[BÀI BÁO] TÌM KIẾM THIÊN ĐƯỜNG – PHỎNG VẤN LƯU HẠO NHIÊN TRÊN TẠP CHÍ MEN’S UNO SỐ RA THÁNG 8/2018

Link bản dịch tiếng Anh: https://liuhaoranintl.com/2019/06/17/mens-uno-searching-for-paradise/

Bản dịch tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


Lưu Hạo Nhiên là gương mặt trang bìa trên số tháng 8/2018 của tạp chí Men’s Uno và Men’s Uno Young! (buổi chụp hình được thực hiện tại Paris vào tháng 6 năm 2018 trong quá trình diễn ra show diễn của Louis Vuitton). Trong bài phỏng vấn, Lưu Hạo Nhiên đã chia sẻ những suy nghĩ của mình về bộ phim “Cửu Châu Phiêu Miểu Lục” và quá trình quay phim. Những suy nghĩ của cậu ấy thật sâu sắc và thể hiện mức độ nhận thức vượt trội so với một thanh niên 21 tuổi. Ở thời điểm bài báo này được công bố, tổng doanh thu phòng vé của Lưu Hạo Nhiên là gần 5 tỷ Nhân dân tệ, và sau gần 3 năm thì con số này đã là hơn 17 tỷ Nhân dân tệ và vẫn đang tiếp tục tăng lên. Đây là một thành tích ấn tượng với một diễn viên trẻ còn chưa tròn 24 tuổi.

“Xin chào các bạn, tôi là Lưu Hạo Nhiên. Tôi đang ở Paris chụp ảnh bìa cho tạp chí Men’s Uno số tháng Tám.”

Trong cả cuộc đời, nếu một diễn viên có cơ hội đảm nhận dù chỉ một hay hai vai diễn trở thành kinh điển và đáng nhớ trong lòng khán giả, thì như vậy đã là thành công. Mặc dù Lưu Hạo Nhiên ở tuổi hai mươi chưa có nhiều tác phẩm trong tay, nhưng mỗi vai diễn của cậu đều đáng kể. Những màn trình diễn tỏa sáng mà cậu ấy để lại ấn tượng cho khán giả cũng là bằng chứng cho sự vươn lên nhanh chóng của cậu. Điều đó cũng giống như những gì cậu ấy thường nói – cậu ấy làm việc chăm chỉ để đảm bảo rằng mình chẳng bao giờ lãng phí một vai diễn nào, và ngược lại, các vai diễn của cậu cũng không bao giờ làm cậu thất vọng.

Ai có thể nghĩ rằng cậu thiếu niên đi xe đạp ra mắt trên màn ảnh rộng qua bộ phim “Chuyện tình Bắc Kinh” sẽ chỉ cần bốn năm ngắn ngủi để tích lũy tổng doanh thu phòng vé gần 5 tỷ Nhân dân tệ? Giá trị thương mại và danh tiếng của cậu giờ đã đặt cậu một cách vững chắc ở hàng đầu trong số các diễn viên sinh sau năm 95.

Không nhiều thanh niên có được sự tự nhận thức và tính kỷ luật tự giác như Lưu Hạo Nhiên. Khi “Thám tử phố Tàu 2” tiếp tục thu về doanh thu phòng vé khổng lồ, cậu ấy chủ động rời xa sự chú ý đang đổ dồn vào mình và náu mình ở Tương Dương. Cậu đắm mình trong vũ trụ Cửu Châu của Lữ Quy Trần và tiếp tục điệu thấp làm việc.

Giờ đây, khi “Cửu Châu Phiêu Miểu Lục” chỉ còn khoảng một tháng nữa là kết thúc việc quay phim, đội ngũ sản xuất thường quay phim suốt đêm. Những ngày làm việc với mười hai giờ một ngày thật vô cùng khó khăn. Để giữ được sự bình thản và vững vàng về mặt tinh thần, Lưu Hạo Nhiên đã ngồi chép Tâm Kinh, đồng thời tự mình đọc thuộc lòng hai câu thơ trong bài “Định phong ba” của Tô Thức (T/N: Tô Đông Pha – nhà thơ nổi tiếng thời Tống):

Mạc thính xuyên lâm đả diệp thanh,

Hà phương ngâm khiếu thả từ hành.

(Dịch nghĩa:

Không chỉ lắng nghe tiếng mưa rơi trên lá,

Tại sao bạn không chậm rãi bước đi và ngâm nga?)

Hoài Hóa tướng quân trong “Lang Gia Bảng 2” có lẽ sẽ giống như Lưu Hạo Nhiên ở tương lai – thông minh nhưng trầm ổn, cởi mở, can đảm và hiểu biết sâu sắc về đại cục. Đồng thời, sự nhiệt tình trẻ trung và sự hồn nhiên ngây thơ của cậu ấy cũng sẽ không bao giờ phai nhạt.

PHỎNG VẤN

MU = Men’s Uno
LHN = Lưu Hạo Nhiên

MU: Trước tiên hãy trò chuyện về bộ phim “Cửu Châu Phiêu Miểu Lục” mà bạn hiện đang quay. Tại sao bạn lại quyết định nhận dự án này sau “Lang Gia Bảng 2”?

LHN: Bởi vì tôi đã đọc bộ tiểu thuyết này rồi. Thành thật mà nói, vào thời điểm đó, tôi thực sự đã không muốn nhận một dự án mới vì tôi cảm thấy hơi mệt mỏi. Nhưng tôi thực sự thích bộ tiểu thuyết này và nó có tác động sâu sắc đến rất nhiều người. Anh rể tôi là một người sinh sau năm 80 và cũng đã đọc bộ tiểu thuyết này. Vì vậy, tôi cảm thấy rằng là những người hâm mộ của bộ tiểu thuyết, tất cả chúng ta đều cảm thấy khá hoài niệm về nó. Do đó, bởi vì tôi thích bộ tiểu thuyết này và vì tôi tin rằng mình có thể thể hiện tốt vai diễn này, tôi quyết định nhận dự án.

MU: Đối với một diễn viên, quay một bộ phim IP (T/N: Intellectual Property) lớn là con dao hai lưỡi. Một mặt, bạn có những người hâm mộ của tác phẩm để ủng hộ phim, nhưng mặt khác, họ có thể rất khắt khe. Rốt cuộc thì có hàng ngàn cách để diễn giải một vấn đề. Trước khi bạn bắt đầu quay phim, bạn có xem xét những khía cạnh này không?

LHN: Có chứ. Trước khi tôi bắt đầu quay phim, vì quan điểm của riêng mình có thể có phần thiên vị, tôi đã lên mạng vào diễn đàn của “Cửu Châu Phiêu Miểu Lục” để xem mọi người nghĩ gì về các nhân vật khác nhau. Những gì người hâm mộ bộ truyện yêu thích là bộ truyện gốc, và thật rất khó để có một bộ phim truyền hình hoặc phim chuyển thể làm theo chính xác như nội dung trong bộ truyện. Tôi đã quay một bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết trước đó, vì vậy tôi sẽ thận trọng hơn nữa. Nhưng có một điều hay của bộ phim này là Giang Nam (T/N: tác giả của “Cửu Châu Phiêu Miểu Lục”), với tư cách là người đứng đầu nhóm viết kịch bản, đã tham gia vào việc sáng tạo kịch bản. Tôi thậm chí đã ăn tối với anh ấy và chúng tôi đã chia sẻ rất nhiều suy nghĩ với nhau. Và tôi cảm thấy rằng tôi có thể đóng được vai này.

MU: Lữ Quy Trần không phải là một vai dễ thể hiện, phải không?

LHN: Đúng vậy. Kiểu nhân vật này thường được mô tả là quá “thụ động”. Rất nhiều người cảm thấy rằng họ nắm được rõ ràng những gì Cơ Dã mong muốn và những mục tiêu của anh ta là gì, còn Lữ Quy Trần không có bất cứ điều gì mà anh ấy muốn. Nhưng sự thật là, anh ấy có lẽ là người có nhiều tham vọng nhất. Anh ấy muốn hòa bình thế giới và tạo ra một xã hội lý tưởng đến mức không tưởng. Thật vậy, thể loại nhân vật này không dễ để đóng. Bởi vì những mâu thuẫn trong bộ phim đã không tạo ra sự bùng nổ cao trào cho lắm, và ít nhất là trên bề mặt, sự trả thù có vẻ không gây được ấn tượng.

Nếu bạn không cân bằng điều đó một cách hợp lý, mọi người sẽ cảm thấy khó chịu. Bởi vì khán giả thà xem những câu chuyện về sự trả thù trong đó nhân vật nam chính là bất khả chiến bại. Nhưng cá nhân tôi cảm thấy rằng nguyên mẫu anh hùng bất khả chiến bại quá giống nhau và chúng ta thường được xem rồi, và kiểu nhân vật này (Lữ Quy Trần) thú vị hơn rất nhiều. Việc làm cho anh ấy khiến khán giả thích và thu hút được khán giả, bản thân điều đó đã là một thách thức.

MU: Bạn có coi vai diễn này là vai diễn khó khăn nhất của bạn cho đến nay không?

LHN: Không, bởi vì câu chuyện trưởng thành của anh ấy không có phạm vi độ tuổi quá lớn. Vai diễn khó khăn nhất vẫn là trong “Lang Gia Bảng 2,” bởi vì tôi phải thể hiện thành công sự chuyển đổi từ một thanh niên sang một vị tướng. Đó là một thử thách khá lớn.

MU: “Cửu Châu Phiêu Miểu Lục” có một thời gian quay phim rất dài. Những khoảnh khắc đáng nhớ nhất là gì?

LHN: Đây là dự án tốn nhiều thời gian nhất của tôi. Trước đó thì là “Lang Gia Bảng 2,” mất gần năm tháng. Từ ngày tôi bước vào trường quay đến giờ, thời gian quay phim đã lên đến khoảng bảy, tám tháng. Chúng tôi vẫn còn khoảng một tháng quay phim nữa trước khi kết thúc. Về khoảnh khắc đáng nhớ nhất, có lẽ là vào tháng 12 năm ngoái, khi tôi bị đau tay trong một cảnh đánh nhau và phải khâu vết thương ở tay. Ngay sau đó, tôi phải nhanh chóng đến Gala chào mừng năm mới của đài Hồ Nam, và quay lại để quay cảnh cưỡi ngựa vài ngày sau đó. Tôi thực sự đã làm việc hết sức mình.

Trong Gala chào mừng năm mới của đài Hồ Nam ngày 31/12/2018, Lưu Hạo Nhiên đã cùng ekip “Thám tử phố Tàu 2” biểu diễn bài hát chủ đề của phim. Lưu Hạo Nhiên đã đeo găng tay khi biểu diễn để che đi vết khâu trên tay.

Bởi vì bộ phim này có đủ ngân sách, chúng tôi đã quay phim với bối cảnh thật, và chúng tôi đã có rất nhiều địa điểm quay phim khác nhau. Ngoài Tương Dương, chúng tôi cũng ở Tân Cương khoảng một hoặc hai tháng. Chúng tôi sẽ sớm chuyển đến Thần Nông Giá. Khi ở Bắc Tân Cương, chúng tôi đến đúng mùa bão tuyết. Và khi chuyển đến Nam Tân Cương, chúng tôi đã gặp bão cát.

Thành thật mà nói, tất cả đều ổn. Phần khó khăn nhất là chúng tôi đã không được ăn rau quả tươi. Một ngày nọ, khi anh họ tôi đến đánh thức tôi, anh ấy phát hiện ra máu dây khắp mặt và ga trải giường của tôi. Sau khi chúng tôi đến bệnh viện, chúng tôi biết rằng nướu của tôi bị chảy máu nghiêm trọng do bị viêm.

MU: Bạn có nghỉ ngơi sau đó không?

LHN: Không, tôi đã tiếp tục quay phim vào buổi chiều (cùng ngày). Nướu chảy máu không phải là một vấn đề lớn, mặc dù có chút kinh hoàng khi thấy máu chảy đầy trên giường. Thành thật mà nói, tôi không biết mình có vấn đề gì không nữa. Hầu như mỗi khi tôi kết thúc việc quay phim cho một dự án, tôi sẽ bị ốm một thời gian. Có lẽ đó là vì năng lượng của tôi quá tập trung trong khi quay phim mà cơ thể tôi cố gồng lên chống chọi, nhưng vì sự mệt mỏi vẫn còn đó, vì vậy ngay khi tôi buông lỏng, tôi sẽ ngã quỵ. “Cửu Châu Phiêu Miểu Lục” lại là trường hợp đặc thù bởi vì thời gian quay phim kéo dài quá lâu – tôi bị ốm giữa lúc quay phim, trong chuyến đi tới Paris hồi đầu năm.

MU: Bạn vừa trở về từ Paris sau khi tham dự tuần lễ thời trang, phải không?

LHN: Vâng. Tôi đã bị ốm trong chuyến đi tới Paris vào tháng 1, vì vậy tôi không thể thực sự khám phá thành phố. Tôi đã phải ăn đồ ăn Vân Nam ba ngày liền. Đây là lần thứ hai tôi đến đây, vì vậy tôi muốn đến những nơi mà tôi chưa được ghé thăm và ăn những món ngon mà tôi chưa được thưởng thức. Trước khi đi, tôi đã nhờ một người bạn đặt chỗ tại ba nhà hàng khác nhau đều thuộc loại được gắn sao Michelin. Một trong số đó là nhà hàng 3 sao Michelin.

Vào ngày đến hẹn đi ăn, tôi đang đi mua sắm thì bạn tôi gọi cho tôi và nói rằng nhà hàng yêu cầu mặc trang phục trang trọng. Tôi đã không biết về quy định này và không chuẩn bị bất cứ bộ trang phục phù hợp nào, vì vậy cuối cùng tôi đã đi mua một bộ suit Louis Vuitton. Nhưng khi tôi trở về (về khách sạn), tôi phát hiện ra rằng đoàn đội của tôi đã rất chu đáo trong việc chuẩn bị tư trang: họ đã bày ra một bộ suit ba chi tiết (T/N: gồm áo vest, quần, áo gilet), kỳ bào (T/N: hay còn gọi là trường sam, là trang phục truyền thống Trung Quốc thời Mãn Châu và Dân quốc) và dạ phục. Tôi đã cực kì ngạc nhiên.

MU: Có phải việc đi từ trường quay đến Paris cảm giác như bạn đang du hành đến một chiều không gian khác?

LHN: Đúng vậy, bởi vì bạn cảm thấy giống như một thế giới khác khi bạn ở trên phim trường. Mỗi lần tôi trở lại cuộc sống thực sau khi kết thúc việc quay phim cho một dự án, tôi cảm thấy như mình vừa được ra tù, bởi vì tôi cảm thấy quá lạc lõng với xã hội. Bởi vì khi tôi ở phim trường, tôi có xu hướng cắt liên lạc với thế giới bên ngoài, kể cả với những người bạn thân. Vì vậy, khi tôi kết thúc việc quay phim, tôi phải dành khoảng một tuần để cố gắng bắt nhịp với bạn bè một lần nữa.

MU: Ngoài việc quay phim, bạn còn làm gì khác hàng ngày trong khi ở trường quay?

LHN: Tôi thường có nhiều sở thích, nhưng khi tôi ở phim trường tôi tạm ngưng mọi thứ. Bởi vì đây là một bộ phim truyền hình dài tập, ngày làm việc của chúng tôi thường kéo dài khoảng mười hai tiếng. Còn mất khoảng một tiếng di chuyển cho mỗi chiều đi hoặc về, và tôi hy vọng có một giấc ngủ đủ tám tiếng. Trong tình huống tốt nhất tôi có khoảng ba tiếng dành cho sở thích cá nhân.

Việc tôi làm nhiều nhất là đi bơi. Tôi gần đây khá lười biếng, nhưng vì thật dễ trở nên thiếu kiên nhẫn sau khi dành quá nhiều thời gian trên phim trường, điều này có thể dẫn đến một trạng thái tâm lý không tốt lắm, tôi đã yêu cầu công ty của tôi mang cho tôi một ít mực và giấy. Trước khi tôi đi ngủ, tôi sẽ sao chép Tâm Kinh để cho phép tâm trí tôi được tĩnh lặng.

(T/N: Tâm Kinh, ở Việt Nam hay gọi với tên là Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh, hay Bát Nhã Tâm Kinh. Các bạn có thể xem ở đây
https://hoasenphat.com/kien-thuc-phat-giao/nguon-goc-va-y-nghia-cua-bat-nha-tam-kinh.html
https://thuvienhoasen.org/a16469/bat-nha-ba-la-mat-da-tam-kinh)

MU: Tâm Kinh ư? Bạn có phải là Phật tử không?

LHN: Tôi không theo bất kỳ tôn giáo hay tín ngưỡng nào, nhưng tôi tôn trọng tất cả các tôn giáo và tín ngưỡng. Vào ngày đầu tiên của Tết Nguyên đán năm nay, chúng tôi (đội sản xuất) đã lên núi Võ Đang để thắp hương. Chúng tôi đi lúc mười giờ sáng, và đến sáu giờ chiều mới lên tới đỉnh. Cảm giác như chân tôi sắp rời ra. Nhưng tôi đã ước một điều trong khi tôi ở đó, và nó thực sự đã trở thành sự thật. Vì vậy, tôi dự định sẽ đi lại vào năm tới.

MU: Bạn đã khá là thuận buồm xuôi gió kể từ khi ra mắt. Rất nhiều người tin rằng bạn đã là người dẫn đầu trong số những ngôi sao sinh sau năm 95. Lên đến vị trí mà bạn đang ở vào độ tuổi này… bạn có bao giờ cảm thấy áp lực hay sợ hãi không?

LHN: Tôi nghĩ cái gọi là thuận buồm xuôi gió do thực tế là tôi đã luôn được bảo vệ rất tốt. Và cá nhân tôi là một người giỏi về việc “ẩn nấp.” Ví dụ, khi một trong những dự án của tôi được phát sóng và có rất nhiều sự quan tâm, tôi sẽ giảm bớt thời gian của mình trong việc ở tiêu điểm của truyền thông.

Khi tôi cảm thấy mình không thể đối phó với mọi thứ đang diễn ra, tôi sẽ tập trung vào việc quay phim hoặc đi nghỉ. Khi “Thám tử phố Tàu 2” ra mắt, tôi đã trốn ở trường quay và tập trung vào việc quay phim trong khoảng hai tháng. Tôi còn không đi ghi hình các show tạp kỹ. Tất cả các buổi chụp hình tạp chí và quảng cáo của tôi đã được quay trước đó.Lý do cho việc xử sự như vậy là bởi vì tôi cảm thấy như khi sự nổi tiếng của bạn lên đến đỉnh điểm, nó giống như khi bạn say rượu. Bạn cảm thấy rất tuyệt, nhưng sự hưng phấn đi kèm với sự mất mát của lý trí.

Bạn nên suy ngẫm một chút về những lời mời làm việc mà bạn sẽ nhận được vào lúc này, bởi vì một tháng sau, khi mức độ nổi tiếng của bạn giảm đi, cảm giác thất vọng đó, như bạn chưa đạt được kỳ vọng, là điều mà mọi người đều thấy khó khăn khi phải đối phó. Biết được điều đó, sẽ hợp lý hơn khi chờ đợi cho đến khi mọi thứ hạ nhiệt một chút và sau đó chúng ta có thể có một cuộc thảo luận bình tĩnh và hợp lý về sự hợp tác mang tính khả thi.

MU: Thật tuyệt vời khi bạn nhận ra điều này mặc dù chỉ mới ở tuổi đôi mươi.

LHN: Tôi luôn tin rằng con đường còn dài và thật quan trọng khi bước đi chậm rãi. Bởi vì tôi không phải là một người rất tự tin, nên tôi sẽ tự hỏi bản thân mình, “đi nhanh như vậy có ổn không?” Chuyện gì xảy ra nếu bạn không thể ngừng đúng lúc? Sẽ rất đau khi bạn ngã. Vì vậy, có lẽ tốt hơn khi thực hiện mọi thứ chậm hơn. Tất nhiên, tôi cũng biết ơn công ty của mình, vì họ thực sự tôn trọng quyết định của tôi. Khi tôi đang ở đỉnh cao của sự nổi tiếng, họ cho phép tôi ở trường quay trong nhiều tháng.

MU: Khi bạn nhìn lại những vai diễn trước đây, bạn có bao giờ cảm thấy hối tiếc về một số phần nhất định không?

LHN: Khi tôi xem các lại các vai diễn của chính mình, chắc chắn sẽ có những lúc tôi nghĩ, “À, mình nên làm như thế này thì hơn.” Nhưng tôi sẽ không cảm thấy hối tiếc, vì tôi đã thể hiện tốt nhất khả năng của mình tại thời điểm đó. Nó giống như cách chúng ta nhìn lại hành động của mình khi còn nhỏ – chúng ta sẽ nghĩ nó thật hài hước và ấu trĩ. Nhưng điều đó có nghĩa là trưởng thành.

MU: Kế hoạch của bạn là gì sau khi bạn kết thúc việc quay phim cho “Cửu Châu Phiêu Miểu Lục”?

LHN: Tôi sẽ nghỉ ngơi ít nhất một tháng. Tôi cũng có một số điều cần quan tâm ở trường.

MU: Biện pháp nghỉ ngơi của bạn là gì?

LHN: Du lịch. Tôi đã tìm kiếm rất nhiều nơi mà tôi muốn đến, nhưng tôi chưa chốt kế hoạch cuối cùng. Dù vậy tôi là một du khách lười biếng. Bất kể tôi đi đâu, tôi sẽ vùi mình trên giường và ngủ đến tận trưa. Và sau đó tôi sẽ ra ngoài và tìm kiếm những món ăn ngon. Đối với tôi, cách tốt nhất để thư giãn là ngủ và ăn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: