MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN HAI: TƯỞNG BẤT PHÀM

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain/Moses trên bình nguyên)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


TƯỞNG BẤT PHÀM

Sau khi từ quân đội chuyển sang, tôi đã giải quyết một vài trường hợp, tất cả đều liên quan đến chiến dịch “Nghiêm Đả” (1). Tôi đã bắt được rất nhiều người, và đó chẳng phải là vấn đề lớn. Khiêu vũ (2), không trở về nhà vào ban đêm, những vụ trộm vặt, tôi nghĩ đây là những vụ việc mang tính địa phương, và không có gì nghiêm trọng. Thật bất ngờ, hai năm sau, có một vụ “Nhị Vương.” Đại Vương bị đàn áp trong một trận đánh nhau khốc liệt. Tiểu Vương ở trong quân ngũ và không xa đồn công an nơi tôi công tác. Đồn công an đó thuộc về khu vực Mông Đông. Vào lúc đó tôi có nghe nói về Tiểu Vương, anh ta có tài thiện xạ chính xác, có thể thay băng đạn bằng một tay, phá kỷ lục về bắn súng nhanh. Hai anh em đã cướp rất nhiều nơi, chủ yếu là các quỹ tiết kiệm và tiệm vàng. Mỗi người có một khẩu súng lục và một ngàn viên đạn, tất cả đều được Tiểu Vương cố gắng gửi ra từ khi còn trong quân đội. Thật khó để tưởng tượng ra rằng trong một bức thư gửi cho gia đình lại chứa năm viên đạn. Họ cũng đột nhập vào nhà riêng. Đó là thời kỳ sau. Cảnh sát thành phố đã săn lùng họ khắp nơi. Lệnh truy nã họ được dán trên đường phố. Hai người họ mang theo vài cân tiền mặt và vàng thỏi. Khi họ không còn gì để ăn, họ sẽ đột nhập vào nhà riêng, trói chủ nhà lại, nấu ăn trong bếp, và rời đi sau khi ăn. Điều đó không gây hại gì nhiều, và đôi khi họ còn để lại một ít tiền. Sau đó, hai người đã ném tiền và vàng xuống sông để đánh trả cảnh sát. Tất cả chúng tôi đã thay đổi thành quần áo giản dị vào thời điểm đó và mặc thường phục của mình. Nếu chúng tôi mặc đồng phục cảnh sát, chúng tôi có thể bị bắn khi đi trên đường. Cuối cùng, vào mùa đông năm đó, tôi đã chặn được họ trên núi Kỳ Bàn ở phía bắc thành phố. Tôi chịu trách nhiệm canh gác dưới chân núi. Tôi mặc áo khoác quân đội, súng của tôi đầy đạn, và tôi luôn giữ súng trong tay, đừng nói là có người đi qua, dù cho có một con hươu chạy qua thì cũng bị ăn ngay phát đạn. Sau khi tin tức được đưa ra, hai người đã bị giết. Tôi không nhìn thấy xác. Người ta nói rằng cả hai đều gầy như chó đói và nằm trên tuyết trong bộ quần áo mỏng manh. Nói chính xác là, Đại Vương đã bị giết, và Tiểu Vương đã tự sát. Đêm đó tôi đã uống rất nhiều rượu ở nhà và suy nghĩ rất nhiều, và cuối cùng vẫn quyết định tiếp tục làm cảnh sát.

Vào mùa đông năm 1995, trong vòng một tuần, hai tài xế taxi đã chết trong thành phố. Các thi thể ở nơi hoang dã và bị đốt cháy cùng với chiếc xe. Trong một tháng, tổng cộng năm người đã chết. Nhưng có lẽ có sáu trường hợp, một trong số đó là một vụ nhỏ, có một đồng nghiệp trong công ty tài xế đó bị chết, và anh ta đã chú ý. Một đêm nọ, anh ta chở một người đàn ông, và người này có vấn đề, giữa đường anh ta nhảy được xuống và trốn vào trong bụi rậm. Theo anh ta nhớ lại, người đàn ông có tầm vóc trung bình, khoảng 40 tuổi, với khuôn mặt vuông và đôi mắt to. Nhưng anh ta không chắc người đàn ông này có phải là kẻ giết người hay không, vì từ trong bụi rậm anh ta thấy ông ta ra khỏi xe, và tiền trong xe không bị suy suyển. Vụ việc này không nhỏ, và các số liệu đã được giảm thiểu.

Báo chí viết rằng có hai người đã chết và một người mất tích. Tôi đã lập quân lệnh trạng (3) với cấp trên về việc sẽ giải quyết vụ việc này trong vòng 20 ngày. Tôi hẹn gặp vài anh em đồng đạo trong giang hồ, nói rằng dù cho là ai, chỉ cần tự nộp mình ra, thì tương lai chúng ta sẽ là huynh đệ, tôi được cả nồi canh thì anh em cũng được giành cho một chén. Không ai gây rắc rối cả, họ thực sự không biết, đó không phải là người trong giang hồ, mà là dân thường. Tôi đã xem tiểu sử của năm tài xế này, và không có bất kỳ mối liên hệ nào. Một số người từng làm lái xe cho lãnh đạo, một số là lính vận chuyển giải ngũ từ quân đội, một số là những công nhân bị sa thải đã phải bán nhà, mua xe hơi và thuê một ngôi nhà để sinh sống. Tôi đã xem xét kỹ những chiếc xe bị cháy nhiều lần, và ở cả hai xe đều tìm thấy những sợi dây nilon không cháy. Tên hung thủ đã bóp cổ tài xế tới chết, lấy tiền, rồi tự mình lái xe đến nơi hoang dã và đổ xăng để đốt. Với một vài manh mối như vậy, kẻ giết người không hề yếu ớt, có thể lái xe, thiếu tiền và muốn kiếm tiền nhanh. Bởi vì so với chiếc ô tô thì số tiền mà hắn ta cướp được rất ít, nhưng hắn ta chẳng hề bận tâm, ô tô không thể bán được hoặc hắn ta không có thời gian để bán. Hắn ta đã phạm tội năm lần một tháng, nếu hắn không thiếu tiền thì hắn sẽ không liều lĩnh như vậy. Tôi quay lại và có cuộc họp với đội kỹ thuật. Họ nói rằng chút dầu máy có trong bình nhiên liệu gần cạn của xe không thể đốt cháy chiếc xe đến mức đó, mà hung thủ chắc hẳn đã mang theo xăng hoặc dầu máy.

Thêm một manh mối nữa là hắn ta có thể lấy được xăng hoặc dầu diesel.

Mười ngày đã trôi qua. Tôi đến phòng lãnh đạo, ngồi xuống và nói, lãnh đạo à, vụ này không dễ giải quyết. Lãnh đạo nói, cậu muốn tiền hay người? Áp lực ở trên rất lớn, thời gian gần đây số lượng xe taxi trên đường phố đã giảm đi một nửa, mọi người đều vội mà không gọi được taxi. Đặt vấn đề quân lệnh trạng sang một bên, khi vụ án được giải quyết, bất kể là bằng phương pháp nào, tôi sẽ cho cậu một nửa tiền thưởng. Tôi nói, lãnh đạo à, tôi nghĩ làm cảnh sát đúng là chỉ đi chùi đít cho người ta. Lãnh đạo nói, ý cậu là sao hả? Tôi nói, chẳng có gì thú vị. Hãy để tôi nói cho anh nghe. Ghế tài xế của những chiếc xe taxi chạy trong thành phố cần phải được che chắn với tấm chắn bảo vệ. Kẻ giết người đã dùng dây thừng, dù cho có dùng hung khí khác đi chăng nữa thì cũng là vũ khí lạnh, có tấm chắn bảo vệ thì 90% là an toàn hơn. Kể cả khi tên này có bị tóm, thì vẫn có thể có những kẻ khác trong tương lai, vì vậy tấm chắn bảo vệ cần phải có. Lãnh đạo nói rằng việc này cần một số tiền lớn, có thể sẽ không được duyệt. Tôi nói, đường phố gần đây rất nhiều công nhân bị sa thải. Còn nhớ người đàn ông mà chúng ta đã bắt được lúc trước không? Vào ban đêm, hắn ta trốn trong hành lang và đập vào gáy người ta, đôi khi chỉ lấy được năm nhân dân tệ. Anh đã xem những bức ảnh chụp ở hiện trường của những vụ này và thấy nạn nhân bị cháy đến tận xương. Lãnh đạo nói, tôi muốn tìm cách để giải quyết vụ việc hiện tại. Tôi nói, dưới quyền tôi có sáu người, trừ một phụ nữ không biết lái xe, còn lại năm người có thể lái xe. Anh hãy tìm năm chiếc xe không có tấm chắn bảo vệ, chúng tôi sẽ lái xe ra ngoài vào ban đêm.

Vài ngày sau, tôi tổ chức một cuộc họp với cấp dưới và nói, đây là một việc mạo hiểm. Nếu các anh không muốn làm, các anh có thể bỏ qua. Nếu các anh làm được, các anh có thể được ghi công và nhận được tiền thưởng. Nếu các anh làm không tốt, có thể bị vướng vào rắc rối, giống như năm tài xế taxi kia, bị đốt cháy. Hãy tự suy nghĩ đi. Triệu Tiểu Đông nói, sếp à, tiền thưởng là bao nhiêu vậy? Tôi biết vợ anh ta đang mang thai, hơn mười ngày nay căn bản anh ta chưa về nhà, tôi lo lắng nhất về việc nhà của anh ta. Tôi nói, tiền thưởng không nói là cần phải giết chết, tối đa năm nghìn tệ. Mọi người vì mọi người. Anh ta gật đầu và không nói gì.

10 giờ 30 phút tối ngày 16 tháng 12 năm 1995, năm người chúng tôi, tất cả đều là đàn ông, chính thức bước xuống xe, mỗi người hai khẩu súng, một khẩu kẹp nách và một khẩu giấu dưới gầm ghế lái. Tôi đề cập đến một số điểm cần lưu ý: Thứ nhất, một hoặc nhiều người đàn ông gọi taxi đi đến một nơi vắng vẻ; thứ hai, một người đàn ông ngồi một mình ngay sau ghế lái xe; thứ ba, những người có mùi xăng hoặc dầu diesel. Nếu là phụ nữ hoặc trẻ em đi cùng với trẻ em, thì cứ bảo là người mới vào nghề, không biết đường, không nhận chở. Cuối cùng, nếu có đánh nhau, đừng nghĩ đến việc sống sót, bởi vì bên kia chắc chắn muốn giết anh.

Chúng tôi đã chạy xe trên đường trong ba ngày mà không thu được gì. Tiểu Đông nói rằng anh ta đã chở ba người đàn ông có vẻ khả nghi đến Tô Gia Đồn, vì vậy anh ta đã trở nên cẩn trọng và lắng nghe họ, họ nói giọng địa phương. Một người trong số họ đang chuẩn bị đi tiểu bên vệ đường. Tiểu Đông rút súng nhét vào đôi giày vải, kết quả là sau khi người đàn ông đi tiểu trở về, ba người tiếp tục nói chuyện, có vẻ họ là ba anh em về dự tang lễ của cha. Một người trong số họ đã uống rượu cùng với một phụ nữ khiến cho anh ta buồn tiểu nhiều hơn. Khi họ đến Tô Gia Đồn, linh đường đã được sắp đặt xong, Tiểu Đông xuống xe hút một điếu thuốc, nhìn bọn họ bước vào linh đường quỳ xuống, sau đó lên xe lái trở về.

Vào ngày thứ tám, vào lúc 10 giờ rưỡi đêm ngày 24 tháng 12, tuyết rơi nhẹ. Tôi đậu xe ở ngã tư đường Nam Kinh và đường Bắc Tam, để hé cửa sổ và hút thuốc. Hút xong điếu thuốc tôi định ngủ một giấc, trong suốt thời gian đó thỉnh thoảng tôi lại thấy buồn ngủ. Có một phòng khiêu vũ ở bên đường, nơi bạn có thể nghe thấy tiếng nhạc văng vẳng, là bài hát Giáng sinh nổi tiếng “Jingle Bells,” ngồi trên chiếc xe trượt tuyết. Chiếc xe phía trước đón một người phụ nữ trung niên mặc áo lông chồn rời đi. Tôi dịch xe lên phía trước, ném tàn thuốc ra ngoài cửa sổ rồi kéo cửa sổ lên. Lúc này, có hai người đi ra từ con hẻm ở phía nam phòng khiêu vũ. Một người đàn ông trung niên dắt theo một cô bé khoảng mười hai, mười ba tuổi, anh ta có gương mặt vuông vức, dáng người tầm thước, hai tay đút trong túi áo khoác da. Chiếc áo da đen có nhiều vết nứt, mềm oặt như miếng giẻ lau. Cô bé đeo khẩu trang màu trắng và mặc quần đồng phục màu xanh, áo phao màu đỏ, rõ ràng là quần áo của người lớn, vạt áo dài đến tận đầu gối.

Cô bé đeo chiếc cặp học sinh màu hồng. Dây đeo của chiếc cặp đã ngả màu đen. Tuyết rơi trên tóc cô.

Người đàn ông bước đến và gõ vào cửa kính xe, tôi kéo cửa kính xe xuống, anh ta ngó vào trong xe và nói, có đi không? Tôi xua tay, không đi, tôi phải trả xe bây giờ. Anh ta chỉ vào cô bé và nói cần đi đến phố Diễm Phấn, con bé bị đau bụng, ở đó có một bác sĩ Trung y. Trung y à. Tôi nói, anh phải đến bệnh viện lớn để khám bệnh chứ. Anh ta nói bệnh viện lớn đắt lắm, thầy thuốc Trung y này rất giỏi, tôi đã từng khám chữa bệnh chỗ anh ta rồi, tôi tin là anh ta có cách chữa đau dạ dày cho con bé. Tôi ngẫm nghĩ rồi nói, đường đi tôi không quen lắm, anh chỉ đường nhé. Anh ta nói, tốt. Sau đó anh ta mở cửa sau và ngồi sau tôi, cô bé đặt cặp sách lên đùi và ngồi vào ghế phụ.

Phố Diễm Phấn nằm ở cuối phía đông của thành phố, là nơi giáp ranh giữa thành thị và nông thôn, có một khu nhà lụp xụp, hay có thể gọi là khu ổ chuột, và xa hơn về phía đông là đất nông nghiệp. Thành thật mà nói, đó là nơi tôi thường đến để bắt người.

Tay người đàn ông vẫn đút trong túi áo khoác, hai tai đỏ bừng vì lạnh, còn cô bé thì mắt nhắm nghiền, đầu dựa vào ghế, cặp sách áp vào bụng. Sau khi lái xe được một lúc, anh ta đã chỉ đường kịp thời ở tất cả các ngã rẽ. Một lúc sau, tôi nói, anh có thuốc lá không? Cho tôi mượn một điếu. Anh ta lấy trong túi ra một điếu và đưa cho tôi, tôi châm thuốc bằng bật lửa của mình. Tôi nói, đại ca làm nghề gì vậy? Anh ta cho biết, trước đây anh ta làm công nhân, nhưng giờ thì kinh doanh nhỏ lẻ. Tôi nói, nhà máy không còn hoạt động nữa. Anh ta nói rằng một vài trong số đó vẫn ổn, và 601 đang làm ăn được. Tôi nói, nó chế tạo máy bay nhỉ. Anh ta nói, tốt, một số trong các nhà máy đó vẫn ổn. Tôi nói, hiện giờ anh đang kinh doanh gì vậy? Anh ta nhìn lướt qua kính chiếu hậu và nói, kinh doanh nhỏ thôi, bán chút hàng hóa, và một vài thứ. Tôi nói, chỗ anh cần đến ở đâu? Anh ta nói, anh rẽ phải phía trước và tiếp tục lái xe. Thấy rằng mình đang đi qua phố Diễm Phấn về phía ngoại ô, cô bé nhắm mắt bất động, người đàn ông nhìn ra ngoài cửa sổ như thể không muốn tiếp tục nói chuyện nữa. Tôi nói, bây giờ chẳng có gì dễ dàng. Anh ta đáp, đúng thế. Tôi nói, giống như nghề lái xe taxi này, ban ngày thì có lắm cảnh sát và chúng tôi không thể lái xe, ban đêm thì thoải mái hơn nhưng lại sợ bị cướp. Anh ta nói, chẳng sao đâu.

Tôi nói, anh không xem tin tức rồi, đã có lái xe taxi bị giết chết vào lúc nửa đêm, năm người tất cả. Anh ta nhìn vào gương chiếu hậu một lần nữa, vai anh ta di chuyển, và nói, đã bắt được hung thủ chưa? Tôi nói, chưa, nạn nhân không còn sống, không dễ bắt được hung thủ, tôi có thể thấy được, người ta phải nhẫn tâm đến cùng, để làm được điều gì đó, không có gan mà cứ hèn nhát thì chết đói thôi. Anh ta không trả lời, vỗ vai cô bé và nói, con thấy đỡ hơn không? Cô bé gật đầu, ôm chặt cặp sách và nói, rẽ phải ở ngã tư phía trước. Tôi nói, rẽ phải? Cháu không muốn đến phố Diễm Phấn à? Cô bé nói, rẽ phải, cháu muốn đến đằng sau phố Diễm Phấn. Tôi quành lại, chậm rãi đậu xe bên đường và nói, cậu nhỏ của tôi không nhịn được nữa, chỉ cần anh đừng ngẩng lên nhìn, có chòi rơm ở xung quanh, anh và cháu gái cứ ngồi trên xe đợi. Anh ta nói, rẽ trái là sắp đến nơi. Tôi nói, hai người cứ bàn bạc xem nên rẽ ở đâu, tôi sắp tè ra quần rồi. Anh ta nói, sắp đến nơi rồi.

Tôi quay đầu nhìn anh ta, duỗi tay đặt lên cánh tay và bảo, làm gì có phòng khám ở nơi tối tăm này. Cô bé đột nhiên mở mắt, đôi mắt to tròn, đồng tử choán gần hết mắt, cô nói, cha ơi, con vừa đánh rắm được rồi, không sao đâu. Người đàn ông cứng hàm và nói, ổn không con? Cô bé nói, phải, con chỉ lén đánh rắm, không có mùi, và sau đó thấy ổn rồi, con muốn xuống xe. Người đàn ông nhìn tôi và nói: Cha cũng đi vệ sinh, con chờ trong xe trước đã. Sau đó tôi mở cửa xe ra ngoài, rút chìa khóa, xuống xe và khóa cửa lại. Lúc này tuyết đã rơi dày đặc, gió thổi lồng lộng, như mũi dùi xuyên thấu vào gáy. Khu ổ chuột rộng lớn phía xa không thể nhìn thấy rõ, tựa như những ngọn đồi xa xăm nhìn từ tàu hoả. Anh ta chậm rãi đi đến chỗ đám cỏ dại và đi tiểu, tôi rút súng ra và đứng sau lưng anh ta. Anh ta quay lại, nhìn tôi trong khi thắt dây lưng, và nói, anh bạn, anh đã mắc sai lầm rồi. Tôi nói, đừng nói với tao điều này, ngừng thắt lưng đi, cởi quần ra. Hắn ta nói, hãy đến nhà máy để tìm hiểu xem tôi là ai. Tôi nói, câm mồm, mau cởi quần ra. Hắn ta tụt chiếc quần dài thả xuống mắt cá chân, và tôi lấy còng tay ở thắt lưng ra, chuẩn bị còng tay hắn lại. Hắn nói, đừng cho trẻ con nhìn thấy, trông ra gì chứ? Tôi đá vào quần lót của hắn. Hắn không che chắn, và nói, phòng khám ở ngay phía trước, do bạn tôi mở, anh có thể kiểm tra. Vào lúc đó, một chiếc xe tải lớn chở cát chạy về hướng bên phải, tôi chợt nhận ra xe mình không nháy đèn và mặt đường phủ đầy tuyết. Chiếc xe tải có vẻ chần chừ một lúc nhưng nó đã lao vào chiếc xe. Đuôi xe taxi ngay lập tức bị vỡ nát và nó văng xiên về phía bãi cỏ phía chúng tôi đang đứng. Thời điểm tôi bị mảnh kính lớn bằng lòng bàn tay văng vào, tôi bắn một phát về hướng người đàn ông đang đứng.


(1) Nghiêm Đả (tiếng Anh là Strike-Hard): chiến dịch trấn áp tội phạm bằng các biện pháp mạnh, lần đầu được khởi xướng bởi Đặng Tiểu Bình năm 1983. Trong chiến dịch, cảnh sát thường áp dụng các biện pháp cứng rắn chống lại tội phạm và các cơ quan tư pháp áp các hình phạt nhanh chóng hơn và khắc nghiệt hơn. Từ năm 1983 đến nay, Trung Quốc đã nhiều lần tiến hành chiến dịch Nghiêm Đả vào các năm 1983, 1996, 2001, 2010.

(2) Theo mình có tìm hiểu, thì vào giai đoạn “Nghiêm Đả” năm 1983, việc khiêu vũ với những động tác thân mật giữa nam và nữ cũng bị cấm đoán.

(3) Quân lệnh trạng: cam kết thực hiện một công việc trong một khoảng thời gian nhất định của ngành quân đội/công an…, nếu không hoàn thành sẽ chịu kỷ luật.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: