG THÁI LÀM VIỆC LÝ TƯỞNG

Khi bạn đối mặt với một cơ hội tốt, thực sự rất khó để đưa ra quyết định. Niềm tin mà tôi luôn neo bám vào đó là nếu bạn bỏ lỡ một vai diễn hay, thì chắc chắn sẽ có một vai diễn tốt hơn đang chờ bạn. Mặc dù nhịp điệu trong vòng (điện ảnh/truyền hình) diễn ra rất nhanh, nếu bạn không nhận vai đó thì tự nhiên có rất nhiều người đang chờ đợi được nhận. Trạng thái làm việc của mọi người luôn như thế này: khi bạn hoàn thành xong một dự án thì một dự án khác lại đến gõ cửa chào mời.

Nhưng tôi hy vọng mình có thể làm mọi thứ chậm lại một chút. Tôi không muốn đi quá nhanh, cũng không muốn quá vội vàng. Trạng thái lý tưởng của tôi là quay một hoặc hai dự án trong một năm (T/N: cần lưu ý rằng vào năm 2019, anh ấy đã đề cập trong một cuộc phỏng vấn rằng trạng thái lý tưởng của anh ấy là ba dự án trong một năm.)

Không phải vì tôi có cảm giác an toàn tuyệt vời hay tôi thiếu cảm giác cấp bách, mà là vì tự nhiên tôi luôn cảm thấy bất an. Tôi không tin rằng điều gì đó tôi đạt được có nghĩa là nó dành cho tôi, tôi cũng không tin rằng bây giờ dù tôi có một mục tiêu lớn có nghĩa là tôi có thể đạt được nó. Tôi chỉ tin vào việc đi từng bước vững chắc, làm những gì tôi có trong tay.

Tôi hy vọng rằng tôi không bước một bước nào trống rỗng, rằng ngay cả khi tôi đi chậm hơn một chút, tôi sẽ tận dụng tối đa mọi quyết định mà tôi đưa ra, để làm tốt mọi vai diễn. Đó là cách bạn đảm bảo rằng bạn có một cái gì đó chân thực và vững chắc trong tay bạn.

CHẬM LẠI

Gần đây, tôi liên tục nói với bản thân rằng đừng nghĩ rằng bạn đặc biệt. Bạn chỉ là một thanh niên 20 tuổi bình thường. Bạn không phải thần đồng như Natalie Portman. Đừng để bị những lời nói bên ngoài đánh lừa. Bạn chỉ là có chút khiếu nghệ thuật mà thôi. Diễn xuất của bạn, sự nghiệp của bạn – còn cả một con đường dài phía trước.

Nếu chúng ta đang nói về tài năng diễn xuất thiên bẩm, đối với một chàng trai 20 tuổi, ngay cả khi anh ấy đã thi đỗ vào Học viện Hí kịch Trung ương, ngay cả khi anh ấy trải qua bốn năm đào tạo chuyên nghiệp, nếu bạn muốn anh ấy thi đấu về diễn xuất với một diễn viên phụ 30 tuổi, 50 tuổi ở Hoành Điếm, anh ấy có thể sẽ thua. Ở tuổi của họ, họ đã chứng kiến quá nhiều thứ, từng trải qua hôn nhân và việc có con, sự ra đi của người thân, những quyết định khó khăn nhất của cuộc đời. Họ biết cảm giác thế nào là người có mức lương hàng tháng 300 hoặc 400 NDT, thế nào là học cách tồn tại.

Vì vậy, mặc dù họ có thể chưa học diễn xuất ở trường, cũng như chưa qua đào tạo, bạn vẫn không thể đánh bại họ.

Sau khi quay “Léon: The Professional,” Natalie Portman đã tạm nghỉ một thời gian dài. Trong thời gian đó, cô ấy dùng việc học để ổn định bản thân. Người phụ nữ đã cạo trọc đầu trong phim “V for Vendetta” chính là là Natalie Portman. Cô ấy đã quyết định cạo trọc đầu sau khi nhận vai và đọc kịch bản.

Khi Lương Bác trở thành quán quân “The Voice of China” mùa 1, nhiều người đã hỏi: “Tại sao lại là anh ta?” Sau khi anh ấy chiến thắng, anh ấy đã tạm dừng và dành thời gian để học, đọc sách, sang Mỹ, để bổ sung cho bản thân. Anh ấy đã trở lại, tham gia chương trình “I Am A Singer” và khiến mọi người xúc động với màn trình diễn của mình. Khán giả có thể thấy được tài năng ca hát thiên bẩm cũng như tình yêu của anh ấy dành cho việc ca hát. Đó là lý do tại sao tôi thực sự yêu thích anh ấy.

Vì vậy, bạn thấy đó, dù bạn đi đâu, bạn cũng không cần phải vội vàng. Con đường này rất dài, bạn không cần phải nhanh chóng đi hết, và bạn không cần phải lo lắng hay sợ hãi. Đừng để bị mê hoặc bởi những ảo ảnh nhất thời trước mặt, hãy tĩnh tâm, vững vàng bước từng bước. Khi trái tim mạnh mẽ thì thể xác cũng sẽ không gục ngã.

MỘT DIỄN VIÊN THỰC SỰ

Lưu Hạo Nhiên cùng dàn diễn viên phần phim “UFO từ trên trời rơi xuống” (phim “Tôi và Quê hương tôi”) trong đó có Hoàng Bột

Diễn viên lý tưởng trong tâm trí tôi là người có kinh nghiệm sống độc đáo, đã trải qua từng khoảnh khắc nhỏ của cuộc đời, chứng kiến những thăng trầm, vì vậy họ có thể khắc họa những đặc điểm đặc biệt của một loại người hoàn toàn khác. Giống như những diễn viên mà tôi thực sự thích – Ngô Tú Ba (Ba thúc – chú Ba), hoặc Hoàng Bột (Bột ca – anh Bột). Anh Bột đã từng có lúc là ca sĩ hát ở quán bar khi còn trẻ, còn chú Ba đã từng mở một nhà hàng và làm nhiều việc thực sự  chẳng liên quan tí gì đến diễn xuất.

(T/N: Cần lưu ý rằng cả hai diễn viên này đều ra mắt muộn trong ngành giải trí – Hoàng Bột được nhận vào Học viện Điện ảnh Bắc Kinh năm 28 tuổi và bắt đầu với những vai phụ nhỏ sau nhiều năm làm việc trong các ngành nghề khác, trong khi Ngô Tú BA không thực sự bắt đầu sự nghiệp diễn xuất của mình cho tới tận năm 34 tuổi, mặc dù ông ấy là cựu sinh viên Học viện Hí kịch Trung ương.)

Cuộc sống của họ, những trải nghiệm cuộc sống độc đáo mà họ có, đã cho họ phong cách diễn xuất và điều kiện diễn xuất rất khác so với những diễn viên khác. Cảm giác đó sâu sắc hơn, nặng nề hơn, những điều mà chỉ những người đã có kinh nghiệm mới có được. Đôi khi tôi nghĩ sự nghiệp của mình cho đến nay đã diễn ra quá suôn sẻ và quá đầy đủ (theo lịch trình), vì vậy tôi hơi ghen tị với những gì họ đã trải qua.

Lưu Hạo Nhiên trong một sự kiện của điện thoại Redmi có sự tham dự của Ngô Tú Ba năm 2016 (Ngô Tú Ba, Lưu Thi Thi, Lưu Hạo Nhiên lúc đó là người phát ngôn của điện thoại Redmi)

Tôi nghĩ rằng những khoảng thời gian mà họ đã có không chỉ là điệu thấp mà còn ổn định.

Ví dụ, nếu ai đó quyết định đi tu, anh ta sẽ chuyển đến chùa sống. Khi bạn gặp anh ta nửa năm sau, anh ta sẽ giống như một người hoàn toàn khác. Điều này xuất phát từ việc rời xa cuộc sống bạn đang có để trải nghiệm một phong cách sống hoàn toàn mới.

Đôi khi, tôi cảm thấy như hiện tại tôi đang ở trong môi trường chân không, làm những việc tương tự, tiếp tục leo lên những ngọn đồi, nhưng những điều tôi muốn chỉ có thể được trải nghiệm ở đáy hẻm núi. Hoặc có thể khi tôi đang leo lên đồi, tôi có thể thỉnh thoảng dừng lại để ngắm nhìn quang cảnh xung quanh, để ngắm cây cối.

Nhưng khi bị những con sóng xô đẩy về phía trước, tôi sẽ cảm thấy bối rối và nghĩ rằng, ngay bây giờ, tôi rất may mắn. Nếu tôi không nắm bắt những cơ hội này, có lẽ sẽ không có cơ hội tương tự như vậy trong tương lai.

Tôi là một người rất may mắn, luôn được gió lớn đẩy về phía trước. Tôi biết đây không phải là kết quả của khả năng tự bản thân tôi. Cho dù những đỉnh núi phía xa có là điểm đến mơ ước mà tôi muốn đến, tôi vẫn sẽ cảm thấy hơi lo sợ vì tôi buộc phải chạy nước rút về phía trước.

Tôi rất biết ơn những cơn gió này. Chúng đã cho phép tôi bước đi nhanh hơn những gì tôi có thể tưởng tượng, và đôi khi tôi đang trên đà bay. Nhưng tôi cũng hy vọng rằng mình có thể trở nên “nặng ký” hơn giữa những cơn gió xoáy, để chân tôi có thể dính chặt vào mặt đất. Tôi cần phải liên tục nhắc nhở bản thân, thay vì chạy về phía trước, điều quan trọng hơn là có thể dừng lại và giữ vững vị trí của bạn giữa cơn gió, để không bị thổi vào các hẻm núi.*

Những ngọn núi ở phía xa là ước mơ của tôi. Tôi muốn trở thành một diễn viên thực thụ, sử dụng những màn trình diễn của mình để đảm nhận nhiều vai diễn hơn, trải nghiệm nhiều loại cuộc sống khác nhau. Tôi cũng hy vọng rằng dù là tôi – người đang leo núi, hay là tôi – người hi vọng một ngày nào đó có cơ hội đứng trên đỉnh cao, tôi sẽ có thể nhìn lại và thấy rằng con đường mình đã đi là một chặng đường vững vàng, rằng mỗi bước chân đều in sâu vào trái tim tôi. Để làm được những gì tôi muốn làm, hoàn thành những gì tôi cần làm, đứng giữa trời đất mà không hối tiếc.

*T/N: Hạo Nhiên ẩn dụ gió là hoàn cảnh của anh ấy, những điều anh ấy không thể mô tả chính xác: vận may, cơ hội, xuất phát điểm cao, sự nổi tiếng, sự chú ý của truyền thông và công chúng đang đổ dồn về phía anh ấy.

LỜI KẾT

Tháng 10 này, tôi tròn 20 tuổi.

Tôi đã từng luôn nghĩ về việc mình sẽ như thế nào khi bước sang tuổi 20. Giờ đây, tôi hiểu rằng dù bạn đang ở giai đoạn nào, cho dù đó là nỗi đau hay nỗi buồn, niềm vui sướng hay sự tủi thân, đó là bạn tuyệt vời nhất, khi bạn là phiên bản chân thực nhất của chính mình.

Chính vì bạn đã từng trải qua những cảm giác này, hoặc sắp sửa trải qua, bạn mới trở thành con người như ngày hôm nay. Trong 20 năm tiếp theo, chắc chắn tôi sẽ gặp nhiều chông gai hơn nữa, nhưng khi sóng gió ập đến, tôi mong rằng chính mình có thể vững vàng, và đồng thời là người có thể trở thành ngọn gió trong cuộc đời một người khác.

Từ năm 16 tuổi đến nay, tôi đã gặp rất nhiều người và rất nhiều điều trên hành trình này. Có người đã đến, có người đã đi, có một số việc thành công, có một số việc thì không. Ở tuổi 20, đây là khởi đầu của một hành trình khác trong cuộc đời tôi.

Ai đã từng nhìn thấy gió? Tôi và bạn đều không nhìn thấy; nhưng khi những chiếc lá rung rinh, gió đang lướt qua.

– Christina Rossetti –

Nhìn thấy gió, là thấy tốc độ của gió, ảnh hưởng của gió, hướng mà gió quyết định;

Gió là sự thay đổi, những thay đổi mà môi trường bên ngoài mang lại cho con người;

Sau khi nhìn thấy gió, bạn sẽ thấy bạn đang bị gió di chuyển, bị gió thúc đẩy, bạn được đưa vào một môi trường và trạng thái cụ thể,

Giữ vững lập trường của bạn trong gió, cảm thấy gió cuộn xoáy xung quanh bạn,

Trở thành một phần của gió, và cuối cùng trở thành người cũng có thể có sức ảnh hưởng.

“An nại huỷ dự, bát phong bất động.” (*)

LỜI CẢM ƠN

Bố mẹ, chị và anh rể, cả gia đình tôi.

Anh Tư Thành, chị Á Á,

Đoàn đội của tôi,

Mọi đạo diễn, diễn viên và các nhân viên mà tôi đã làm việc cùng và mọi người bạn, cho dù tôi có biết họ hay không, những người đã từng giúp đỡ tôi.

Tất cả các Noãn Dương, xin cảm ơn các bạn!

Quá khứ, hiện tại, tương lai, cảm ơn mọi người đã ở bên tôi.


(*) Translator’s Note: Câu này chỉ có 8 chữ ngắn gọn súc tích, nhưng theo mình bao hàm quan điểm sống và làm nghề diễn viên của Lưu Hạo Nhiên nên mình sẽ giải thích kỹ hơn câu này. Đây là một câu trong “Vĩnh Gia tập” (永嘉集) của tác giả Đới Minh Đạo (戴明道).

Về bát phong hay bát thế phong, nghĩa là tám ngọn gió đời, tám pháp ở thế gian hay làm loạn động, mê hoặc lòng người. Theo Từ điển Phật học Huệ Quang, tập I, tr.414, tám ngọn gió ấy gồm:

1-Lợi (lợi lộc),
2-Suy (hao tổn),
3-Hủy (chê bai chỉ trích),
4-Dự (gián tiếp khen ngợi người),
5-Xưng (trực tiếp ca tụng người),
6-Cơ (dựng sự việc giả để nói xấu người),
7-Khổ (gặp chướng duyên nghịch cảnh, thân tâm bị bức bách, khổ não),
8-Lạc (gặp được duyên tốt, thuận cảnh, thân tâm vui vẻ, hân hoan).

Con người thường dao động, thể hiện cảm xúc vui buồn rõ rệt trước những hoàn cảnh thuận nghịch của cuộc sống. Khi được lợi (lợi) thì vui mừng hớn hở, ngược lại khi bị mất mát, tổn hại (suy) thì buồn bã, tiếc nuối. Khi bị chê bai, chỉ trích (hủy) cảm thấy rất khó chịu nhưng khi được khen ngợi (dự) thì vui thích, hài lòng. Khi được mọi người xưng tán, tung hô (xưng) thì hả hê, ngất ngây hạnh phúc ngược lại khi bị chế diễu, vu khống (cơ) thì hậm hực, bức xúc không yên. Khi những điều không như ý ập đến (khổ) thì đau khổ, thở than và ngược lại khi mọi việc đều thuận lợi như ý (lạc) thì mừng rỡ, vui vẻ.

Cuộc sống của con người chẳng mấy khi được bình an, vì luôn bị tám ngọn gió này chi phối. Do vậy, muốn thiết lập hạnh phúc và an vui trong đời sống chúng ta phải giữ vững tâm ý khi tiếp xúc, đối diện với tám ngọn gió này. Đại thừa vô sanh phương tiện môn (Đại chính 85, 1247 hạ) chỉ rõ: “Nếu thân tâm vắng lặng an ổn thì tám gió thổi không động”. Cũng như chuyện “gió động hay phướn động”, thì ra tâm người động chứ gió và phướn chỉ là chuyện bên ngoài. Những giao động của tâm thức như là sóng nhưng bên dưới sự ầm ào đó là yên lặng. Phải quán sát liên tục để thấy rõ bản chất của tám ngọn gió đời ấy tuy thường xuyên thổi đến nhưng thực chất chỉ là ở bên ngoài, bởi vì mình đeo bám, bị dính mắc nên mới bị chúng chi phối. Mặt khác, bát phong vốn vô thường nên có đó rồi lại không đó. Vì thế, được hay mất, khen hay chê, đau khổ hay vui sướng cũng đều tương đối, không có gì trường cữu. Nhờ thường xuyên quán sát với trí tuệ như thế nên khi được cũng không quá mừng, lúc mất cũng không quá buồn, được khen không kiêu, bị chê không giận v.v… thì có thể chế ngự được bát phong. Sống vững chãi và thảnh thơi trong vô vàn biến động thuận nghịch của cuộc đời là điều có thể thực hiện được nhờ thực tập và thành tựu tuệ quán về ba sự thật Vô thường- Khổ-Vô ngã của vạn pháp.

(Source: https://www.phattue.org/node/738)

2022 LƯU HẠO NHIÊN x HUNAN TV VARIETY SHOWS

Bài này tổng hợp các show tạp kỹ mà Lưu Hạo Nhiên tham gia năm 2022 của đài Hồ Nam (đài Xoài). Khi xem video các bạn ấn vào biểu tượng Youtube thì sẽ chuyển sang xem ở app Youtube, video load nhanh hơn.

Tổng hợp và dịch bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


“MINH TINH ĐẠI TRINH THÁM” MÙA 7

VỤ ÁN SỐ 10: MÙA ĐÔNG ĐANG ĐẾN

Bảy năm trước, hành tinh Minh Trinh phải hứng chịu thảm họa sóng lạnh, nhiều khu vực bị băng tuyết bao phủ, trở thành vùng đất chết.

Những người sống sót trú ẩn trong boongke với thiết bị hỗ trợ sự sống, và chủ nhân của boongke là người có tiếng nói cuối cùng trong mọi vấn đề, thậm chí là sự sống và cái chết của cư dân.

Ở một nơi nào đó trên hành tinh Minh Trinh, nơi đã trải qua một đợt lạnh giá trong bảy năm, trong boongke tối tăm và được canh gác cẩn mật này, những người sống sót từ khắp nơi trên hành tinh Minh Trinh đã chạy trốn đến đây, tuân theo chủ nhân của boongke là Chân Bảo Chủ, và cố gắng sống sót. Trong boongke, nơi tượng trưng cho hy vọng sống sót trong ngày tận thế, một vụ án “giết người” đã xảy ra …

Lưu Hạo Nhiên trong vai Lưu Xe đạp, đạp xe để tạo ra điện năng cho boongke.


HIGHLIGHT

Trong tập phát sóng trưa ngày 29/4/2022 của Vụ án số 10 “Mùa đông đang đến” trong show “Đại trinh thám” mùa 7, Lưu Hạo Nhiên đã có màn thể hiện khả năng suy luận phá án. Khi những người chơi tụ tập để thảo luận về ngày ngừng hoạt động của chiếc quạt làm mát, Lưu Hạo Nhiên đắm chìm trong thế giới suy luận của riêng mình, đầu bút và suy nghĩ đang chạy song hành với tốc độ cao. Cuối cùng, anh kết luận rằng quy tắc dừng của quạt làm mát tuân theo chu kỳ mười ba ngày, và nó trùng hợp với thời điểm mở cửa sổ trời. Phát hiện này của anh mở ra một bước tiến cho việc giải quyết vụ án.

[Hashtag “刘昊然大侦探沉浸式推理” (Lưu Hạo Nhiên chìm đắm trong việc suy luận phá án)]

Trong lúc Lưu Hạo Nhiên đang tập trung suy luận thì chị Vương Âu chỉ cho anh Đại Trương Vỹ bảo là “thiếu niên thiên tài” 😀

VỤ ÁN SỐ 11: TRẬN CHIẾN ĐỈNH NGƯU

Nơi đây tụ hội những “đỉnh ngưu” (nhân vật hàng đầu), bốn mùa đều giống như mùa xuân, nhiệt lượng giá trị cực cao, những người nổi tiếng nhất hành tinh đều sống ở đây.

Trên hành tinh Minh Trinh đang dần bị đóng băng, có một thành phố không bị ảnh hưởng bởi cái lạnh: thành phố Đỉnh Ngưu.

Khách sạn Hoa Hồng Đỉnh Ngưu đang tổ chức một buổi khiêu vũ ăn mừng, và mười nhân vật hàng đầu trong Hot List của Đỉnh Ngưu có mặt để nâng ly chúc mừng thành phố vẫn sôi động và thịnh vượng trong đợt lạnh giá này. Giữa lúc mọi người đang say sưa chúc tụng, một bóng người từ trên trời giáng xuống rơi vào đêm đen ngay trước mắt mọi người. Tất cả những người có mặt trong buổi khiêu vũ không tránh khỏi bị tình nghi…

Lưu Hạo Nhiên trong vai Lưu Tần Phong, Thám tử ở Văn phòng thám tử Đỉnh Ngưu.

TẬP KẾT THÚC CHƯƠNG TRÌNH

Lưu Hạo Nhiên nhận được chứng nhận “Zero Murderer Breakthrough,” lần đầu làm sát nhân (trong Vụ án số 10) mà đã trốn thoát thành công.

“HƯỚNG VỀ CUỘC SỐNG” MÙA 6

Lưu Hạo Nhiên là khách mời xuất hiện trong Tập 2, Tập 3 và 2 tập Plus.

HIGHLIGHT

Lưu Hạo Nhiên biểu diễn trò ảo thuật xin số điện thoại của người khác. Đầu tiên là Lưu Hạo Nhiên sử dụng trick này để xin số điện thoại của Văn Kì. Lưu Hạo Nhiên dùng calculator app của iPhone, gõ số điện thoại của mình và bảo Văn Kì cộng thêm 1 số 9 chữ số bất kì nhân với 0, khi ấn kết quả thì sẽ hoá ra là gọi điện cho Lưu Hạo Nhiên, và Lưu Hạo Nhiên sẽ có được số điện thoại của Văn Kì. Sau đó Lưu Hạo Nhiên lại hướng dẫn Văn Kì dùng trick này xin số điện thoại của Trương Tử Phong.

LƯU HẠO NHIÊN ĐỌC TRÍCH ĐOẠN TÁC PHẨM “ÔNG GIÀ VÀ BIỂN CẢ”

Trong show “Hướng về cuộc sống” mùa 6, ngồi bên bờ biển, Lưu Hạo Nhiên đọc trích đoạn tác phẩm “Ông già và biển cả” (The Old Man and the Sea) của nhà văn Ernest Hemingway.

“Ông già và biển cả” là một tiểu thuyết ngắn được Ernest Hemingway viết ở Cuba năm 1951 và xuất bản năm 1952. Nó là truyện ngắn dạng viễn tưởng cuối cùng được Hemingway viết và được xuất bản khi ông còn sống. Đây cũng là tác phẩm nổi tiếng và là một trong những tác phẩm đỉnh cao trong sự nghiệp sáng tác của nhà văn. Tác phẩm đoạt giải Pulitzer cho tác phẩm hư cấu năm 1953. Nó cũng góp phần quan trọng để nhà văn nhận Giải Nobel văn học năm 1954. Trong tác phẩm này ông đã triệt để dùng nguyên lý mà ông gọi là “tảng băng trôi”, chỉ mô tả ba phần nổi còn lại bảy phần chìm, khi mô tả sức mạnh của con cá, sự chênh lệch về lực lượng, về cuộc chiến đấu không cân sức giữa con cá hung dữ với ông già. Tác phẩm là bản anh hùng ca ca ngợi sức lao động và khát vọng của con người.

Một số câu trích dẫn hay trong truyện:

🌊 Every day is a new day. It is better to be lucky. But I would rather be exact. Then when luck comes you are ready.

Mỗi ngày đều là một ngày mới. May mắn thì tốt đấy. Nhưng tôi thích chính xác hơn. Để khi may mắn đến thì bạn luôn sẵn sàng.

🌊 “But man is not made for defeat,” he said. “A man can be destroyed but not defeated.”

“Nhưng con người không được tạo ra để bị đánh bại,” ông nói. “Con người có thể bị tiêu diệt nhưng không thể bị đánh bại.”

LỜI NHẮN CỦA LƯU HẠO NHIÊN ĐẾN CHƯƠNG TRÌNH “HƯỚNG VỀ CUỘC SỐNG”

“Cuối cùng cũng đến được

Cảm ơn vì sự quan tâm

Tôi rất hạnh phúc khi ở Nhà Nấm

Như một giấc mơ vậy

2022 Tôi muốn hạnh phúc

Lưu Hạo Nhiên, hãy là một phiên bản tốt hơn của chính mình”

Dòng chữ Lưu Hạo Nhiên viết trên cát là “Muốn tự do.”

KHÁN GIẢ BÌNH LUẬN VỀ LƯU HẠO NHIÊN KHI XEM SHOW “HƯỚNG VỀ CUỘC SỐNG”

“Cậu ấy thực sự đã trưởng thành thật tốt. Đó là kiểu nghệ sĩ trông thật gần gũi như chàng trai nhà bên, nhưng vẫn giữ khoảng cách khiến bạn cảm thấy mình ở rất xa, tức là kiểu nghệ sĩ là chính mình và không ích kỷ với người hâm mộ. Hay thật đấy, Hạo Nhiên, cậu sẽ còn nổi tiếng lâu dài.

Tôi nghĩ điều tuyệt vời nhất về cậu ấy là cậu ấy rõ ràng là gần gũi như chàng trai nhà bên và đồng thời khiến bạn cảm thấy rằng cậu ấy chỉ có thể được nhìn thấy từ xa và không thể đến chơi cùng. Điều này không thể hiện sự ích kỷ đối với người hâm mộ ở chỗ, tôi muốn duy trì khoảng cách nhất định với người hâm mộ, và tôi ưa thích sự công nhận của khán giả đối với các tác phẩm và con người của tôi hơn. Cậu ấy đã có thể làm được điều này từ khi còn trẻ.“

(Người viết: User weibo Sometruelove)

Continue reading “2022 LƯU HẠO NHIÊN x HUNAN TV VARIETY SHOWS”

[GẶP GIÓ] CHƯƠNG TÁM: SỨC MẠNH BÊN TRONG (PHẦN MỘT)

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

Chỉ sau khi gặp gỡ chính bản thân mình, sau khi nhìn ra thế giới, bạn mới có thể nhận ra mục đích của mình. Bạn nhìn thấy một tương lai tươi sáng và bạn đặt hy vọng vào nó. Giữa môi trường bên ngoài, tìm thấy sức mạnh của bạn từ bên trong, làm chủ chính bản thân bạn.

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA NỖI ĐAU VÀ NỖI BUỒN

Đối với phim điện ảnh, trong hầu hết thời lượng của phim thì đều có một ý định nhất định nào đó. Ví dụ, vào cuối phim có thể có một cảnh cao trào với cảm xúc bùng nổ bất ngờ. Tuy nhiên, trong phim truyền hình, không nhất thiết phải có sự tích tụ đó. Có nhiều lần, (đối với nhân vật trong phim) bố qua đời, mẹ tái hôn, diễn viên ôm đầu khóc nức nở.

Thỉnh thoảng đọc kịch bản mà có cảnh yêu cầu diễn viên khóc thật đau đớn, tôi thấy thật đau đầu. Điều này thật sự không dễ đối với diễn viên, nhất là đối với diễn viên mới thì nước mắt rất quan trọng. Hiện tại (T/N: năm 2017), khi tôi cần thể hiện nỗi đau, tôi phải dựa vào nước mắt để thể hiện. Tôi vẫn đang ở giai đoạn mà trong một cảnh mà tôi cần thể hiện nỗi đau có nghĩa là tôi đang tìm kiếm những giọt nước mắt.

Nhưng sau này, tôi phát hiện ra rằng nỗi đau và nỗi buồn là hai thứ khác nhau. Nhiều diễn viên giỏi sử dụng những cách khác để thể hiện nỗi đau.

Vài ngày trước, tôi đang diễn trong một trong những dự án của công ty chúng tôi, một bộ phim truyền hình chiếu mạng có tên “Tiền đồ rộng lớn: Song Long Hội.” Có lần, tôi đã nhanh trí nói với đạo diễn về việc sử dụng một phương pháp khác để thể hiện nỗi đau thay vì nước mắt.

Đó là khoảng thời gian quay phim rất ngắn, chúng tôi chỉ dành hơn mười ngày cho việc quay phim nên việc nhập tâm vào nhân vật cũng khó hơn một chút. Các cảnh khóc sẽ phải đến một cách tự nhiên nên tôi hơi lo lắng.

Cảnh này nói về việc nam diễn viên Trần Hạo và tôi mất đi những người bạn tốt của mình. Tất cả chúng tôi đều thấy suy sụp và tuyệt vọng.

Kịch bản đã viết theo cách này: ôm đầu và khóc trong đau đớn. Để đảm bảo rằng xác chết của bạn mình sẽ còn nguyên vẹn, bạn sẽ cắn vào lưỡi, cúi đầu và bò.

Vì vậy, tôi nghĩ, có lẽ tôi có thể sử dụng phương pháp khác để diễn cảnh này, tôi đã nói chuyện với đạo diễn, nếu cả hai chúng tôi đều theo kịch bản và khóc theo cách đó, thì hai vai diễn quá giống nhau. Trong khi đó tính cách của các nhân vật hoàn toàn khác nhau.

Nhân vật của Trần Hạo là một kẻ lưu manh đường phố vui vẻ, thông minh, nhưng nhân vật của tôi trưởng thành và trầm ổn hơn. Hoàn cảnh gia đình (các nhân vật) của chúng tôi cũng khác nhau. Tôi là một sinh viên trường quân sự, còn anh ấy lớn lên ở đường phố.

Vì vậy, trong cảnh này, cách chúng tôi thể hiện bản thân cũng sẽ không giống nhau. Chính điểm này đã thuyết phục được đạo diễn đồng ý với lời đề nghị của tôi, vì vậy tôi thể hiện nỗi đau của mình theo một cách buồn bã kìm nén trầm ổn hơn.

KHÓC TẬN BA LẦN KHI XEM “LỜI HỒI ĐÁP 1988” (REPLY 1988)

Tôi từng luôn khoe rằng tôi không bao giờ khóc khi xem phim điện ảnh hay phim truyền hình, bởi vì đối với diễn viên, khi chúng tôi xem phim, chúng tôi rất ý thức về sự thật rằng đó là diễn xuất. Vì vậy, nhiều lần tôi sẽ rất chú ý đến biểu cảm của người diễn viên. Tôi sẽ tiếp cận theo hướng phân tích nhiều hơn, khi tôi cố gắng ghi nhớ một số biểu cảm nhất định, để xem liệu tôi có thể sử dụng nó cho một vai diễn sau này hay không.

Giống như khi một số nhà sản xuất xem phim, họ sẽ nghĩ về số tiền được chi cho một cảnh quay cụ thể.

Nhưng gần đây, rốt cuộc là tôi cũng bị cuốn theo tình tiết trong phim. Trong lúc giải lao, tôi đã khóc ba lần, và đó đều là khi xem “Lời hồi đáp 1988.” Mặc dù về mặt kỹ thuật đây là một bộ phim thanh xuân, nhưng câu chuyện bao hàm rất nhiều điều, là một bộ phim rất tình cảm và để lại ấn tượng sâu sắc.

Rất nhiều điều thậm chí không nhất thiết là do thiết lập của kịch bản, mà thực tế là do các diễn viên đã hoàn toàn trở thành nhân vật và đưa họ vào cuộc sống. Dù cho đó là sự gắn kết giữa các diễn viên, hay là sự tự do sáng tạo mà đoàn làm phim cho phép diễn viên, thật sự giống như đang xem cuộc sống thực vậy. Họ càng không muốn “diễn” thì hiệu quả càng tốt hơn.

Trong phim “Lời hồi đáp 1988” có cảnh Junghwan, Dukseon và Dongryong đang ngồi trên xe buýt. Họ ngồi bên cửa sổ, giữ chặt tay vịn. Khi chiếc xe buýt đột ngột phanh gấp, mọi người bị hất tung về phía sau. Dukseon túm lấy Junghwan và vô tình kéo hở áo sơ mi của Junghwan, cùng lúc đó, Dongryong túm tóc một cô gái gần đó.

Cô gái là diễn viên phụ nên vừa quay đầu lại vừa cười. Bình thường khi chúng ta bị túm tóc sẽ thấy kích động tức giận, phản ứng kiểu tương tự như vậy, nhưng cô gái rất biết mình đang diễn xuất, và chưa ai nói với cô ấy điều này sẽ diễn ra, vì vậy cô ấy không chắc mình phải làm gì.

Nhưng Dongryong đã làm điều đó rất tốt. Hành động nắm tóc hẳn là một sự ngẫu hứng của anh ấy. Anh ấy đã thiết kế nó dựa trên tình huống, và hiểu rõ tính cách nhân vật của anh ấy.

Rất nhiều cảnh trong bộ phim giống như vậy. Ví dụ, nơi họ đang nói chuyện phiếm. Đó là một loại niềm vui và hạnh phúc tự nhiên đến từ phía sau hậu trường, một loại cảm giác khó lòng mà diễn xuất cho ra được. Bầu không khí xung quanh họ đầy hoài niệm, ý thức về thời gian đang trôi qua rất chân thành và thực tế.

LÀ CON TRAI THÌ KHÔNG NÊN KHÓC MỘT CÁCH DỄ DÀNG

Diễn viên phải khóc, nhưng con trai làm vậy rất khó. Khi muốn khóc, họ cố gắng hết sức để kìm lại. Nhưng gần đây, tôi bắt đầu rất dễ khóc. Vì trong cuộc sống hàng ngày, tôi đang khám phá nhiều hơn cách thể hiện cảm xúc của mình.

Tôi có một người bạn rất thân. Chúng tôi là bạn học từ thời cấp 2 và cũng là bạn cùng phòng ký túc xá. Chúng tôi học cùng nhau, cùng thi vào Học viện Hí kịch Trung ương. Tính đến nay, chúng tôi đã biết nhau được 9 năm. (T / N: Anh ấy đang nói về nam diễn viên Diệp Tiểu Vĩ, người đóng vai nam thứ trong phim truyền hình “Thiên khanh ưng liệp” của Vương Tuấn Khải).

Lưu Hạo Nhiên và Diệp Tiểu Vĩ (người đứng giữa mặc áo in hình Batman)

Khi chúng tôi đang tham gia khóa học ở Nhật Bản, hai chúng tôi đã đi uống rượu và trò chuyện với nhau rất lâu, và tôi đã khóc một lúc, rồi cậu ấy đã an ủi tôi.*

*T/N: Diệp Tiểu Vĩ đã nói về điều này trong một cuộc phỏng vấn (xem ở đây: https://haonhienchikhi.com/2021/09/28/khi-gio-noi-len-tu-thuo-nien-thieu-phong-van-luu-hao-nhien-tren-火星试验室-thang-2-2018-phan-hai/) – anh ấy nói rằng đó là vì trong chuyến đi học ở Nhật Bản, Hạo Nhiên đã đi uống rượu với một giáo viên. Giáo viên nói với Hạo Nhiên rằng Diệp Tiểu Vĩ rất thiếu tự tin vì nhiều lý do, và không nghĩ nhiều cho bản thân. Khi Hạo Nhiên trở về phòng của họ, Diệp Tiểu Vĩ đã hỏi anh ấy tại sao lại về muộn như vậy, và Hạo Nhiên đã khóc nức nở.

Đối với tôi, cuộc sống vẫn thuận buồm xuôi gió. Mặc dù trên đường đôi khi có những gập ghềnh, nhưng không có vấn đề gì lớn và nó không ảnh hưởng đến con đường phía trước của tôi. Cho đến bây giờ, tôi chưa bao giờ thực sự trải qua kiểu hoàn cảnh đã khiến tôi muốn bỏ ngành, từ bỏ, hay chuyển đổi nghề nghiệp.

Có lẽ là do tôi còn khá mới trong ngành, xung quanh tôi có nhiều bạn bè và tiền bối đi trước giúp đỡ và bảo vệ nên con đường của tôi cho đến nay rất suôn sẻ và vững chắc.

THẬT SỰ KHÔNG CÓ MỘT QUY TRÌNH CHO SỰ TỬ VONG

Khi quay phim “Lang Gia Bảng 2,” tôi đã không về thăm nhà hơn một năm rồi. Mẹ tôi bị thương ở chân và tình hình khá nghiêm trọng. Khi bà đang đi xe máy và đang cố gắng tránh một chiếc xe khác thì bà bị đâm, bị gãy chân và nhiều xương khác nữa. Nhưng gia đình tôi không nói cho tôi biết và khi tôi phát hiện ra thì mẹ tôi đã đi lại được.

Gia đình tôi luôn như vậy. Họ không nói với tôi bất cứ điều gì.

Khi tôi học cấp 2 và ông nội tôi mất, họ không nói cho tôi biết, đến khi tôi biết chuyện thì đám tang đã xong. Tôi không được nuôi bên cạnh ông bà, bà nội tôi đã qua đời từ lâu, nhưng họ vẫn là những người thân trong gia đình mà tôi cho là rất thân thiết.

Mặc dù tôi sẽ không đau đớn đến mức không thể chấp nhận cái chết của họ, nhưng khi biết tin ông nội qua đời, tôi vẫn hết sức đau buồn và giận dữ. Đó là một đòn đau gấp đôi. Nếu chỉ là việc ông bà tôi qua đời, có lẽ tôi chỉ buồn thôi, nhưng họ chỉ gọi điện báo cho tôi sau khi đám tang đã kết thúc.

Tôi đau đớn và tức giận đến mức phát điên. Gia đình tôi nói là do tôi chỉ có một thân một mình đi học nội trú xa nhà nên họ không muốn ảnh hưởng đến việc học của tôi. Nhưng tôi thực sự không thể hiểu được, và nổi cơn thịnh nộ. Tại sao mọi người không thể nói với con? Đó là ông nội con mà! Về nhà ba đến bốn ngày… chỉ như vậy thì làm sao có thể ảnh hưởng đến việc học của con kia chứ!

Khi tôi bắt đầu học cấp hai, ở nhà tôi có ba ông bà, ông nội và ông bà ngoại của tôi, đến khi tôi lên lớp 8 thì cả ba đều đã mất. Gia đình tôi đã chuẩn bị tâm lý, bởi vì cả ba ông bà đều là người già và sống khá thọ rồi. Nếu nói theo cách nói của quê tôi, thì đó là một điều đáng mừng (vì họ đã sống một cuộc đời đầy đủ và lâu dài).

Đó là lúc tôi nhận ra cái chết là như thế nào, mặc dù không trực tiếp. Mặc dù cái chết vẫn giống như một khái niệm xa lạ, nhưng tôi vẫn thấy sợ hãi nó.

Đối với (khái niệm về) cái chết, tôi muốn tránh xa nó, đồng thời cũng đầy tò mò. Tôi nghĩ, điều gì sẽ xảy ra sau khi chết? Bạn cứ thế chịu khuất phục trong bóng tối? Hay bạn vẫn còn nhận thức? Hay bạn sẽ thực sự được tái sinh?

Chuỗi sinh học của thế giới rất hoàn chỉnh, từ khi sinh ra đến khi chết đi, mỗi sinh vật đều có một quá trình đã được thiết lập. Vậy sau khi con người chết đi, liệu cũng có một quá trình như vậy hay không? Sau khi ai đó qua đời, liệu họ vẫn còn một mục đích hay lý do nào chăng? Liệu chúng ta có hoàn toàn tan biến sau khi chết?

Khi tôi còn nhỏ, tôi tưởng tượng mình là nhân vật chính của thế giới, rằng thế giới tồn tại là vì tôi. Từ quan điểm về sự tử vong của con người, thế giới là của riêng mình bạn. Sau khi bạn qua đời, thì nó không còn ý nghĩa gì nữa.

SỨ MỆNH

Mỗi người đều có một sứ mệnh trong cuộc đời này. Có thể nhiều người đã tìm thấy nó. Đối với một số người, đó là cống hiến cuộc đời mình cho người khác, giúp đỡ họ khi họ gặp khó khăn, bảo vệ động vật hoang dã. Đối với một số người, đó là vì gia đình của họ, chăm sóc người cao tuổi trong nhà, để tạo ra cuộc sống tốt hơn cho con cái của họ.

Một số người đã tìm thấy sứ mệnh của mình trong cuộc đời khi họ mới chỉ là những đứa trẻ. Một đứa trẻ bảy hoặc tám tuổi hàng ngày nhìn thấy một người vô gia cư trên đường sẽ cố gắng nghĩ xem có thể làm gì cho họ, thành lập quỹ và tổ chức từ thiện. Những người khác có thể tham gia vào việc cứu trợ những con vật đi lạc. Nhưng đối với tôi, tôi nghĩ rằng mình chưa tìm thấy sứ mệnh của mình.

Có nhiều người có thể muốn nhận được giải thưởng, trở thành nghệ sĩ chuyên nghiệp trong một ngành. Họ sẽ nghĩ về những bức tranh lớn hơn, và muốn trở thành một nhân vật quan trọng, để có một sự tồn tại khác biệt so với những người khác. Nhưng rất ít người rốt cuộc sẽ có thể đạt được điều này.

Với vài năm hoạt động trong nghề, tôi chưa bao giờ nghĩ mình khác biệt với những người khác, cũng chưa nghĩ về việc mình muốn đi tới đâu. Cho đến bây giờ, tôi chỉ muốn tập trung hết mình cho kịch bản trong tay, cố gắng hết sức trong việc thể hiện một vai diễn, cố gắng hết sức trong những nhiệm vụ mà tôi nhận được. Để vững vàng bước từng bước. Nơi tôi có thể đến trong tương lai, nơi tôi không thể đi tới – không thật sự cần thiết để nghĩ về điều đó ngay bây giờ.

Giống như lúc ban đầu, tôi đã bị một cơn gió bất chợt thổi bay đến một hiện tại mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Với tôi bây giờ khi đã có thể kiểm soát hơn một chút, tôi vẫn không thể đoán được con đường tương lai của mình sẽ đi theo hướng nào.

Nếu một người nỗ lực hết mình và bước đi thuận lợi theo số phận thì đó là một điều tốt. Sau khi được thổi vào đường đua này, tôi hy vọng rằng tôi không phải lúc nào tôi cũng bị cuốn theo những cơn gió ấy.

Tương lai mình đi đến đâu, tôi mong rằng tôi có thể tự quyết định điều đó.

20220816 LƯU HẠO NHIÊN THAM GIA DIỄN ĐÀN ĐIỆN ẢNH TRONG KHUÔN KHỔ LIÊN HOAN PHIM QUỐC TẾ BẮC KINH (BIFF) LẦN THỨ 12

“Trong quá trình sáng tạo điện ảnh, mỗi người ở mỗi cương vị hãy làm tốt công việc của mình, và chỉ có như vậy mới có thể tạo ra một tác phẩm “đỉnh cao.” Đối với các diễn viên, những màn trình diễn đọng lại vĩnh viễn trong trí nhớ của khán giả là những màn trình diễn “đỉnh cao.””
⁃ Lưu Hạo Nhiên, Diễn viên nổi tiếng
(Trích lời phát biểu của Lưu Hạo Nhiên trong Diễn đàn sức mạnh điện ảnh ngày 16/8/2022 với chủ đề “Khám phá, theo đuổi và sáng tạo các tác phẩm điện ảnh “đỉnh cao”” (Film Power Forum – Exploration, Pursuit and Creation of “Peak” Films), nằm trong khuôn khổ Liên hoan phim quốc tế Bắc Kinh lần thứ 12.)

Tổng hợp và dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

Vào 14h-17h ngày 16/8/2022, Lưu Hạo Nhiên là một trong các khách mời tham gia Diễn đàn sức mạnh điện ảnh với chủ đề “Khám phá, theo đuổi và sáng tạo các tác phẩm điện ảnh “đỉnh cao”” (Film Power Forum – Exploration, Pursuit and Creation of “Peak” Films) nằm trong khuôn khổ Liên hoan phim quốc tế Bắc Kinh lần thứ 12.

Các khách mời của diễn đàn này gồm có:

Đạo diễn Hoàng Kiến Tân, Chủ tịch Hiệp hội Điện ảnh Bắc Kinh. Các tác phẩm tiêu biểu: “Kiến quốc đại nghiệp,” “1921,”…

Đạo diễn Trịnh Đại Thánh (đồng đạo diễn phim “1921”).

Diễn viên Chương Tử Di. Các tác phẩm tiêu biểu: “Cha mẹ tôi,” “Ngọa hổ tàng long,”…

Diễn viên Lưu Hạo Nhiên. Các tác phẩm tiêu biểu: “Chuyện tình Bắc Kinh,” “Thám tử phố Tàu,”…

Biên kịch Lan Hiểu Long. Các tác phẩm tiêu biểu: “Trường Tân Hồ,” “Sĩ binh đột kích,”…

Biên kịch Thúc Hoán, Phó Chủ tịch Hiệp hội Điện ảnh Bắc Kinh. Các tác phẩm tiêu biểu: các tác phẩm tiêu biểu “Tiếng gọi tình yêu, “Lạc lối ở Thái Lan,”Lạc lối ở Hongkong,” …

Hoàng Phủ Nghi Xuyên, Nhà nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu Nghệ thuật Điện ảnh Trung Quốc, Chủ tịch kiêm Tổng biên tập Tạp chí Điện ảnh Đương đại.

Đàm Chính, Nhà nghiên cứu tại Trung tâm Nghệ thuật Điện ảnh của Liên đoàn Văn học và Nghệ thuật Trung Quốc, Tổng biên tập của Tạp chí Nghệ thuật Điện ảnh.

Chủ trì: Hác Nhung, Hiệu trưởng Học viện Hí kịch Trung ương, Giáo sư, Tiến sĩ. Người triệu tập Nhóm Thẩm định Nghiên cứu Kịch nghệ và Điện ảnh và Truyền hình, Ủy ban Học vị của Hội đồng Nhà nước.

Nội dung thảo luận:

Bạn nhìn nhận thế nào về thực trạng “thiếu cao, thiếu đỉnh” trong các tác phẩm điện ảnh và truyền hình Trung Quốc? Dưới góc độ biên kịch, đạo diễn, biểu diễn, học thuật và các phương diện khác, làm thế nào để tạo ra những tác phẩm điện ảnh, truyền hình “đỉnh cao”? Trong điều kiện cho ra đời những tác phẩm “đỉnh cao,” cơ chế sáng tạo hiện tại có thể được cải thiện như thế nào? Làm thế nào để tham gia vào việc xuất khẩu cạnh tranh của văn hóa quốc tế trong việc định hình ký ức lịch sử của toàn cầu hóa? Diễn đàn này sẽ tập trung thảo luận dựa trên kinh nghiệm sáng tạo của các khách mời.

Lưu Hạo Nhiên là khách mời trẻ nhất được mời tham gia một trong các diễn đàn trong khuôn khổ Liên hoan phim quốc tế Bắc Kinh lần thứ 12. Diễn viên trẻ Lưu Hạo Nhiên thật vinh dự được tham gia các hoạt động có tính chuyên môn cao, góp phần thúc đẩy sự phát triển của điện ảnh Trung Quốc. Các kênh truyền thông (báo/đài) đưa tin nhiều về sự kiện này, mình tổng hợp lại ở đây.


20220816 LƯU HẠO NHIÊN PHÁT BIỂU TRONG DIỄN ĐÀN ĐIỆN ẢNH CỦA LIÊN HOAN PHIM QUỐC TẾ BẮC KINH LẦN THỨ 12 – “THẾ NÀO LÀ BIỂU DIỄN ĐỈNH CAO”

Em không nghĩ mình có thể nói về các nhà làm phim đỉnh cao, em chỉ là một diễn viên trẻ. Câu hỏi đặt ra là loại biểu diễn nào được coi là biểu diễn đỉnh cao. Em nghĩ rằng định nghĩa này là rất khó vì đây là một điều mang tính chủ quan. Có thể với tư cách là khán giả đến rạp xem một bộ phim, trong đó có hai nhân vật khác nhau, rất có thể sau khi ra rạp cả hai sẽ gây tranh cãi, bạn này nghĩ người này đóng hay, bạn khác nghĩ người kia đóng tốt. Đặc biệt sẽ khó đánh giá khi lời thoại khác nhau, thiết lập vai diễn khác nhau, độ phức tạp khác nhau. Theo thuật ngữ mạng hiện nay của chúng ta, điều này được gọi là “không cùng một đường đua,” vậy làm thế nào để đánh giá được?

Rồi em lại nghĩ rằng, với tư cách là một khán giả, hay là một diễn viên trẻ, em cho rằng biểu diễn đỉnh cao là “biểu diễn lưu lại dấu ấn.” Có thể nhiều khi một bộ phim không phải là một bộ phim đặc biệt hay, nhưng có những phân cảnh của các diễn viên trong đó có thể vẫn còn đọng lại trong tâm trí chúng ta năm năm sau và thậm chí mười năm sau; và có thể chúng ta sẽ đột nhiên nhớ lại khi đang sáng tạo một vai diễn, đó chính là biểu diễn đỉnh cao. Phải hòa nhập được với nhân vật, sau là màn biểu diễn ghi dấu ấn trực diện trong lòng khán giả, có thể đọng lại lâu trong trí nhớ của khán giả, đó mới là biểu diễn đỉnh cao.


LƯU HẠO NHIÊN PHÁT BIỂU TRONG DIỄN ĐÀN ĐIỆN ẢNH CỦA LIÊN HOAN PHIM QUỐC TẾ BẮC KINH LẦN THỨ 12 – “SỨC MẠNH CỦA TUỔI TRẺ LÀ TÒ MÒ, KHÁM PHÁ, KHÔNG SỢ HÃI”

Q: Cậu đã đóng vai Túc Dụ và Lưu Nhân Tĩnh thời trẻ trong phim. Là một diễn viên trẻ có sức hiệu triệu, sức mạnh của thanh niên trong trái tim cậu là gì? Lựa chọn và mục tiêu của cậu cho các tác phẩm trong tương lai là gì?

Lưu Hạo Nhiên: Em đang ngồi đây và đây là sức mạnh của thanh niên. Em đã xem câu hỏi và danh sách khách mời của ngày hôm nay, nhưng em e ngại không dám đến. Em không biết phải nói gì ở đây và em cảm thấy chưa đủ điều kiện để thảo luận vấn đề này với các bậc tiền bối. Sau khi tìm hiểu, em nghĩ mình đến đây để học hỏi. Là một thanh niên ham học hỏi và khám phá, em không có gì nên không sợ mất gì cả, và em muốn thử mọi thứ. Đây là sức mạnh của tuổi trẻ – tò mò, khám phá, không sợ hãi.

Việc em đóng vai một người đàn ông tuyệt vời khi còn trẻ là cơ hội để phóng đại bản thân một cách vô hạn nhằm tiếp cận nhân vật. Khi đóng vai Túc Dụ, tình cờ là em và tướng Túc Dụ trong phim đều 19 tuổi. Khi đóng vai Lưu Nhân Tĩnh, em mới 20 tuổi đóng vai Lưu Nhân Tĩnh năm 19 tuổi. Họ đã làm gì khi 19 tuổi, họ đang thách thức cường quyền của thời đại đó và tạo ra một thế giới mới; là một người 19 tuổi, em hoàn toàn không có can đảm và ý tưởng như vậy, em chỉ có thể phóng đại vô hạn bản thân, phóng đại những điều nhỏ nhặt của bản thân để tiếp cận nhân vật.

Hai năm trở lại đây, tâm lý của em có chút thay đổi. Trước đây, khi em gặp phải vấn đề như vậy (mục tiêu công việc trong tương lai), em sẽ nói rằng em hy vọng sẽ được đóng một vai khác với bản thân mình, để mọi người có thể thấy em có nhiều mặt khác nhau, hi vọng em sẽ tạo được đột phá, để mọi người thấy một Lưu Hạo Nhiên khác. Bây giờ thì tâm lý trở nên yên bình hơn một chút, em nghĩ về việc đưa nhân vật tới với khán giả như thế nào và nhân vật của em có thể mang lại những gì. Đây là sự trưởng thành và tiến bộ của riêng em trong hai năm qua.


“THỜI ĐẠI SẼ KHÔNG GÂY THẤT VỌNG CHO BẤT CỨ DIỄN VIÊN NÀO CHĂM CHỈ YÊU NGHỀ” – PHỎNG VẤN LƯU HẠO NHIÊN TRÊN BẮC KINH NHẬT BÁO NGÀY 19/8/2022

Link bài viết gốc: https://article.xuexi.cn/articles/index.html?art_id=5951535832663078358&source=share&study_style_id=feeds_opaque&reco_id=101d84b7b62ec0a8232a000p&share_to=weibo&study_share_enable=1&study_comment_disable=1&ptype=0&item_id=5951535832663078358

Đẹp trai và nổi bật giữa đám đông trong bộ vest đen bảnh bao, mái tóc hơi dài thể hiện khí chất trưởng thành, Lưu Hạo Nhiên với tư cách là đại diện cho các diễn viên trẻ, đã thảo luận với Hoàng Kiến Tân, Chương Tử Di, Lan Hiểu Long và các tiền bối khác về các tác phẩm điện ảnh “đỉnh cao” tại Diễn đàn Quyền lực Điện ảnh nằm trong khuôn khổ Liên hoan phim Quốc tế Bắc Kinh lần thứ 12.

Sau khi anh được nhận vào trường trung học trực thuộc Học viện Vũ đạo Bắc Kinh năm 11 tuổi, Bắc Kinh đã trở thành “quê hương thứ hai” của Lưu Hạo Nhiên. Là một người làm điện ảnh sống ở Bắc Kinh, ở một mức độ nào đó, Liên hoan phim Quốc tế Bắc Kinh giống như “sự kiện tổ chức trên sân nhà” hơn, và anh ấy cũng là một “người chủ nhà nho nhỏ.”

Từ chàng trai trẻ Tống Ca trong “Chuyện tình Bắc Kinh,” đến “học bá” Dư Hoài trong “Điều tuyệt vời nhất của chúng ta,” rồi đến chàng thám tử Tần Phong trong “Thám tử phố Tàu,” với hình ảnh khỏe khoắn và rạng rỡ, diễn xuất tự nhiên và tươi tắn, Lưu Hạo Nhiên đã vươn lên thành ngôi sao và được khán giả vô cùng yêu mến. Khi được hỏi về lý do thành công của mình, Lưu Hạo Nhiên ngượng ngùng mỉm cười, để lộ chiếc răng khểnh thương hiệu của mình, và sau đó trả lời nghiêm túc: “Tôi nghĩ rằng một mặt là do tôi nghiêm túc và chăm chỉ, và tôi muốn trở thành một diễn viên được mọi người biết đến rộng rãi; mặt khác, có thể một số vai diễn của tôi được khán giả yêu mến và công nhận.”

Lưu Hạo Nhiên khiêm tốn nói rằng ở độ tuổi hiện tại của anh, rất khó để đưa ra bất kỳ kinh nghiệm hay lời khuyên nào cho những người bạn đồng trang lứa, nhưng anh tin rằng thời đại “sẽ không làm thất vọng bất kỳ diễn viên nào chăm chỉ yêu nghề,” “cứ diễn xuất chân thực và tử tế, tu dưỡng đạo đức, một ngày nào đó bạn sẽ tỏa sáng.”

“Sống thật tốt” là một trong những cách mà Lưu Hạo Nhiên cố gắng duy trì sự nhạy cảm của mình với tư cách là một diễn viên. Anh ấy thích gặp gỡ mọi đối tượng thuộc mọi tầng lớp trong xã hội. “Không ngừng hấp thụ chất dinh dưỡng từ cuộc sống và những người xung quanh. Bạn không thể hàng ngày cứ ru rú trong nhà, sống trong không gian hạn hẹp.”

Lưu Hạo Nhiên cũng có hiểu biết của riêng mình trong việc tiếp thu cảm hứng sáng tạo. “Một là cảm hứng từ cuộc sống. Một nguồn cảm hứng khác là khi người diễn viên nhận một vai diễn cụ thể và học hỏi thông qua việc học tập, chẳng hạn như xem các tác phẩm cùng loại, vai diễn cùng loại, v.v…”

Nói về các tiêu chuẩn nhận phim hiện tại của anh ấy, Lưu Hạo Nhiên cười nói rằng “đã có rất nhiều thay đổi.” Anh ấy nói rằng anh không có một tiêu chuẩn định tính cụ thể, và điều cốt yếu là xem liệu vai diễn đó có thể cộng hưởng với anh ấy hay không.

Đối với các chủ đề và vai diễn mà anh ấy muốn thử thách, Lưu Hạo Nhiên cười nói rằng anh ấy dường như chưa thử qua hầu hết các thể loại. “Tôi muốn thử quá nhiều.” Khi mới vào nghề, anh từng cảm thấy mình muốn diễn mọi loại vai, muốn thử sức với thể loại này thể loại kia, nhưng bây giờ tâm lý của anh đã trở nên ôn hòa hơn. “Rất nhiều vai diễn bạn có thể muốn thử, nhưng không nhất thiết là phù hợp với bạn ngay lúc này.”

Nhiều diễn viên “vừa diễn xuất vừa đạo diễn,” nhưng Lưu Hạo Nhiên trả lời rõ ràng rằng anh chưa có ý định mở khóa thêm danh tính khác ngoài việc diễn xuất. Tuy nhiên, ngoài việc đóng phim điện ảnh và truyền hình, anh cũng có những kế hoạch diễn kịch trên sân khấu trong thời gian tới.

“ĐÓNG PHIM CHỦ LƯU CẦN CHUẨN BỊ KỸ LƯỠNG” – LƯU HẠO NHIÊN TRẢ LỜI PHỎNG VẤN THỜI BÁO HOÀN CẦU NGÀY 19/8/2022

Gần đây, nam diễn viên trẻ Lưu Hạo Nhiên đã tham gia Diễn đàn sức mạnh điện ảnh ngày 16/8/2022 với chủ đề “Khám phá, theo đuổi và sáng tạo các tác phẩm điện ảnh “đỉnh cao”” (Film Power Forum – Exploration, Pursuit and Creation of “Peak” Films), nằm trong khuôn khổ Liên hoan phim quốc tế Bắc Kinh lần thứ 12. Sau đó anh ấy đã trả lời phỏng vấn Thời báo Hoàn Cầu.

Nam diễn viên trẻ Lưu Hạo Nhiên đã xuất hiện trong các bộ phim chủ lưu như “Kiến quân đại nghiệp” và “Tôi và Tổ quốc tôi.” Trong cuộc phỏng vấn với phóng viên của “Thời báo Hoàn Cầu,” anh nói, “sự khác biệt lớn nhất trong việc tham gia phim đề tài chủ lưu là bạn không hoàn toàn tạo ra một nhân vật mới tinh. Bởi vì có hình ảnh của một người sẵn sàng hi sinh vì đại cục, điều đầu tiên là cần hiểu vai diễn này, bao gồm toàn bộ bối cảnh của nhân vật, nền tảng lịch sử và rất nhiều công việc chuẩn bị.”

Lưu Hạo Nhiên nói rằng vì anh thường sống ở Bắc Kinh, anh đã từng tham gia Liên hoan phim Quốc tế Bắc Kinh với tư cách khán giả, và vì có nhiều buổi chiếu phim, anh sẽ tìm cách mua vé để xem những bộ phim anh muốn xem. “Nhưng lần này thì khác, tôi đã đến Diễn đàn của Liên hoan phim Quốc tế Bắc Kinh với thái độ học tập, bởi vì có mặt ở đây đều là các giáo viên, tiền bối và đạo diễn mà tôi đã từng làm việc cùng, và tôi muốn đến và học hỏi những hiểu biết của mọi người và trao đổi mang tính chuyên sâu về điện ảnh.”

Khi được hỏi liệu anh ấy có bất kỳ bộ phim nào anh ấy muốn chia sẻ với người hâm mộ của mình không, Lưu Hạo Nhiên nói, “Có khá nhiều. Có rất nhiều bộ phim mà tôi muốn xem, bao gồm cả phiên bản hoạt hình mới nhất của One Piece là “One Piece Film: Red”.”

Là một trong số các diễn viên trẻ, Lưu Hạo Nhiên nói rằng tất cả mọi người đều cùng độ tuổi và là đồng nghiệp. Họ hạnh phúc hơn nhiều so với thời cha mẹ của mình, và ở lứa tuổi còn trẻ, họ có thể hấp thụ nhiều kiến thức bổ ích từ Internet và các phương tiện khác. Họ biết mình là ai, biết họ muốn làm gì, và làm những gì họ yêu thích.


TIN TỨC LƯU HẠO NHIÊN THAM
DỰ DIỄN ĐÀN ĐIỆN ẢNH TRONG KHUÔN KHỔ LIÊN HOAN PHIM QUỐC TẾ BẮC KINH LẦN THỨ 12 ĐĂNG TRÊN CGTN VÀ THE GLOBAL TIMES

CGTN (China Global Television Network) là kênh tin tức tiếng Anh thuộc CCTV quản lý. The Global Times (Thời báo Hoàn cầu) là tờ báo trực thuộc Nhân dân Nhật báo của TQ. Hai trang tin tiếng Anh này đã đăng bài về việc Lưu Hạo Nhiên tham dự Diễn đàn Quyền lực Điện ảnh nằm trong khuôn khổ Liên hoan phim Quốc tế Bắc Kinh lần thứ 12.

LƯU HẠO NHIÊN: SỨC MẠNH CỦA TUỔI TRẺ LÀ KHÁM PHÁ MỌI THỨ MÀ KHÔNG SỢ HÃI

(Bài đăng trên CGTN ngày 19/8/2022)

Vào ngày 16 tháng 8 năm 2022, Liên hoan phim Quốc tế Bắc Kinh lần thứ 12 đã tổ chức Diễn đàn Quyền lực Điện ảnh với chủ đề “Khám phá, theo đuổi và sáng tạo các tác phẩm điện ảnh “đỉnh cao”.” Nam diễn viên nổi tiếng Lưu Hạo Nhiên có bài phát biểu với tư cách khách mời. Anh nói “Sức mạnh của thanh niên là tò mò về mọi thứ, khám phá bất cứ thứ gì với tinh thần quả cảm.”

LIÊN HOAN PHIM QUỐC TẾ BẮC KINH: CÁC DIỄN VIÊN, BIÊN KỊCH HÀNG ĐẦU TRUNG QUỐC THẢO LUẬN VỀ SỰ PHÁT TRIỂN CỦA PHIM NỘI ĐỊA

(Bài đăng trên CGTN ngày 20/8/2022)

LƯU HẠO NHIÊN – Diễn viên Trung Quốc

“Tôi là một diễn viên trẻ và vẫn còn nhiều điều cần học hỏi từ những người đi trước. Tôi nghĩ diễn xuất tốt nghĩa là có thể để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng khán giả. Vì vậy, thậm chí nhiều năm sau khi bộ phim ra mắt, mọi người vẫn có thể nhớ đến nhân vật đó.”

LIÊN HOAN PHIM QUỐC TẾ BẮC KINH SẮP KẾT THÚC, TRONG KHI ĐIỆN ẢNH TRUNG QUỐC ĐANG TRÊN ĐƯỜNG PHỤC HỒI

(Bài đăng trên Global Times ngày 21/8/2022)

Lưu Hạo Nhiên: Học hỏi tại Liên hoan phim Quốc tế Bắc Kinh

Nam diễn viên trẻ người Trung Quốc Lưu Hạo Nhiên đã xuất hiện trong nhiều bộ phim trọng điểm bao gồm “Kiến quân đại nghiệp” và “Tôi và Tổ quốc tôi.”

Lưu cho biết trước đây anh ấy đã rất thích liên hoan phim với tư cách là một khán giả và người hâm mộ điện ảnh, trong khi lần này thì khác vì anh ấy đang tham dự liên hoan phim với mục tiêu học hỏi thêm về ngành công nghiệp này.

“Có rất nhiều nghệ sĩ biểu diễn và đạo diễn giàu kinh nghiệm ở đây, và tôi muốn nói chuyện một cách chuyên sâu với họ để hiểu thêm về điện ảnh.”


Kênh truyền hình Bắc Kinh (BRTV) đưa tin về Diễn đàn sức mạnh điện ảnh với chủ đề “Khám phá, theo đuổi và sáng tạo các tác phẩm điện ảnh “đỉnh cao”” (Film Power Forum – Exploration, Pursuit and Creation of “Peak” Films) nằm trong khuôn khổ Liên hoan phim quốc tế Bắc Kinh lần thứ 12.


Tuy Lưu Hạo Nhiên còn trẻ nhưng suy nghĩ của cậu ấy rất chín chắn sâu sắc, khiêm tốn, điệu thấp, không phải là ngôi sao Lưu Hạo Nhiên mà mong muốn là diễn viên Lưu Hạo Nhiên.

“NGOÀI 20 TUỔI, CÂU HỎI ĐÃ THAY ĐỔI” – PHỎNG VẤN LƯU HẠO NHIÊN TRÊN T MAGAZINE CHINA SỐ THÁNG 9/2019

Link bản dịch tiếng Anh: https://liuhaoranintl.com/2019/09/27/t-magazine-china-20-the-question-has-changed/

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

Lưu Hạo Nhiên là gương mặt trang bìa của T Magazine China số Kim Cửu Tháng 9/2019. Đây cũng là lần đầu Lưu Hạo Nhiên xuất hiện trên T Magazine China, đánh dấu sự hợp tác với Huasheng Media. Huasheng Media do Feng Chuxuan (Phùng Sở Hiên) sở hữu, là công ty truyền thông sở hữu T Magazine China, Nylon China, Wallpaper China, Kinfolk China, WSJ China và Food & Wine China. Tính đến năm 2022 thì Lưu Hạo Nhiên đã xuất hiện trên các trang bìa của T Magazine China (số T9/2019), Wallpaper China (số T10/2021), Kinfolk China (số Mùa Xuân 2021), WSJ China (số T9/2020), Nylon China.

Nhiếp ảnh gia của bộ ảnh là nhiếp ảnh gia nổi tiếng người Nhật Bản Yoshihiko Ueda, từng chụp nhiều campaign cho các thương hiệu lớn như Hermes, Suntory… Ông nổi tiếng với phong cách chụp ảnh đơn giản và tự nhiên, vì vậy đây là lần đầu tiên Lưu Hạo Nhiên chụp bộ ảnh không qua chỉnh sửa. Bộ ảnh đánh dấu sự hợp tác lần đầu tiên của Yoshihiko Ueda với một diễn viên Trung Quốc cho một ấn phẩm truyền thông Trung Quốc.

Bộ ảnh này mình rất thích, hợp với phong cách của Lưu Hạo Nhiên: đơn giản, màu sắc trung tính, gần gũi với thiên nhiên. Bộ ảnh được chụp ở nhà riêng của Yoshihiko Ueda, từ trước chỉ có một người nổi tiếng đã từng chup ảnh ở đó là Aoi Yu vào năm 2012.


Hayama cách Tokyo khoảng 90 phút chạy xe ô tô. Con đường nằm song song với bãi biển, và nếu bạn đi qua Nhà tưởng niệm Hosun Yamaguchi, rồi rẽ thêm vài lần nữa, bạn sẽ đến nhà riêng của Yoshihiko Ueda.

Là một ngôi nhà hai tầng xây từ thời Minh Trị (Meiji), ngôi nhà vẫn giữ được phần lớn phong cách Nhật Bản truyền thống, ngoài khu bếp được sử dụng như một nhà hàng. Không có điều hòa, và mùa hè vẫn còn nóng, vì vậy bạn sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào những chiếc quạt tai voi, và như một câu ngạn ngữ cổ: Nếu trái tim bạn yên bình, bạn sẽ tự nhiên cảm thấy mát mẻ.

“Tôi muốn mua một ngôi nhà như thế này ở Bắc Kinh,” Lưu Hạo Nhiên nói.

Kiểu nhà như thế này thể hiện được tinh thần của chủ nhân. Xin cung cấp thêm một chi tiết: Yoshihiko Ueda và vợ ông đã sưu tầm hơn một trăm món bát và đĩa (bao gồm những món từ các thương hiệu nổi tiếng) và những món đồ này đang được sử dụng trong thực tế. Ví dụ, chiếc bát đựng hoa quả chào mừng khách tới chơi là một món đồ sứ Wedgewood từ thế kỷ trước. Vào ngày hôm trước của buổi quay chụp, các học trò của Ueda đã tụ tập ở đây để họp mặt, hơn 30 người, và từ những gì chúng tôi được nghe, đến tận nửa đêm họ mới rời đi.

Nguồn: Weibo Phòng làm việc của Lưu Hạo Nhiên

Nhưng mặt khác, khu nhà này hiếm khi mở cửa cho công chúng. Đài truyền hình NHK của Nhật Bản đã từng đề nghị quay một bộ phim tài liệu ở đây, nhưng đã bị từ chối. Thực tế là trước Lưu Hạo Nhiên, chỉ có Aoi Yu đã từng quay chụp ở đây, và đó là từ năm 2012.

Tất nhiên, bản thân điều đó không thực sự có ý nghĩa gì quan trọng. Việc một nghệ sĩ sẵn sàng sử dụng tài nguyên của mình phụ thuộc vào cách họ hình dung tác phẩm sáng tạo của mình kết hợp với nhau như thế nào. Đôi khi lý do không thể nói ra, hoặc đơn giản có lẽ chỉ là một sự trùng hợp hoàn toàn tình cờ.

Dù là trong trường hợp nào đi nữa, Lưu Hạo Nhiên cũng được chấp nhận (chụp ảnh ở nhà riêng của nhiếp ảnh gia Ueda). Khi ông Ueda gặp cậu ấy, ông mỉm cười, mắt ông nhắn lại, và quay sang bảo với quản lý người Trung Quốc của cậu, “Tốt đấy.”

Nhìn tổng thể thì Lưu Hạo Nhiên xứng đáng nhận được lời khen ngợi này. Cậu ấy không nhút nhát và không làm những trò lố bịch, nhưng nếu bạn nghĩ rằng một diễn viên tất nhiên là không sợ hãi trước ống kính, thì bạn nhầm rồi. Theo Susan Sontag, “Chụp ảnh là tham gia vào sự hữu hạn của đời người, tính dễ bị tổn thương, khả năng thích nghi… Tất cả những bức ảnh minh chứng cho sự tan chảy không ngừng của thời gian.” Điều duy nhất bạn có thể làm là khiến người được chụp ảnh trân trọng bản thân họ theo một cách chín chắn trưởng thành.

Vì vậy khi ông Ueda cảm ơn “sự thể hiện ngày hôm nay của Lưu tiên sinh,” ông đã cúi chào. Trong con mắt của một tiền bối, Lưu tiên sinh đã lấy lại một thứ gì đó thuộc về cậu ấy: mặc dù cậu ấy được tạo kiểu, và từ bỏ “bản thân” ở một mức độ nào đó, cậu ấy không phải một thành phần thứ cấp trong ngữ cảnh này, không phải một “thanh niên” hay là “đệ đệ” (em trai).

Cậu ấy vẫn hằng mong muốn thoát khỏi danh xưng “đệ đệ.” Hai mươi hai tuổi, với sự nghiệp thành công, được nhìn nhận trong nghề nghiệp của mình. Nếu cậu ấy thay đổi phong cách, có lẽ chủ yếu là vì cậu không muốn bị gắn chặt với hai chữ đó nữa.

Có điều gì đó liên tục khiến cậu ấy không yên lòng. Hiện tại, Lưu Hạo Nhiên khao khát “có thể bộc bạch nhiều hơn, có thể tự đưa ra những quyết định của riêng mình, trở thành một người nói nhiều hơn, chứ không chỉ là người nghe.” Đến mức đôi khi cậu ấy muốn coi thường EQ.

Mong muốn quá lớn nhưng bị kìm nén này đã khiến cậu ấy ngần ngại khi trò chuyện/chia sẻ suy nghĩ của mình với các nhà sản xuất và đạo diễn, nhưng đột nhiên, một người đàn ông lớn tuổi đến từ đất nước khác đã hiểu cậu ấy muốn gì: Bất cứ điều gì mà cậu đang kìm nén trong lòng, hãy nói ra. Dù điều ấy có thể được lắng nghe hay không tùy thuộc vào khả năng của chính bạn.

Cậu ấy nhìn vào môi trường xung quanh mình, và cảm thấy đây là một nơi hoàn hảo để ổn định cuộc sống.

Sau đó, ở khách sạn Andaz Tokyo, trong phòng suite ở tầng 48, Lưu Hạo Nhiên nói rằng mong muốn mua một ngôi nhà chỉ là nhất thời, và điều đó nhanh chóng bị gạt đi. Với một người thậm chí còn không biết lịch trình của mình trong hai ngày tới sẽ như thế nào, “có quá nhiều điều bất định.”

Hai năm trước, cậu ấy không nghĩ rằng bốc đồng là một điều xấu. Khi cậu ấy cảm thấy thích thú với rượu, cậu ấy bắt đầu trữ vang trong tầng hầm, và có nhiều chai rượu whisky, sake, và champagne, nhưng cậu ấy chưa bao giờ uống. Khi cậu ấy muốn đi câu cá biển sâu, cậu ấy thuế một chiếc thuyền nhỏ ở Yokohama, nhưng không thể vượt qua sự say sóng.

Mãi đến tận năm ngoái, khi cậu ấy chọn mua xe ô tô, cậu ấy mới quyết định tính thực tế là quan trọng nhất, vì vậy cậu ấy đã mua một chiếc xe hạng phổ thông. Quay trở lại việc mua nhà, nếu cậu ấy thực sự định mua kiểu nhà như vậy ở ngoại ô Bắc Kinh, “Ai sẽ sống ở đó? Với cha mẹ tôi ư? Ngôi nhà sẽ quá lạnh lẽo và không vui vẻ.”

Khi đang nói điều này, cậu ấy đặt bộ điều khiển trên tay xuống. Vài tháng gần đây, cậu ấy đang tập trung chơi một trò chơi có tên “The Legend of Zelda: Breath of the Wild.” Nhân vật chính, Link, đã thức tỉnh khỏi một giấc ngủ lâu dài và được cho là đã đánh bại Calamity Ganon. Đây là cuộc hành trình của một anh hùng cổ điển: số phận của người chiến binh phụ thuộc vào quyết tâm, kỹ năng và sự kiên trì của anh ta.

Trong suốt cuộc hành trình, người chiến binh có thể giành được những phần thưởng có thể giúp anh ta hoàn thành sứ mệnh của mình. Tuy nhiên, Zelda hơi khác một chút. Trò chơi nói với người điều khiển nhân vật rằng chỉ cần đi lang thang trong vùng hoang dã thì bản thân việc đó đã là một kiểu anh hùng. Anh hùng có thể là người đã từ bỏ sứ mệnh của mình nhưng không bao giờ từ bỏ bản thân. Mọi người có thể theo đuổi và thực hiện những mong muốn của riêng mình.

Không chắc liệu Lưu Hạo Nhiên có thích kiểu thỏa mãn đó hay không, nhưng dù thế nào đi nữa, cậu ấy cũng hiểu giá trị của nó. Cậu ấy đã nghĩ về điều đó từ trước: sưu tầm rượu, học vẽ phác thảo, tập viết thư pháp, chơi golf, và điều này bao gồm cả chơi game – tất cả đều để tìm một nguồn nuôi dưỡng tinh thần.

“Cuộc sống của tôi quá tẻ nhạt. Ngoài diễn xuất, công việc, tôi không có nguồn nuôi dưỡng về mặt tinh thần. Không phải tôi cần học một kỹ năng nào, mà tôi chỉ muốn tìm một thứ gì đó (cho cuộc sống của tôi) để cảm thấy trọn vẹn hơn.” Nói cách khác, cậu ấy đang thiết lập mối quan hệ với chính bản thân mình, bằng cách sử dụng quá trình loại bỏ.

Nếu bạn nghĩ về điều này, Lưu Hạo Nhiên giống như một tấm gương điển hình trong ngành giải trí ngày nay. Cậu ấy trở nên nổi tiếng sớm hơn nhiều so với dự kiến – khi cậu ấy học cấp 2 ở trường trung học nghệ thuật cấp trực thuộc Học viện Vũ đạo Bắc Kinh, thầy giáo sẽ nhắc nhở các học sinh rằng nam diễn viên thường đạt được thành công ở độ tuổi muộn hơn nhiều, và thường sẽ không thực sự nổi bật hẳn lên cho đến khi ở độ tuổi ba mươi hoặc bốn mươi (“Bạn vẫn còn nhiều thời gian khó khăn phía trước”).

Nhưng đối với cậu ấy – “tựa như thắng cược liên tục,” và cậu ấy đã vọt lên nổi tiếng (trong ngành). Lưu Hạo Nhiên nhấn mạnh ở đây rằng, cho đến lúc này (thời điểm của bài phỏng vấn), về mặt kỹ thuật mà nói, không có một dự án nào trước đó của cậu (quyết định cuối cùng) được cậu tự quyết. Đó là thiết lập của đạo diễn, và cuối cùng cậu cứ thế hưởng lợi từ việc đó. Quyết định duy nhất cậu ấy tự đưa ra là dự án “Cửu Châu Phiêu Miểu Lục” (“Bởi vì dự án này có số phận riêng của nó”).

Vậy nếu tại thời điểm này, cậu ấy đang phải chịu tổn thương vì những hạn chế của chính mình, và không có đủ trí tuệ để thấu hiểu, cậu ấy có thể làm gì? Cậu ấy nên làm gì?

Câu trả lời nằm ngay trên môi cậu ấy, nhưng cậu ấy vẫn chưa chắc chắn: ở độ tuổi mà cậu ấy chưa cần phải đấu tranh với những giới hạn, việc không ở trong trạng thái tự mâu thuẫn với bản thân quan trọng hơn sự nghiệp. Cậu ấy không muốn nói toạc ra điều đó. Có một số suy nghĩ rằng nếu bạn nói oang oang ước muốn của mình ra thì điều đó sẽ không thành sự thật. Đây là điều mà con người thời đại ngày nay vẫn tin, một trong số ít những điều mê tín mà người ta vẫn còn neo bám vào.

Cậu ấy vẫn lên kế hoạch tiếp tục với nhịp điệu mà cậu đang theo ở hiện tại, để chăm lo và loại bỏ những cảm giác thất vọng, quá khích, sợ hãi, mẫn cảm. Và điều này bao gồm những hành vi bốc đồng tạm thời bị kìm hãm bởi ý thức về sự đúng đắn của cậu ấy.

Lúc này là cuối mùa hè. Để phối hợp với yêu cầu từ phía tạp chí, cậu ấy tạm thời chào đón mùa thu sớm hơn một chút. Nhưng bên bờ biển, nhiếp ảnh gia Ueda gợi ý rằng vào lúc cuối cậu ấy nên cởi chiếc áo khoác nhung dài mà stylist đã chuẩn bị. Tiến một bước về phía trước và chào đón mùa thu trong ngày thì cũng tốt, nhưng mùa hè vẫn chưa hoàn toàn đi qua.

[FILM REVIEW] CÓ AI THỰC SỰ THÍCH “TỨ HẢI?”

Review phim bởi 陀螺的ToroScope

Link bài viết gốc: https://mp.weixin.qq.com/s/TQJady4U9SXXNw9Qq17kLg

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


LỜI TỰA

Đừng lo, vẫn có rất nhiều người thích “Tứ Hải.”

Trong số các phim chiếu rạp dịp Tết Âm lịch, bộ phim gây tranh cãi nhất và bị chê nhiều nhất là “Tứ Hải,” bộ phim mới của Hàn Hàn. Và tôi thường thấy trong nhóm bàn về phim điện ảnh khi có một người nào đó nói rằng “Tôi thích bộ phim này,” thường sẽ có nhiều hơn ba dấu chấm hỏi từ những người khác trong nhóm. Nhưng bài đánh giá phim hôm nay đến từ một người tự nhận là “người đàn ông thẳng thắn” (土直男) đã xem hầu hết các bộ phim trong dịp Tết Âm lịch này và thực sự cảm thấy xúc động với “Tứ  Hải.” Anh ấy cũng hào hứng chia sẻ lý do vì sao mình lại mạo hiểm làm vậy với nguy cơ bị chê, khi thích bộ phim có điểm Douban 5.6 này. Anh ấy cũng đưa ra những hiểu biết cá nhân của mình về những lời phê bình đối với “Tứ Hải.”

Sau đây là bài cảm nhận về phim của anh ấy:

Tôi chưa bao giờ muốn xem phim dịp Tết Âm lịch, nhưng vì lý do công việc, Tết Âm lịch nào tôi cũng phải xem các bộ phim chủ chốt của mùa phim Tết này. Tôi không phải fan của Hàn Hàn, cũng không phải fan của bất kỳ nam diễn viên chính nào. Tôi cũng không xem “Tứ Hải” vào ngày mùng Một Tết, mà vào ngày xem phim tôi mua vé và chọn xem suất chiếu từ sáng sớm, không có ai trong rạp chiếu vào buổi sáng, đó chính xác là những gì tôi muốn. Tôi tập trung xem phim và không đưa ra kỳ vọng cao đối với bộ phim này. Nhưng sau khi xem “Tứ Hải,” tôi có cái nhìn và cảm nhận khác với những bình luận mà tôi đã thấy trên Weibo và Douban.

Danh tiếng của “Tứ Hải” cũng không mấy khả quan, với số điểm 5.6 (T/N: hiện tại là 5.4) trên Douban. Có một bình luận ngắn rất bắt mắt với tác động lớn “Đừng xem vào ngày mùng 1 tết, bi kịch.” Mọi người có quyền tự do đánh giá xấu một sao, nhưng tôi không hiểu lắm, tại sao không thể xem phim bi kịch vào ngày đầu tiên của năm mới, tại sao người đưa ra bình luận này không đơn giản nói cho tôi biết loại bi kịch của “Tứ Hải” là gì để tôi có thể tham khảo? Tại sao người đó nghĩ rằng mọi người không nên xem phim bi kịch ngay dịp mùng 1 Tết? Theo ý kiến của tôi, dịp Tết Âm lịch ở nhà thì tôi phải chạy đông chạy tây, trong kì nghỉ thậm chí tôi cũng vẫn phải làm việc (T/N: xem phim). Tôi không tin rằng một bộ phim có thể bi thảm hơn cuộc đời tôi được. Dù cho nhiều người thích xem cảnh gia đình vui vẻ trong ngày Tết, tôi không phải thuộc kiểu người nổi loạn nhưng tôi thấy vô cảm với cái kết có hậu.

Tôi tham gia rất nhiều hội nhóm người hâm mộ phim ảnh, và tôi cũng là một người lướt Internet với tần suất cao. Trước khi xem “Tứ Hải,” tôi thấy rằng giờ đây việc khen “”Tứ Hải” là điều tối kỵ, cũng giống như việc tôi biết rằng với bài báo này khi kéo xuống cuối bài sẽ thấy những bình luận mắng chửi mình, dù cho họ có đọc cả bài báo hay không. Nhưng tôi vẫn cho rằng mỗi bộ phim luôn có khán giả riêng của nó, bạn không thích cũng không ảnh hưởng đến ý thích của tôi. Tôi lại càng lưỡng lự có nên hủy việc gửi đi Moments (T/N: trên WeChat, tương tự News Feed của Facebook) đã chỉnh sửa vì sợ bị thắc mắc. Hơn nữa, sự thật là tôi thấy có một số lượng đáng kể những người thích “Tứ Hải” cũng rất “do dự” như tôi. Có rất nhiều dấu chấm lửng trong câu này, kiểu e ngại này từ lâu đã trở thành thói quen, vì vậy với tư cách một người đàn ông thẳng thắn (nhưng không có nghĩa là bất kỳ người đàn ông thẳng thắn nào khác), tôi muốn nói về lý do tại sao tôi thích “Tứ Hải.”

Ở góc độ phát triển cốt truyện, tất nhiên tôi hiểu tại sao nhiều người lại nói đây là một “bi kịch,” bởi vì Hàn Hàn “bãi công” vào chính điểm mà khán giả mong chờ bước ngoặt xảy ra nhất cho dù đó là kiểu ngọt ngào hay hưng phấn, thật không ai ngờ được. Nếu không có những thứ này, với ngày Tết thật sự là có chút bủn xỉn.

Là một thanh niên phương nam đi về phương bắc lập nghiệp (Bắc phiêu), tôi cảm thấy được “Tứ Hải” an ủi. Từ lúc A Diệu xuất hiện trên xe mô tô, nói thật nghe có chút đạo đức giả nhưng tôi nghĩ chúng tôi là đồng loại. Ngay cả khi sự đồng cảm này được cho là “rẻ tiền,” cảm giác này là có thật.

Mặc dù tôi không ở trên đảo Nam Áo ở Chí tuyến Bắc, nhưng trong một rạp chiếu trống vắng, dường như tôi đã nhập tâm vào đó. Màu xanh nhạt của bộ phim như thể tràn ra bên ngoài, nếu hệ thống sưởi của rạp chiếu phim mà được bật (tẩy chay rạp chiếu phim keo kiệt ở thị trấn nhỏ) thì tôi có thể quên bây giờ đang là mùa đông.

A Diệu sống rất tách biệt, anh ấy nói: “Tôi không có nhiều bạn bè” và anh ấy cũng nói: “Tôi cũng không có nhiều chuyện để kể.” Thấy anh ấy nhút nhát và không giỏi giao tiếp, tôi hiểu tại sao mình lại không có nhiều bạn bè và không có nhiều chuyện để kể. Tôi chỉ có thể giữ trạng thái “lắng nghe” như A Diệu, và thể hiện sự nhàm chán khi tôi mở lời.

A Diệu cũng sống rất bình lặng, Hoan Tụng cô gái mà anh thích cũng cùng kiểu người với anh, tức là kiểu tồn tại mờ nhạt trên thế giới này, và bọn họ đã bị cướp đi rất nhiều “không gian.” Cha của A Diệu và anh trai của Hoan Tụng sống rất gấp, họ luôn ăn to nói lớn, còn A Diệu và Hoan Tụng chỉ cần nhìn nhau là có thể hiểu được cảm xúc của nhau, họ là hai người duy nhất trên đảo thật sự có nhiều điểm tương đồng.

Nhưng điều đáng buồn là những “người qua đường” này về cơ bản đã chi phối cuộc sống hàng ngày của A Diệu. Cha, anh em bạn bè, người yêu … đều chỉ là những người đi ngang qua đời anh. Anh biết những người này rồi sẽ rời bỏ anh, nhưng anh không biết họ sẽ rời đi như thế nào.

Mặc dù cha là người thân ruột thịt của anh nhưng ông chỉ đến đảo thăm con theo tâm trạng, mỗi lần ông đến đều có rất nhiều “chuyện riêng” phải giải quyết. Thẩm Đằng đã thể hiện hình ảnh một người cha già vô dụng và ngớ ngẩn như vậy vô cùng sinh động. Tình yêu của cha tưởng như không còn, nhưng thực ra vẫn còn, nhưng Hàn Hàn sẽ nói lại với các bạn rằng tình yêu của cha như vậy có hay không cũng không có sự khác biệt.

Nhiều thứ tan tành thành mây khói, người cha rời đảo như chưa từng đến, rốt cuộc thì A Diệu cũng đã sống đến tuổi không còn phụ thuộc vào “tình yêu của cha.”



Sau đó, anh gặp những người anh em kỳ dị này, và cuộc sống của chàng trai cô đơn cuối cùng cũng trở nên sống động. Động cơ kêu vang và họ có sở thích chung – lái mô tô. A Diệu là người làm việc này giỏi nhất, và cũng là con cưng của đội ngũ tạm thời này. Dù có vẻ không còn cô đơn nữa, nhưng anh cũng không tìm thấy tình anh em thân thiết “Tứ Hải” – dù sao thì nhóm anh em hay đùa này hoặc là lấy chứng minh thư của bạn để đi vay nợ, hoặc bí mật báo tin về cuộc đua xe bất hợp pháp cho cảnh sát, dù sao cũng chẳng phải anh em khăng khít vững bền gì cho cam.

Hàn Hàn đã báo trước sự cô đơn này, những người vây quanh A Diệu đều sống trong thế giới của riêng mình, giống như vị đồng đội heo lao đi chạy ngược chiều sau khi cuộc thi đấu bắt đầu, anh ta sống theo quy tắc của riêng mình. Anh trai của Hoan Tụng cũng vậy, anh ta có những ám ảnh vô lý, mặc dù rất lạc quan về A Diệu nhưng A Diệu vẫn chưa bước vào thế giới của anh ta.

Nhưng lý do thực sự khiến tôi thích “Tứ Hải” chính là “khí chất du mục” của A Diệu, anh ấy bị thiên hạ bắt nạt nhưng không căm ghét thiên hạ. Có nhiều điều không thể nói ra hay phản bác cứ âm ỉ trong lòng chàng trai, bạn nghĩ rằng anh ấy không quan tâm nhưng sự thật thì “anh ấy đã hiểu hết rồi.”

Trước khi A Diệu rời khỏi hòn đảo, anh cũng bị bầm dập bởi cuộc đời, nhưng anh nghĩ mình đã đủ may mắn vì anh vẫn còn chiếc mô tô làm bạn và có một cô gái mà anh đem lòng yêu thích. Không nhất thiết anh phải ở bên Hoan Tụng, chỉ cần ngắm nhìn cô ấy từ xa và đừng để cô ấy cô đơn.

Câu nói “chỉ có kẻ ngốc mới sa vào cảnh đó” chính là lá chắn của anh trước thiên hạ, nhưng từ vẻ mặt buồn bã của Hoan Tụng, ta thấy được nội dung tương tự, không ai trong số họ có thể là kẻ ngốc, và cũng không thể gần gũi với tình yêu.

Nói một cách dễ hiểu, mỗi ngôi sao đều có quỹ đạo riêng, A Diệu sớm muộn gì cũng sẽ trở lại quỹ đạo của mình. Tôi nghĩ rằng, tại sao anh ấy lại thích đi xe mô tô trên đảo, có thể bởi vì hòn đảo này là quỹ đạo của anh, miễn là anh không rời khỏi hòn đảo, hòn đảo sẽ không bao giờ rời bỏ anh.
Trên thực tế xe mô tô cũng vậy, ngoại trừ tốc độ và đam mê thì con người và mô tô gắn bó mật thiết với nhau, trừ phi xảy ra tai nạn, con người không nhảy ra được khỏi chiếc xe đang phóng nhanh.

Cuộc đời của A Diệu có thể chẳng có nhiều gánh nặng ràng buộc, nhưng anh ấy chưa bao giờ có thể rời mặt đất mà bay, cũng giống như bao thanh niên lang thang bên ngoài, hoặc là rơi xuống đất nặng nề, hoặc là trôi dạt. Dù thỏa hiệp rất nhiều nhưng anh ấy không hề hèn nhát. Dù muốn hay không muốn, anh ấy không cần đưa ra những lý do cụ thể để kết nối với cảm xúc của cả thế giới, nhưng anh ấy luôn giữ được một điều gì đó thật chắc chắn.

Nhưng “Tứ Hải” không hề đối xử ưu ái với anh. Phim chia làm hai phần, sau khi phần ở Nam Áo kết thúc, chuyển sang phần ở Quảng Châu cuộc sống của anh như nhảy vào hố lửa, những giấc mộng được thiết lập cẩn thận trên đảo lần lượt bị chọc thủng. Xe máy bị tịch thu, và A Diệu cũng giống như Na Tra bị tịch thu vòng Càn Khôn. Đây là thành phố cấm xe máy.

Anh thấy rằng tất cả những người anh gặp đều quá đỗi tầm thường, thiếu hiểu biết và mong manh dễ vỡ.
 
Anh nhìn thấy nơi ở chật chội của cha mình, và anh Showta (T/N: vai diễn của Huỳnh Hiểu Minh), người đóng giả làm ông chủ trên đảo, không còn nơi nào để đi. Ông chủ của đội mô tô biểu diễn mạo hiểm do Kiều Sam thủ vai chỉ đơn giản nói với A Diệu về thực tế mặn chát nhất. Các thành phố lớn không thể che giấu bí mật của mình, và những nhân vật có thể “diễn trò” trên đảo bị tước mất không gian ở Quảng Châu.

A Diệu phải tồn tại trong một thế giới tàn khốc, nhưng nét bút của Hàn Hàn đã thay đổi, thật bất ngờ. Ở thời điểm vô cùng cần thiết việc “ôm nhau cho ấm” (T/N: ý chỉ sự kề vai sát cánh vượt qua khó khăn), những con người yêu thương nhau lại chia lìa.

Tất nhiên, họ không thực sự “chia tay,” họ chỉ chọn cách sống độc lập.

A Diệu lái mô tô lượn vòng tròn trong lồng cầu, tiết kiệm tiền và sau đó tài khoản lại bị reset về số 0. Hoan Tụng liên tục bị từ chối vì lý lịch, thiếu học thức, thiếu kinh nghiệm làm việc, bị quấy rối tình dục … Những tình huống khó xử cứ tuôn ra không dứt. Họ đều nói rằng đang “tiến gần hơn” đến cuộc sống mà họ mong đợi cùng nhau, điều đó vừa là sự thật vừa là dối trá.

“Tứ Hải” dù sao cũng là câu chuyện về sự trưởng thành, từ đầu đến cuối chỉ có A Diệu là tồn tại một cách ổn định. Anh ấy lái một chiếc mô tô rẻ tiền, tham gia một đội chưa từng thắng cuộc đua nào. Khi anh ấy gặp những người không đáng tin cậy, những người bị phản bội, những người đạo đức giả và những người không kiên trì đến cùng, có rất nhiều điểm quy chiếu cho sự thất bại, và anh thấy rằng mình sẽ trở thành những người này nếu anh không cẩn thận. Nhưng cuối cùng anh ấy cũng trở thành một kẻ thất bại như vậy, ngẫu nhiên mất đi tình yêu, mất đi sinh mạng, và phải bắt đầu lại từ đầu.

Vì vậy, khi tôi thấy Hàn Hàn viết trên weibo của mình rằng, “Chúng ta có thể giữ ấm bằng việc ôm nhau, chúng ta có thể tồn tại bằng cách dựa sát vào nhau, dù trong biển người mênh mông, chúng ta vẫn sẽ chìm đắm trong đó,” tôi nghĩ rằng câu này thật phù hợp.

Chúng ta có thể giữ ấm bằng việc ôm nhau, chúng ta có thể tồn tại bằng cách dựa sát vào nhau. Đây cũng là cảm giác của tôi. Chúng ta không kỳ vọng nhiều vào thế giới này, vì vậy chúng ta cứ thuận theo dòng chảy cuộc đời, chúng ta dễ gặp và rất dễ nhìn thấy những người tử tế, nhưng bèo tấm không thể tự bảo vệ mình, nữa là nói đến việc bảo vệ người mình thương yêu.

“Anh mong rằng khách sạn nào em ở cũng bao gồm bữa sáng.” Câu này đã được đề cập nhiều lần, và bị chê thậm tệ, nhưng tôi vẫn thấy cảm động. “Khách sạn” là nơi tạm trú, và việc giới hạn thời gian như cây đao khoét sâu vào lòng người lang bạt, và việc “bao gồm bữa sáng” có nghĩa là có thể an tâm ngủ yên.

Người trẻ tuổi kiệt sức chưa kịp trưởng thành, việc đi hỏi người ta cũng chẳng nói nên lời, chỉ vì cảm thấy những chuyện đó làm phiền mọi người, như vậy có gì kỳ quái đâu. Nhưng “Tứ Hải” kể về những điều “không bình thường” này với một chút dịu dàng. Tôi nghĩ Hàn Hàn rất tỉnh táo, dường như anh đang bày tỏ với khán giả rằng cuộc đời vẫn có chút nghiệt ngã, dù là trong đời thường, cuộc đời của bạn và của tôi cũng đều đang ngụp lặn trong thế giới này.
 
Suy cho cùng, xem phim là một cảm nhận rất riêng, bạn cần phải ra rạp mới có câu trả lời. Đối với một bộ phim như “Tứ Hải” thì có lẽ sẽ gặp thiệt thòi khi xếp vào danh sách phim chiếu dịp Tết Âm lịch. Hai tiếng đồng hồ trong sạch mát mẻ, nhưng lựa chọn không làm méo mó thực tế kiểu này vẫn khá phù hợp với tôi. Dưới góc độ của tình tiết “cẩu huyết” bị chỉ trích nhiều nhất, logic cá nhân tôi cho rằng dù là máu chó hay máu gà thì nó cũng chỉ là chất xúc tác trong các bộ phim theo thể loại (T/N: genre film). Khi nói về “hiện thực,” họ thường rơi vào hiểu lầm rằng nó phải giống với “tôi” hoặc cuộc sống mà “tôi” biết mới được coi là “hiện thực,” nhưng với tư cách là một khán giả, tôi cảm thấy có chút đồng cảm sau khi xem “Tứ Hải.” Dù cho những tao ngộ trong cuộc đời là khác nhau và thậm chí màu tóc còn khác hơn, nhưng cốt lõi của câu chuyện được chắt lọc từ cốt truyện của “Tứ Hải” đã chạm đến trái tim tôi. Hơn nữa, “Tứ Hải” không nói rằng nó là một tác phẩm hiện thực.

Điều duy nhất khác với suy nghĩ của mọi người là “Tứ Hải” đối với tôi không phải là một bi kịch, và tôi cũng không nghĩ rằng tuyệt đối cần thiết đối với việc tất cả mọi người đều phải có được hạnh phúc. Tôi thực sự nghĩ rằng bộ phim có một loại chân thành và ấm áp không bị phóng đại. Có thể tôi chỉ là loại người sẽ không rung động trước kết thúc có hậu, nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi tôi nhìn thấy kết thúc cuối cùng – thực tế, nếu A Diệu thành công và từ đó về sau sống hạnh phúc với Hoan Tụng ở Quảng Châu, có thể tôi sẽ không thích bộ phim này cho lắm. Nhưng nếu một bộ phim có thể hiểu tôi, tôi sẵn sàng hiểu bộ phim này, thế thôi.


LƯU HẠO NHIÊN ĐỌC ĐOẠN TRÍCH TRONG TÁC PHẨM “VŨ TRỤ” (COSMOS) CỦA CARL SAGAN

20220720 Lưu Hạo Nhiên đọc đoạn trích trong tác phẩm “Vũ Trụ” (Cosmos) của Carl Sagan cho app ONE一个工作室 của nhà văn, đạo diễn Hàn Hàn.

“Chào mừng bạn đến với Trái Đất – một nơi có bầu trời xanh ngắt nhờ khí nitơ*, đại dương nước ở thể lỏng, những cánh rừng và đồng cỏ mát mẻ, nơi nơi tràn đầy sự sống. Ngay cả từ góc nhìn vũ trụ, Trái Đất là một nơi hiếm hoi có vẻ đẹp mê hồn. Trong chuyến du hành thời gian và không gian dài dằng dặc của chúng ta, nơi duy nhất có thể thực sự chứng minh sự tồn tại của sự sống thông minh trong vũ trụ là Trái Đất. Chắc hẳn phải có nhiều thế giới tương tự khác trong vũ trụ, nhưng đây là nơi khởi nguồn duy nhất của chúng ta. Thế hệ này sang thế hệ khác của tổ tiên loài người cuối cùng đã tích lũy đủ trí tuệ với cái giá phải trả là hàng chục triệu năm.

Tổ tiên biết thế giới này già nua và cố gắng nhìn lại quá khứ xa xôi. Giờ đây chúng ta khám phá ra rằng vũ trụ còn cổ xưa hơn nhiều so với những gì họ nghĩ. Chúng ta nghiên cứu không gian và phát hiện ra rằng chúng ta thực sự sống trên bụi đất ở cạnh một ngôi sao bình thường trong góc xa nhất của một thiên hà thưa thớt. Chúng ta chỉ là một hạt cát trong không gian bao la, một giọt nước trong dòng sông dài của lịch sử vũ trụ.

Có thể có rất nhiều sinh vật thông minh trong vũ trụ, nhưng thuyết tiến hóa của Darwin cho chúng ta biết rằng con người chỉ tồn tại ở đây, trên hành tinh nhỏ bé này. Chúng ta là một loài đáng trân trọng đang đứng trên bờ vực tuyệt chủng. Ở góc độ vũ trụ, mỗi chúng ta đều đáng quý. Ngay cả khi ai đó không đồng ý với bạn, hãy chung sống hòa bình với người ấy. Bởi vì ngay cả khi bạn du hành qua hàng trăm tỷ thiên hà, bạn sẽ không thể tìm thấy một nhân loại khác.”

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

Cosmos là một cuốn sách khoa học nổi tiếng năm 1980 của nhà thiên văn học và tác giả đoạt giải Pulitzer Carl Sagan. Cuốn sách gồm 13 chương, tương ứng với 13 tập của loạt phim truyền hình “Cosmos.” Một trong những mục đích chính của Sagan đối với sách và phim truyền hình là để giải thích những ý tưởng khoa học phức tạp cho bất kỳ ai quan tâm đến việc học hỏi kiến thức. Cuốn sách đã nằm 70 tuần trong Danh mục Sách bán chạy của tờ New York Times, và đạt giải Hugo năm 1981.


* Chúng ta thấy được vạn vật là nhờ các chùm ánh sáng trắng từ Mặt trời. Mỗi chùm ánh sáng trắng đều sở hữu đủ các màu sắc của cầu vồng (đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím) và di chuyển ở các tần số khác nhau, có bước sóng cũng như năng lượng khác nhau. Bầu trời có màu xanh là nhờ quá trình các phân tử oxi và nitơ trong bầu khí quyển Trái Đất phân tán các ánh sáng màu xanh (vốn có bước sóng ngắn) từ Mặt trời. Khi ánh sáng đi vào bầu khí quyển của Trái đất, các ánh sáng có bước sóng dài (như đỏ, cam, vàng) đều không bị phân tử khí hấp thụ nên sẽ đi xuyên qua đó. Riêng ánh sáng bước sóng ngắn (như xanh) bị các phân tử khí hấp thụ và tán xạ theo nhiều hướng khác nhau. Do ánh sáng xanh tán xạ khắp bầu trời nên bạn có thể nhìn thấy trời cao xanh ngắt một màu ở bất kì nơi đâu. Nếu để ý, bạn sẽ thấy bầu trời nhạt dần ở phía đường chân trời. Đó là do ánh sáng xanh phải đi qua nhiều lớp không khí, chịu đựng sự tán xạ mới tới được nơi bạn.

[GẶP GIÓ] CHƯƠNG 7: BIẾN ĐỔI, CẢM ĐỘNG VÀ MỞ (PHẦN HAI)

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

MỘT NGƯỜI BỊ BUỘC PHẢI TRƯỞNG THÀNH

Nhân vật tôi đóng trong “Lang Gia Bảng 2” tên là Tiêu Bình Tinh, cậu ấy là mẫu người mà tôi hy vọng sẽ trở thành.

Tiêu Bình Tinh là một người bị buộc phải trưởng thành. Cho dù đó có phải là lỗi của cậu ấy hay không, nếu có vấn đề gì xảy ra xung quanh cậu ấy, cho dù cậu ấy buộc phải gánh vác những gánh nặng đó, cậu ấy sẽ tìm cách chấp nhận, mang gánh nặng trên vai mình.

Cậu ấy không phải là người sẽ đổ lỗi cho người khác, cũng không phải là người luôn kêu trời vì sự bất công.

Khi anh trai của Tiêu Bình Tinh qua đời, cậu ấy buộc mình phải tiếp nhận vai trò của anh trai: bảo vệ gia đình họ, bảo vệ quốc gia của họ. Cậu ấy cũng chấp nhận rằng các luật lệ triều đình đã dẫn đến cái chết của cha cậu, và làm mọi điều trong khả năng của mình để giải quyết các vấn đề tồn đọng sau khi cha cậu qua đời.

Trong bộ phim, có một nhân vật khác cũng phải đối mặt với hoàn cảnh tương tự, và người đó cũng có xuất thân tương tự (T/N: Tiêu Nguyên Kỳ, nhân vật phản diện trong phim). Khi đối mặt với câu hỏi, “Anh đã làm mọi thứ cho hoàng gia và triều đình, nhưng họ không tin anh,” Tiêu Bình Tinh đã lựa chọn chấp nhận sự trừng phạt của triều đình, trong khi người còn lại quyết định đi theo một con đường hoàn toàn khác.

Khi Tiêu Bình Tinh lần đầu tiên nhận mọi trách nhiệm, đó không phải chỉ vì cảm giác tội lỗi mà còn vì những người xung quanh cậu ấy. Chính những người thân thiết nhất đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu ấy. Và chính gia đình và quốc gia cũng đã cho cậu ấy đủ sự động viên và nghị lực để gánh vác mọi thứ.

Trận chiến cuối cùng giữa Tiêu Bình Tinh và Tiêu Nguyên Kỳ. Chiếc vòng đỡ một kiếm cho Tiêu Bình Tinh là của Mai Trường Tô/Lâm Thù do Lận Cửu thay mặt lão các chủ Lận Thần của Lang Gia Các trao tặng cho Tiêu Bình Tinh với lời chúc rằng chủ nhân cũ của chiếc vòng này chưa bao giờ chiến bại.

Từ một thiếu niên vô lo vô nghĩ còn vụng dại thiếu sót đến một vị tướng trẻ đã trải qua sinh tử, người bị cuộc sống buộc phải gánh những trách nhiệm không thuộc về mình – điều đáng ngưỡng mộ nhất về Tiêu Bình Tinh là khả năng chịu đựng của cậu ấy.

Dù bị bắt buộc phải trưởng thành nhưng tôi nghĩ cậu ấy chắc chắn đã có những lúc cảm thấy bị hiểu lầm, có những lúc cậu ấy ngập tràn uất hận và căm ghét. Nhưng cậu ấy vẫn sẵn sàng chấp nhận gánh vác vận mệnh nặng nề mà số phận đặt lên vai cậu, và đứng lên để bảo vệ tất cả những người mà cậu yêu thương.

VỊ TƯỚNG QUÂN TRẺ TUỔI

Trong quá trình quay “Lang Gia Bảng 2,” những đoạn để lại ấn tượng lớn nhất với tôi là những cảnh quay với Tôn Thuần lão sư. Trong phim, ông đóng vai phụ thân của Tiêu Bình Tinh, Tiêu Đình Sinh, và là một vị vương gia đầy quyền lực trong triều đình. Cảnh trong phim mà tôi nhớ nhất là một trong những bước ngoặt quan trọng của bộ phim truyền hình này.

Bối cảnh của cảnh này là vị hoàng đế tiền nhiệm vừa mới qua đời và trước khi qua đời ngài đã nhờ Tiêu Đình Sinh, người giống như huynh đệ với mình, giúp đỡ và hỗ trợ vị hoàng đế trẻ còn đang ở độ tuổi thiếu niên. Vì vậy vai trò của Tiêu Đình Sinh là một người rất quyền lực – và do đó, có nghĩa là Tiêu gia, bao gồm cả Tiêu Bình Tinh, dễ dàng bị coi là mối đe dọa trong cuộc chiến chính trị.

Khi Tiêu Bình Tinh đi bảo vệ Bắc cảnh (biên giới phía Bắc), Lang Gia Các huyền bí và bí ẩn đã gửi cho chàng một tin nhắn về ngày sẽ diễn ra hiện tượng nhật thực. Đó cũng là thời điểm một quốc gia thù địch đưa một đội quân 200,000 người đến tấn công Lương quốc trong khi đất nước đang ở trong giai đoạn để tang vị tiền hoàng đế.

Thời cổ đại, mọi người rất tin vào “các dấu hiệu từ trên trời” và nhật thực được coi là điềm báo của sự xui xẻo. Sau khi suy nghĩ một ngày trời, Tiêu Bình Tinh quyết định sử dụng hiện tượng nhật thực này để gây bất ngờ cho quân địch và buộc chúng phải rút lui.

Đó là một trận chiến rất quan trọng, bởi vì nếu nhà Lương có thể xóa sổ quân địch, biên giới phía Bắc sẽ an toàn trong mười năm, thậm chí có thể là hai mươi năm tiếp theo. Suy nghĩ của Tiêu Bình Tinh rất đơn giản – chàng chỉ muốn buộc kẻ thù phải rút lui.

Nhưng đối với những quyền thần trong triều đình, việc sử dụng vũ lực quân sự trong thời gian để tang là điều cấm kỵ. Tiêu Bình Tinh là người không bao giờ nghĩ đến những tranh đấu cung đình phức tạp, cũng như không tham gia vào các vấn đề chính trị diễn ra ở đó. Nhưng phụ thân của chàng, Tiêu Đình Sinh, bị kẹt giữa khoảng thời gian để tang trong triều và việc chiến tranh.

Tiêu Đình Sinh ý thức rõ về hậu quả – ông biết cái giá mà Tiêu gia sẽ phải trả sau trận chiến này. Nhưng nếu trận chiến không diễn ra, cả vương quốc sẽ phải trả một cái giá còn lớn hơn. Bị giằng xé giữa những mâu thuẫn của gia đình, đất nước và thiên hạ, Tiêu Bình Tinh cuối cùng đã ra chiến trường với sự động viên của phụ thân.

Điều này vẫn được coi là sự bất tuân mệnh lệnh, vì vậy sau trận chiến, triều đình đã ra lệnh đưa chàng trở lại kinh đô để nhận trừng phạt. Tình huống thực sự rất thú vị – bản thân chàng cũng đã lên kế hoạch quay lại, với suy nghĩ rằng “các người không cần phải ép buộc ta, ta nhất định sẽ quay trở lại.”

Đây cũng là lần đầu tiên chàng quay về nhà sau hơn một năm. Chàng đã không gặp phụ thân kể từ khi huynh trưởng qua đời và chàng muốn gặp ông.

Khi Tiêu Bình Tinh về nhà để gặp phụ thân, đó là bước ngoặt trong quá trình trưởng thành của nhân vật. Ban đầu, khi chàng mới rời nhà, chàng là một thanh niên quyết định gánh vác trách nhiệm của huynh trưởng để lại. Chàng đã ép buộc bản thân sử dụng các phương pháp của riêng mình để giải quyết vấn đề.

Nhưng khi quay về nhà, chàng là một vị tướng quân trẻ tuổi đã vào sinh ra tử. Chàng là một thống soái đã từng tham chiến. Chàng đã trưởng thành, vững vàng và bắt đầu có dáng dấp tương tự huynh trưởng. Nhưng thực sự là, chàng đã cố gắng hết sức để trở thành người giống như huynh trưởng, để trưởng thành và đáng tin cậy như huynh trưởng.

Khi Tiêu Bình Tinh về nhà, chàng quỳ trước mặt phụ thân, không nói tiếng nào vì chàng biết mình đã mắc sai lầm. Nhưng phụ thân đã nói với chàng, “Đứa con ngoan của ta, đứng dậy đi. Phụ thân tự hào về con.” Đó là tình huống và lời thoại lúc đó, và khi chúng tôi diễn đến cảnh này, tôi đột nhiên bắt đầu khóc. Áp lực trong lòng như bóp nghẹt tôi.

Chúng tôi đã quay cảnh đó vào buổi chiều. Trong bữa trưa, khi tôi đang xem lại kịch bản, Tôn Thuần lão sư đã ghé qua chỗ tôi và nói: “Hạo Nhiên, cậu nghĩ cậu (nhân vật) cảm thấy thế nào trong cảnh chúng ta sẽ quay chiều nay?” Tôi đã nói rất nhiều, bao gồm cả việc tôi nhớ cha mình như thế nào, tôi cảm thấy tội lỗi như thế nào vì đã làm mọi việc rối tung lên.

Nhưng Tôn Thuần lão sư đã nói: “Lời giải thích của cậu dài quá. Nếu cậu chỉ dùng hai từ để diễn tả cảm xúc của mình trong cảnh này, thì đó là gì?” Tôi thực sự đã nghĩ về điều đó trước đây, nhưng chưa bao giờ nói ra. Cuối cùng, tôi đã nói với một chút không chắc chắn, “Đáng thương.”

Sau đó, Tôn Thuần lão sư đã nói đó là những gì ông ấy cũng đang nghĩ đến. Sau đó, ông tiếp tục nói rằng ông cảm thấy rất ít người trẻ có thể hiểu được nhân vật này, và đã khen ngợi tôi rất nhiều, đến mức tôi cảm thấy khá xấu hổ.*

* T/N: Nói thêm về bối cảnh, đây là những gì Tôn Thuần lão sư nói về Hạo Nhiên trong các cuộc phỏng vấn khác khi “Lang Gia Bảng 2” đang phát sóng: “Lưu Hạo Nhiên rất thông minh. Trong những cảnh quay của tôi với cậu ấy, cậu ấy có thể nắm bắt được những điểm quan trọng. Cậu bé này rất am hiểu về nhân vật mà cậu ấy đang đóng. Có một cảnh trong đó tôi nhìn cậu ấy đang đi về phía tôi từ phía xa mà nước mắt tôi tự nhiên rơi. Trong khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên cảm thấy cậu con trai này đã trưởng thành rồi.”

BẮT ĐẦU PHÁT TRIỂN MẠNH MẼ

Bởi vì cảnh này cũng được đạo diễn khen ngợi *, tôi đột nhiên cảm thấy tự tin hơn và không còn cảm thấy sợ hãi. Cảnh tiếp theo yêu cầu Tôn Thuần lão sư đỡ tôi đang quỳ dậy, và chúng tôi ôm nhau. Vào lúc đó, Tôn Thuần lão sư đáng lẽ phải trông có vẻ đau đớn, nhưng vai diễn mà ông đảm nhận là người cha không thể hiện nỗi đau của mình với đứa con trước mặt, bởi vì ông là trụ cột của gia đình.

* T/N: Một lần nữa nói về bối cảnh, đạo diễn Khổng Sênh đã nói về cảnh này: Trong cảnh Bình Tinh trở về sau chiến thắng trong trận chiến, chàng bước dọc theo trường lang về phía người cha già của mình, người đang ngồi trong phòng, dõi theo chàng. Khi Bình Tinh cuối cùng cũng đến được chỗ cha mình và quỳ xuống – hai diễn viên đóng cảnh đó cực kỳ tuyệt vời. Bình Tinh mang nhiều gánh nặng trên vai và đang cảm nhận tất cả những cảm xúc mâu thuẫn, và Hạo Nhiên đã thể hiện được điều đó một cách xuất sắc.

Tôi lặng lẽ đến thảo luận với anh Đại Hồng (một trong những trợ lý đạo diễn). Tôi cảm thấy rằng nhân vật của Tiêu Đình Sinh luôn kìm nén cảm xúc của mình, vì vậy, liệu có hợp lý không khi ông rốt cuộc đã thả lỏng cảm xúc trong cảnh này?

Anh Đại Hồng cho biết, mặc dù việc cuối cùng cũng giải tỏa cảm xúc là điều tốt cho ông ấy, nhưng con trai ông cũng đang ở trong cảnh này. Người cha không muốn con mình nhìn thấy một mặt mong manh dễ tổn thương và đầy đau đớn của mình.

Lưu Hạo Nhiên cùng các tiền bối Tôn Thuần (vai Trường Lâm Vương Tiêu Đình Sinh) và Tất Ngạn Quân (vai Tuần Thủ phụ)

Vì vậy, sau đó tôi đề nghị, khi Tôn Thuần lão sư đỡ tôi dậy, tôi sẽ ôm ông. Đầu tôi tựa vào vai ông, và đầu ông tựa trên vai tôi, tôi sẽ không thể nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt ông, và do đó mọi người có thể quay lại những gì ông đang cảm thấy.

Tôi đã không xem lại cảnh đó sau khi chúng tôi quay, vì vậy tôi không biết biểu cảm trên gương mặt Tôn Thuần lão sư như thế nào, nhưng khi đạo diễn Khổng Sênh xem, mắt ông rưng rưng, và nói chúng tôi đã quay đạt và có thể tiếp tục quay cảnh khác.

Trước cảnh quay này, tôi không được thoải mái lắm trên phim trường Lang Gia Bảng 2. Đây là một tác phẩm chế tác lớn, một bộ phim truyền hình nghiêm túc, và các diễn viên đều là những người có kinh nghiệm. Họ đều có khí thế bức người, không có ai gần bằng tuổi tôi xung quanh nên tôi cảm thấy rất bất an. Tôi cũng ngại nói chuyện với mọi người nên phần lớn thời gian tôi đều thu mình vào một góc suy nghĩ.

Nhưng sau khi chúng tôi hoàn thành cú máy cuối cùng của cảnh đó, tôi đột nhiên cảm thấy rất tuyệt vời. Bởi vì trong những cảnh quay trước đó với các diễn viên gạo cội, họ đã luôn giúp đỡ tôi trong việc truyền tải cảm xúc, nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên cảm thấy mình cũng có thể hỗ trợ phần nào cho các diễn viên đối diễn với tôi trong cảnh quay.

KHÓC TRONG NĂM NGÀY, HƠN 20 CẢNH QUAY

Sau khi hiểu rõ về bản thân mình, trạng thái làm việc của tôi trở nên tốt hơn trong vài ngày kế tiếp. Trong năm ngày, tôi đã quay hơn 20 cảnh và hầu như tất cả các cảnh quay này đều yêu cầu tôi phải khóc. Nhưng đó là một khởi đầu tốt.

Sau khi quay cảnh tôi trở về nhà để gặp phụ thân, phụ thân đã đưa tôi đến triều đình để cầu xin sự tha thứ. Tại triều đình, phụ thân bị ốm nặng và qua đời ngay sau khi chúng tôi trở về nhà. Tất cả chỉ trong một bối cảnh. Vì vậy năm ngày tiếp theo là quay cảnh khóc, ngày nào tôi cũng khóc liên tục. Cuối cùng, tôi cạn nước mắt. Ngày nào tôi mở mắt ra thì mắt cũng sưng vù lên.

Nhưng tiếng khóc khi phụ thân qua đời khác với tiếng khóc khi huynh trưởng qua đời. Khi huynh trưởng qua đời là tiếng khóc đầy bất lực vì cái chết của huynh trưởng đến quá đột ngột. Tiêu Binh Tinh rơi vào trạng thái sang chấn nặng nề và không thể chấp nhận được điều đó.

Nhưng khi phụ thân qua đời, Tiêu Bình Tinh đã chấp nhận thực tế và đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho điều đó. Nhưng khi điều đó thực sự diễn ra, chàng vẫn không thể kiềm chế được nỗi đau trong lòng. Điều này chẳng khác nào ép một đứa trẻ phải sử dụng phương pháp của người lớn để đối phó với những điều mà lẽ ra nó chưa phải đối mặt.

Người lớn cố gắng hết sức để kìm nén cảm xúc của họ, ngay cả khi cuối cùng họ không thể làm như vậy, trong khi một đứa trẻ hoàn toàn từ chối thực tế khó chịu. Chúng không muốn chấp nhận nó, không muốn tin vào nó. Đó là một cảm giác bất lực toàn tập. Hai loại đau đớn này là sự khác biệt lớn nhất giữa hai cảnh khóc.

Continue reading “[GẶP GIÓ] CHƯƠNG 7: BIẾN ĐỔI, CẢM ĐỘNG VÀ MỞ (PHẦN HAI)”

[GẶP GIÓ] CHƯƠNG 7: BIẾN ĐỔI, CẢM ĐỘNG VÀ MỞ (PHẦN MỘT)

Bản dịch tiếng Anh: https://liuhaoranintl.com/2020/03/22/the-eye-of-the-storm-chapter-7-transform-touch-and-open/

Bản dịch tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


Trong thời đại mà chúng ta đang sống, cuộc sống của chúng ta thường không có nhiều những trải nghiệm độc đáo và những thăng trầm kịch tính. Một trong những lợi ích của việc trở thành một diễn viên là có thể nhìn thoáng qua số phận của người khác, để thay đổi, được xúc động, được truyền cảm hứng.


MẠN ĐÀ LA ĐEN (BLACK MANDALA)

Trước khi quay “Thám tử phố Tàu,” tôi đã có một trải nghiệm rất quan trọng trên trường quay phim “Mạn Đà La đen.” Trong thời gian làm quen với vai diễn này, tôi buộc phải liên tục đối mặt với bản thân mình ở mức thấp nhất, để trải nghiệm độ sâu của sự tuyệt vọng của con người.

Mặc dù cuối cùng tôi không thể tham gia bộ phim do lịch trình xung đột, khoảng thời gian học tập và thử thách đó đã cho phép tôi học hỏi được nhiều điều.

(T/N: Bộ phim “Mạn Đà La đen” mà cậu ấy đề cập ở đây sau này đổi tên là “Remain Silent” (Giữ quyền im lặng) với sự tham gia của Châu Tấn, Ngô Trấn Vũ và Tổ Phong. Tuy quá trình quay phim diễn ra vào đầu năm 2015 nhưng phải đến năm 2019 phim mới được công chiếu. Có lẽ thời gian Lưu Hạo Nhiên ở trên phim trường và kể lại trong phần này là vào tháng 1 năm 2015, khi cậu cũng chuẩn bị tham gia kỳ thi nghệ khảo. Khi đó cậu mới 17 tuổi và đây mới là dự án phim thứ hai của cậu.)

Vai diễn của tôi là một thanh niên có hai nhân cách. Một bên là thiên thần, một bên là kẻ sát nhân đã giết mẹ ruột của mình.

Vai diễn này hơi giống với nhân vật Aaron trong phim “Primal Fear” do Edward Norton thủ vai. Aaron được cho là mắc chứng rối loạn đa nhân cách và thường bị coi là một người yếu ớt, vô hại, nói lắp và thiếu tự tin. Nhưng khi anh ta cảm thấy căng thẳng, một nhân cách được gọi là “Roy” sẽ chiếm lĩnh cơ thể. Roy tàn nhẫn, vô cảm và vũ phu.

Trong “Mạn Đà La đen,” trọng tâm là cuộc thảo luận về tính cách và nhân cách. Câu chuyện kể về một người cần cảm thấy được an toàn nhưng chưa bao giờ được bảo vệ. Anh ta chưa bao giờ được thể hiện con người thật của mình.

Tất cả con người đều có mặt tốt và một mặt khác có thể không tốt. Khi còn nhỏ, một đứa trẻ có khả năng bộc lộ mặt tốt như sự tốt bụng, trong sáng, đáng yêu, và cả mặt không tốt với những tính cách như ích kỷ, hách dịch và thậm chí còn những tính cách xấu mang tính cực đoan hơn nữa.

Cách đứa trẻ thể hiện mình (T/N: nghĩa là chúng thể hiện cả hai mặt của bản thân) là một dấu hiệu cho thấy chúng đang ở trong một môi trường đầy yêu thương, rằng chúng cảm thấy an toàn.

Khi những đặc điểm “tốt” này được thể hiện, các thành viên trong gia đình sẽ khen ngợi khuyến khích trẻ. Khi những đặc điểm “không tốt” xuất hiện, các thành viên trong gia đình sẽ đặt ra các quy tắc để uốn nắn. Sự khuyến khích và đặt ra các quy tắc uốn nắn là nền tảng tính cách của trẻ và tính cách đó có thể được hướng dẫn và thay đổi (dựa trên môi trường).

Nhưng đối với một số người khác, họ có thể đã lớn lên trong một môi trường không an toàn. Họ có thể chưa bao giờ dám thể hiện mặt “xấu” của bản thân và cố gắng kìm nén nó, cho đến một ngày nó tự bộc lộ. Mặt “xấu” bị che giấu này được hiển thị ở nhân cách thứ hai.

Trong câu chuyện này, khi nhân vật ở trong một môi trường không an toàn, anh ta không có cách nào để thể hiện mặt “xấu” của bản thân, nên cứ giấu nó trong lòng. Kết quả là không ai nói với anh ta rằng điều này là sai.


LẦN ĐẦU LÀM THEO HƯỚNG DẪN ĐỂ DIỄN ĐẠT CẢM GIÁC TUYỆT VỌNG

Đạo diễn của “Mạn Đà La đen” từng chỉ đạo các vở kịch. Khi tôi đến phim trường, mọi người đều ở đó.

Đạo diễn rất thẳng thắn. Anh ấy nói, “Tôi biết cậu không gặp khó khăn gì khi đóng khía cạnh tốt đẹp của nhân vật. Thuần khiết, tuyệt vời, tốt bụng. Chúng tôi không có bất kỳ lo lắng nào về mặt đó. Nhưng phần quan trọng nhất của vai diễn là khi tính cách của cậu ta thay đổi theo hướng xấu xa, đen tối hơn.”

Anh ấy hy vọng rằng tôi có thể thể hiện những đặc điểm này một cách phù hợp.

Khi tôi thử vai lần đầu, diễn xuất của tôi rất cứng. Tôi muốn bình tĩnh lại, tỏ ra nham hiểm trong sự im lặng. Nhưng đạo diễn không hài lòng. Anh ấy không muốn thấy sự bình tĩnh – anh ấy muốn thấy tôi trở nên điên cuồng. Anh ấy muốn khiêu khích tôi, để tôi thể hiện cơn thịnh nộ không thể kiểm soát.

Nhưng tất cả chúng ta đều có những cách thể hiện cơn thịnh nộ khác nhau. Đối với một số người, họ bộc lộ sư tức giận ra bên ngoài và kết thúc bằng một trận la hét với người khác trong mười phút.

Nhưng tôi hiểu về cơn thịnh nộ trong phim là sự tức giận đến từ một người rất thông minh, rất có đầu óc phân tích, và đa tầng.

Vì vậy, khi đạo diễn bắt đầu sử dụng ngôn ngữ để khiêu khích tôi, sử dụng ngôn ngữ cơ thể của anh ấy để khiến tôi cảm thấy sợ hãi, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là tôi sẽ diễn xuất như thế nào, vì tôi có thể nhìn thấy các máy quay ở xung quanh mình.

Nhưng dưới sự hướng dẫn của đạo diễn, tôi từ từ bắt đầu nhập tâm vào nhân vật, cảm nhận được sự tổn thương của nhân vật, nỗi buồn và sự thất vọng của cậu ấy đối với thế giới, và sự giễu cợt đối với mọi người.

Bây giờ tôi thực sự không thể nhớ mình bắt đầu nhập tâm vào nhân vật từ lúc nào. Đó không phải là điều tôi có thể kiểm soát hoặc tái hiện lại, nhưng đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mất kiểm soát đối với bản thân mình.

Đó là một kiểu “phê” và khi đạo diễn hét, “Cắt!”, tôi đã gục xuống. Tôi vẫn đang hét lên và chửi bới, cơ thể tôi không thể ngừng run rẩy và vùng vẫy.

Nước mắt nước mũi của tôi vẫn cứ giàn giụa, và đầu óc tôi rối bời. Từ thể xác đến cảm xúc tôi có cảm giác như thể mình vừa bị một cơn bão lớn tấn công.

Tôi nghĩ về bản thân mình. Tôi không phải kiểu người mà bạn có thể nói là hoàn toàn vô hại. Khi còn nhỏ tôi rất nóng tính, nhưng vì tôi học nội trú từ nhỏ nên xung quanh tôi luôn có các giáo viên và bạn cùng lớp. Chẳng ai có nghĩa vụ phải chịu đựng sự bướng bỉnh của bạn cả.

Vì vậy, trong kiểu môi trường đó, tôi đã tự bảo vệ mình bằng một lớp vỏ dày. Và lúc bắt đầu tôi không có cảm giác cực kỳ an toàn để có thể xóa bỏ cảm xúc dâng trào đột ngột ấy.


TRẢI NGHIỆM CẢM GIÁC BỊ NHỐT TRONG MỘT CĂN PHÒNG NHỎ TỐI TĂM

Sau khi chúng tôi tìm hiểu nhân vật và tôi nhập đoàn phim (trước khi phim bắt đầu), đạo diễn đã sắp xếp một thầy dạy diễn xuất để đào tạo tôi. Anh ấy hy vọng rằng tôi có thể trải nghiệm những cảm xúc nặng nề của nhân vật.

Vào thời điểm đó, tôi đang ở khách sạn cùng đoàn làm phim. Mỗi sáng thức dậy, tôi sẽ đi tìm thầy dạy diễn xuất của mình để được dạy kỹ năng diễn xuất.

Nhân vật mà tôi đang thủ vai bị cha mẹ ruột bỏ rơi. Cậu lớn lên trong nhà của cha nuôi, bị ngược đãi và bỏ mặc. Cậu ta bị chứng tự kỷ nhẹ và mắc chứng sợ hãi vì bị nhốt trong một căn phòng nhỏ tối tăm khi còn nhỏ sau khi cậu ta lên cơn tức giận.

Để trải nghiệm cảm giác “mất kiểm soát do không gian hạn chế trong thời gian dài,” thầy dạy diễn xuất của tôi đã để tôi vào trong một căn phòng nhỏ tối tăm.

Khách sạn chúng tôi đang ở có một phòng tắm nhỏ không có cửa sổ. Nó nằm trong một phòng khách sạ và rất nhỏ, chỉ rộng khoảng 5 mét vuông, có một chiếc quạt. Thầy dạy diễn xuất đã yêu cầu tôi để đồng hồ, điện thoại và bất cứ thứ gì liên quan đến thời gian hoặc ánh sáng ở bên ngoài.

Khi bước vào phòng tắm này, tôi tắt đèn và quạt, để căn phòng hoàn toàn chìm trong bóng tối. Điều duy nhất tôi không thể làm là ngủ, mọi thứ khác đều được. Tôi có thể ở trong đó bao lâu cũng được miễn là tôi muốn, cho đến khi tôi cảm thấy mình không thể chịu đựng được nữa.

Sau khi đi vào, lúc đầu tôi cũng băn khoăn không biết mình nên nghĩ gì. Tôi phải chịu đựng, phải ở trong đó lâu hơn một chút. Vì vậy, tôi bắt đầu nghĩ về đủ thứ, bất cứ thứ gì tôi có thể nghĩ ra. Nhưng khi không có định hướng cho dòng suy nghĩ của bạn, thì bạn sẽ nghĩ về đủ thứ trên đời.

Có thể tôi đang nghĩ về diện mạo của đạo diễn độc đáo như thế nào, nhưng giây tiếp theo sẽ là về những gì tôi muốn ăn. Và sau đó tôi nghĩ về những tương tác thường xuyên của mình với các bạn cùng lớp và sau đó là công việc.

Sau đó, tôi nghĩ về việc đã lâu rồi tôi không được nghỉ để về nhà, rằng tôi mong mỏi được nghỉ ngơi một lúc và về nhà gặp gia đình đến mức nào…

Tôi nghĩ về mọi thứ, nhưng không quá chi tiết. Bởi vì trong môi trường tối tăm khép kín đó, những suy nghĩ này chỉ để giết thời gian.

Khi đang suy nghĩ, tôi đang nghịch cái bàn chải đánh răng cầm trong tay. Lúc sau tôi lại cầm cái lược chải tóc. Khi tôi nghĩ về tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra và không thể làm gì khác, giống như linh hồn tôi đã bị tống xuất ra khỏi cơ thể.

Đầu óc tôi trống rỗng, và tôi bắt đầu ngủ gật. Nhưng rồi tôi giật mình tỉnh giấc, tự hỏi, “Mình đã ngồi đây bao lâu rồi? Đã lâu rồi đúng không nhỉ?”

Thời gian trôi qua, tôi ngày càng thấy bồn chồn và cảm thấy trời nóng hơn. Tôi thấy ngứa ngáy khắp người và không khí có vẻ loãng hơn. Và tôi bắt đầu nghĩ, “Có phải vì quạt không bật nên không có không khí lưu thông đúng không nhỉ? Nếu mình không ra ngoài bây giờ, liệu mình có bị ngạt thở không?”

Và sau đó tôi bắt đầu nghĩ ra những lý do để rời đi, với những suy nghĩ xen kẽ giữa “Tôi thực sự không thể ở đây lâu hơn nữa! Tôi cần phải đi ra ngoài!”, và “Tôi không thể từ bỏ dễ dàng như vậy! Có khi mới chỉ năm phút trôi qua thôi?”

Từ từ, tôi mất cảm giác về thời gian và bắt đầu vật lộn với việc thở. Và tôi càng cảm thấy mình không thể thở được, hơi thở của tôi càng trở nên không đều. Đầu tôi tràn ngập ý nghĩ rằng việc thiếu không khí là do quạt không được bật, và phòng tắm sẽ sớm hết oxy mất thôi.

Nhưng tất nhiên, vẫn có oxy. Mặc dù quạt không bật, phòng tắm không bị bịt kín hoàn toàn và vẫn có luồng không khí lưu thông.

Nhưng lúc đó, tôi đang chiến đấu với chính mình, tôi muốn đi ra ngoài nhưng cũng muốn xem mình có thể chịu đựng thêm một chút nữa không, rồi giây tiếp theo tôi lại muốn đi ra ngoài, tôi cảm thấy mình như muốn phát điên lên.

Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng được nữa, tôi chạy ra khỏi phòng tắm như bị lửa đốt, và vào lúc tôi chạm vào tay nắm cửa, tôi đã hối hận. Tôi cảm thấy rằng mình có thể chịu đựng thêm được một chút nữa. Sauk hi ra ngoài, tôi được biết là tôi mới chỉ ở trong đó hơn hai giờ một chút.

Mặc dù đạo diễn không đi sâu vào chi tiết nhưng tôi hiểu anh ấy muốn tôi trải qua những gì trong bóng tối: bất lực, sợ hãi, liều lĩnh, thiếu kiên nhẫn, thất vọng. Lúc mới bước vào, tôi rất tập trung và bình tĩnh, nhưng theo thời gian tôi ngày càng trở nên bất an hơn, lo lắng hơn.

Trong những hoàn cảnh đó, khi không ai nhìn bạn, khi bạn cảm thấy vô cùng bất an, bạn sẽ có đủ loại suy nghĩ xuất hiện. Và bạn sẽ hiểu sâu hơn về tư duy của mình. những phần tiêu cực của bản thân mà bạn đã che giấu.

Vì vậy, khi chúng tôi thực hiện phần dẫn nhập cho cảnh quay, đạo diễn muốn tôi thể hiện những cảm xúc tột độ đó. Tôi cũng cố gắng làm điều đó, vì nó cũng rất hấp dẫn.

Tôi thực sự mong đợi một nhân vật như vậy, nhưng tôi cũng rất lo lắng. Tôi hy vọng rằng mình có thể có một vai như thế này trong tương lai, nhưng tôi cũng biết đó không phải là một vai diễn dễ dàng. Bạn không dễ dàng bộc lộ những cảm xúc như vậy.

Đó là những mặt tối khó khắc họa hơn. Giống như khi Heath Ledger thủ vai Joker, tinh thần của anh ấy đã bị ảnh huởng.

Tôi không phải là người ồn ào, hướng ngoại. Tôi lặng lẽ tiếp thu những điều tiêu cực và phương pháp của tôi là quên đi. Một khi tôi từng nghĩ về điều đó, tôi sẽ không mãi luẩn quẩn với nó. Nói thẳng ra, không phải tôi đã quên, mà tôi không muốn nghĩ về điều đó nữa.

Mặc dù cuối cùng tôi không tham gia đóng phim do lịch trình không phù hợp, nhưng tôi rất vui khi được gặp đạo diễn vào thời điểm đó. Sau đó, khi chúng tôi gặp lai nhau, và hồi tưởng lại những ký ức trong lần diễn tập đó. Tất cả mọi người đều nói tôi là một con thú nhỏ hung dữ.


SỰ CHÁN NẢN

Gần đây, tôi không có tâm trạng thoải mái trong khi làm việc, vì tôi dễ trở nên lo lắng hoặc buồn bã. Bạn cảm thấy như mình cứ lặp đi lặp lại những công việc giống nhau. Không có hứng thú nhưng bạn cũng cảm thấy điều này là công việc của bạn. Bạn không thể từ bỏ. Vì vậy, bạn chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nó.

Đôi khi tôi sẽ nói chuyện với bạn bè của mình và phát hiện ra rằng cảm giác phải kìm nén cảm xúc của mình, không cảm thấy có động lực hay phấn khích nữa – rất nhiều người cũng đã trải qua. Nhưng đó cũng không phải là cảm giác thường xuyên. Có thể một ngày nào đó khi tôi kết thúc một cảnh quay, tôi sẽ cảm thấy rằng mình đã làm rất tốt, và đạo diễn cũng rất hài lòng, vì vậy tôi sẽ cảm thấy rất hạnh phúc.

Tôi nghĩ điều này là do bản chất người diễn viên khá nhạy cảm. Làm nghề diễn viên thì mong manh lắm, bạn rất dễ bị cuốn theo cảm xúc và bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của những người xung quanh.

Thỉnh thoảng, tôi cũng suy đoán, cố gắng nhận biết phản ứng của ai đó, chẳng hạn như đạo diễn hay đoàn làm phim. Sau khi nhìn thấy biểu hiện của họ, tôi sẽ nghĩ về điều đó, có lẽ là quá nhiều. Nếu tôi cảm thấy dù chỉ có một chút tiêu cực nhỏ mà thôi, tôi sẽ tiếp tục suy nghĩ về nó, và cuối cùng suy nghĩ quá mức về điều đó.

(CÒN TIẾP)