MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN BỐN: PHÓ ĐÔNG TÂM

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


PHÓ ĐÔNG TÂM

Vào ngày 12 tháng 7 năm 1995, Tiểu Thụ đã đánh nhau, còn gọi bạn ra đánh hội đồng, và làm gãy sống mũi của một học sinh sơ trung (1) ở trường học bên cạnh, cậu ta còn bị chấn động não nhẹ. Chuyện đó xảy vào đêm qua, sáng nay tôi mới biết chuyện, khi biết chuyện, tôi còn đang dạy Lí Phỉ quyển “Xuất hành” (2) trong Kinh Cựu Ước (3): Đức Chúa Trời đã dạy Moses (4): Than khóc có ích gì? Nói với mọi người, chỉ cần tiến lên! Sau đó ngươi hãy giơ gậy chỉ về phía biển, rẽ nước ra cho có lối đi khô ráo ngay giữa lòng biển, để cho nhân dân của ngươi đi vào.

Giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Thụ bước vào sân và nói với tôi về vấn đề của Tiểu Thụ, lúc đó Tiểu Thụ không có nhà và đang đi đá bóng. Tôi nói với Lí Phỉ rằng, Tiểu Phỉ ở nhà trông nhà nhé, cứ đọc trước mà không cần hiểu ngay, chỉ cần thưởng thức vẻ đẹp trong lời văn, khi nào Tiểu Thụ về nhà thì con bảo nó đừng có ra ngoài nữa ở nhà chờ cô về nhé. Sau đó tôi lấy sổ tiết kiệm ra ngân hàng rút một nghìn năm trăm nhân dân tệ, đưa cho giáo viên chủ nhiệm hai trăm nhân dân tệ, nhưng anh ta không nhận. Anh ta nói rằng trong những ngày lễ, cha của Trang Thụ vẫn đủ chu đáo với anh ta rồi. Con trai đánh nhau là chuyện thường, nhưng kiểu đánh nhau tập thể này cần phải tránh. Tiểu tử mới bao lớn mà đã xuất thủ nặng tay như vậy chứ, dễ gây tai họa. Học sinh tiểu học dám đánh cả học sinh sơ trung, sau này còn dám làm những gì nữa chứ? Sau đó tôi theo giáo viên chủ nhiệm đến nhà bạn trai bị đánh, cậu bé vừa ra viện, tôi đưa trái cây, nhét tiền cho phụ huynh rồi ngồi nói chuyện một lúc. Hai vợ chồng bán khăn quàng cổ ở chợ Ngũ Ái, điều kiện cũng không tồi, người cũng hiểu lý lẽ. Lúc nói chuyện xong họ tiễn tôi ra cửa và nói: “Thấy chị cũng hiền lành mà sao con trai chị lại hỗn hào thế?” Tôi không nói gì, bắt xe buýt về nhà.

Khi về đến nhà, tôi thấy Tiểu Thụ đang lôi kéo Lí Phỉ chơi với mình, thằng bé đặt hai hòn đá trong sân để làm cầu môn và yêu cầu Lí Phỉ giúp mình giữ khung thành, sau đó thằng bé đá quả bóng vào mặt Lí Phỉ. Trên mặt Lí Phỉ hằn vết quả bóng, con bé lắc đầu, chạy tới nhặt bóng ném cho Tiểu Thụ. Tôi bảo Tiểu Thụ ngừng chơi và đi theo tôi vào trong nhà. Tiểu Thụ đá quả bóng cho Lí Phỉ và nói, cậu chơi đi, luyện tập cho tử tế vào, đừng cứ như bị ngớ ngẩn thế. Lí Phỉ nhặt bóng, đi theo Tiểu Thụ vào nhà. Tôi ngồi trên ghế, bảo thằng bé đứng và nói, mẹ đã gọi cho cha, cha con sẽ quay về nhà vào ngày mai. Thằng bé nói, mẹ đừng có lừa con, cha vừa mới đi được mấy ngày. Tôi nói, đứng yên đấy cho mẹ, con vừa nói với Tiểu Phỉ cái gì hả? Thằng bé nói, con chả nói gì hết, thật ngốc nghếch, đừng để người ta nói thế chứ. Tôi nói, con xin lỗi cô bé đi. Lí Phỉ vẫn ôm quả bóng và nói, Phó lão sư, bạn ấy không cố ý đâu, con thật sự rất ngốc. Tiểu Thụ nói, đấy mẹ xem. Tôi nói, con xin lỗi cô bé ngay. Thằng bé nói, không đúng, mẹ đã dạy con phải nói đúng sự thật. Con sẽ xin lỗi cậu ta, nhưng đó không phải là sự thật. Tôi nói, mẹ muốn con thành thật xin lỗi. Thằng bé nói, điều đó là không thể. Lí Phỉ nói, Tiểu Thụ, cậu vẫn chơi bóng chứ? Tiểu Thụ không nhìn cô bé và nói, Không chơi, tớ không bao giờ chơi với cậu nữa. Tôi nói, Tiểu Phỉ, con cứ làm cái đuôi đi theo nó từ khi còn nhỏ, con còn lớn tuổi hơn nó đấy, con chơi chưa đủ ư? Lí Phỉ không đáp. Tôi nói, Trang Thụ, ngày mai cha con sẽ về, và mẹ sẽ để cho cha biết rằng mẹ không dạy nổi con.

Một giờ trước, tôi đã gọi cho Đức Tăng từ bốt điện thoại công cộng và nói với anh ấy rằng Tiểu Thụ lại gặp rắc rối, lần này là đánh nhau tập thể. Đức Tăng trở nên lo lắng và nói rằng ngày mai anh ấy sẽ từ Vân Nam về. Tôi nói, anh cứ mải tập trung vào việc kinh doanh thôi. Đức Tăng nói rằng mối quan hệ ở Vân Nam hiện đã được củng cố và họ rất hài lòng với các vỏ bao thuốc lá mà anh ấy cho họ xem. Tôi nói, họ nghĩ rằng nó ổn à? Anh ấy nói rằng họ bảo họ chưa bao giờ nhìn thấy hình vẽ tốt như vậy. Tôi nói, anh phải rèn sắt khi còn nóng. Anh nói chuyện với thằng bé một lần nữa đi. Anh ấy nói, chẳng lẽ anh còn không biết Tiểu Thụ hay sao? Nói chuyện chẳng có tác dụng gì đâu. Tình cờ anh cũng cần phải quay lại, chúng ta sử dụng công nghệ để được chia cổ phần của xưởng in ở Vân Nam. Dù sao thì nhà chúng ta cũng đã ký hợp đồng với công ty rồi, anh sẽ quay lại và nói chuyện với họ về việc ký hợp đồng với xưởng in. Chúng ta cũng cần có xưởng của riêng mình.

Tiểu Thụ thấy tôi có vẻ không lừa nó nên hơi hoảng, nói: Mẹ ơi, đứa đó đánh con trước, rồi cả lũ mới đánh nó, và con cũng đánh nó. Tôi nói, con có biết đánh người là sai không hả? Khi tôi nói điều này, tôi cảm thấy tay mình run lên. Thằng bé nói, cái gì chứ? Tôi nói, không cần biết là vì sao, đánh người là sai, biết không? Thằng bé nói, nếu có người đánh con, con cũng không được đánh lại à? Sau đó, liệu có chắc là không ai đánh con nữa không? Tôi nhìn thằng bé, nhìn khuôn mặt tròn và mái tóc ngắn tua tủa như rễ tre thật giống Đức Tăng. Trong ba chúng tôi, hai người họ rất giống nhau.

Tôi nắm chặt tay để cố không run rẩy và nói, đừng nói chuyện này nữa, nếu con đã mở miệng nói về Tiểu Phỉ như thế, sao con không biết tôn trọng người khác hả? Thằng bé nói với Lí Phỉ, chị Tiểu Phỉ ơi, em sai rồi. Tôi nói, ý con là gì? Con coi mẹ là đồ ngốc à? Thằng bé nói, mẹ ơi, chẳng phải là con đã nhận lỗi rồi còn gì? Tôi nói, đấy là lời xin lỗi của con đấy à? Chị Tiểu Phỉ của con là người hướng nội, lẽ ra con phải bảo vệ chị, thế mà con còn bắt nạt chị, con là kiểu gì vậy hả? Nếu đây là thời kì Cách mạng Văn hóa, liệu con có trói luôn mẹ con hay không? Thằng bé nói, Cách mạng Văn hóa là gì vậy mẹ? Tôi nói, con không cần biết, con phải xin lỗi cho mẹ. Thằng bé quay mặt về phía Lí Phỉ và nói, “Chị Tiểu Phỉ ơi, em sai rồi, em không phải cố ý đâu. Từ nay nếu chị chơi đá bóng, em sẽ giữ khung thành cho chị, để chị đá vào em. Sau này lớn lên, đứa nào dám bắt nạt chị, em sẽ xử lý nó.” Tôi nói, ý nghĩa thì đúng rồi, nhưng con vẫn quanh co lắm. Lí Phỉ nói, mình nhớ rồi. Tôi nói, con ra ngoài sân chơi đi để mẹ dạy chị Tiểu Phỉ học. Thằng bé nói, mẹ ơi, mẹ có thể dạy con một ít được không? Con ngồi lại nghe cùng nhé? Tôi nói, con ra ngoài chơi đi.

Sau đó tôi dẫn Lí Phỉ lên ngồi trên kháng, đọc sách “Xuất hành” cho cô bé và và giải thích một vài ẩn ý mà cô bé có thể hiểu được. Sau đó tôi hỏi cô bé, Tiểu Phỉ, con đã học với cô bao nhiêu năm rồi? Cô bé nói, sáu hoặc bảy năm rồi ạ. Tôi nói, con có thấy thú vị không? Cô bé bảo rằng rất thú vị, ngày nào con cũng mong chờ đến buổi tối. Tôi nói, ngay từ lần đầu nhìn thấy con, cô đã biết con là hạt giống tốt, và cô đã đúng, trình độ hiện tại của các bạn cùng lứa nói chung không bằng con đâu. Cô bé nói, con không biết nữa. Tôi nói, con cứ đọc và viết bất cứ khi nào con muốn, đọc nhiều hơn, viết nhiều hơn nữa theo cách con muốn. Cô bé nói, vâng. Tôi nói, con chuẩn bị thi vào sơ trung rồi, con phải thi đỗ nhé. Cô bé nói rằng ngay cả khi được nhận vào học, cô bé vẫn còn phải trả 9,000 Nhân dân tệ. Cha con cũng bảo con cứ đi thi, nhưng con không muốn thi nữa. Tôi nói, không sao đâu. Con bảo cha con nói chuyện với cô, cô sẽ giúp con. Cha con vừa bị mất việc và đang thất nghiệp. Giờ thì sẽ khó khăn hơn, nhưng sẽ ổn hơn trong tương lai, và con có thể trả lại tiền cho cô sau. Hãy nhớ, miễn là con có kiến thức và kỹ năng thì không sợ gì cả. Con đang bắt kịp thời điểm tốt đấy, khi còn nhỏ cô đã bỏ lỡ việc học hành và không có nơi nào để theo học. Cô bé nói, con không thể để tâm đến những gì cô muốn được. Tôi nói, cô nghĩ là cô sẽ không thể dạy con thêm được nữa. Cô bé ngẩng đầu lên và nói, tại sao vậy? Tôi nói, khu nhà của chúng ta lần này phải di dời rồi, tất cả đều phải dọn đi và tìm nơi khác để ở, chúng ta không còn là hàng xóm của nhau, con có biết tại sao hôm nay cô lại dạy con về sách “Xuất hành” không? Cô bé nói, vậy là sau này con không còn được gặp Tiểu Thụ nữa? Tôi nói, cô dạy con bài này để con biết rằng chỉ cần những suy nghĩ trong lòng con là thật, chỉ cần những suy nghĩ trong lòng con là chân thành, núi và biển sẽ mở đường cho con, những người thao túng con, những người không khoan dung với con, tất cả sẽ bị trừng phạt. Con nên nhớ điều này kể cả khi trẻ hay già. Lí Phỉ trầm mặc không nói, nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi không biết liệu cô bé có hiểu hay không.


(1) Sơ trung: tương đương cấp 2 của Việt Nam
(2) Exodus: Sách thứ 2 của Kinh Cựu Ước. Exodus, Xuất hành hay còn gọi là Xuất Egypto ký, kể về hành trình thoát khỏi ách nô lệ ở Ai Cập và trở về Miền Đất Hứa của hơn nửa triệu dân Do Thái, được dẫn dắt bởi Moses.
(3) Kinh Cựu Ước: Kính Cựu Ước (Old Testament) là phần đầu của toàn bộ Kinh Thánh Kitô giáo (Christianity) được tuyển chọn từ phần lớn kinh Tanakh (Hebrew Bibble) của Do Thái giáo. Kinh Cựu Ước được sắp xếp thành các phần khác nhau như luật pháp, lịch sử, thi ca (hay các sách về sự khôn ngoan) và tiên tri. Tất cả các sách này đều được viết trước thời điểm sinh ra của Chúa Jesus, người mà cuộc đời và tư tưởng là trọng tâm của Kinh Tân Ước (New Testament).
(4) Moses: Moses là lãnh tụ tôn giáo, người công bố luật pháp, nhà tiên tri, nhà chỉ huy quân sự và sử gia. Ông cũng được xem là người chép kinh Torah (năm sách đầu tiên của Kinh Thánh, còn gọi là Ngũ kinh Moses). Theo nội dung trong Kinh Cựu Ước, Moses là con của một phụ nữ Hebrew (Do Thái). Khi nhận biết đứa bé sơ sinh là con trai, bà tìm cách cứu con mình khỏi bị giết theo một chiếu chỉ của Pharaoh ra lệnh tàn sát tất cả bé trai thuộc dân tộc Do Thái nô lệ ngay khi chúng vừa chào đời. Cuối cùng, cậu bé Moses được một công chúa Ai Cập nhận nuôi và trở thành một thành viên của Hoàng gia Ai Cập. Sau khi ra tay giết chết một quản nô Ai Cập để cứu một người Hebrew, Moses bị buộc phải chạy trốn. Về sau ông được Thiên Chúa kêu gọi trở về Ai Cập với sứ mạng giải phóng dân tộc mình khỏi ách nô lệ, dẫn dắt họ băng qua Hồng Hải (Biển Đỏ), tiến vào hoang mạc và, vì lòng vô tín và sự cứng lòng của dân Israel, ông cùng với họ lưu lạc trong đó suốt 40 năm. Moses không được vào Đất Hứa, ông sống thọ 120 tuổi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: