MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN CUỐI: TRANG THỤ

“Châm một mồi lửa, chờ đợi một người.”

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain/Moses trên bình nguyên)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


TRANG THỤ

Khi lên thuyền, tôi thấy một chiếc thuyền nhỏ đang trôi giữa hồ. Tôi chèo thuyền về phía đó. Không phải là ngày nghỉ lễ, trên hồ chỉ có hai chiếc thuyền. Làn gió thu mát rượi thổi qua, trên mặt hồ có những gợn sóng nhỏ, tựa như có thứ gì đó đang khẽ lay động giữa mặt hồ. Chèo thuyền lại gần, tôi thấy Lí Phỉ. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác chần bông màu đỏ, choàng khăn quàng cổ màu đen, mặc quần bò, đi giày da nâu và buộc tóc đuôi ngựa. Dưới chân cô có một cái túi màu đen, và một đôi găng tay được đặt trên túi. Cô ấy cứ tiếp tục nhìn tôi chăm chú khi tôi chèo về phía cô. Cô ấy vẫn giống như năm mười hai tuổi, ngoại hình có thể nhận ra ngay, chỉ khác là đã lớn hơn gấp đôi, tóc đã hoa râm lấm tấm bạc, nhưng cô ấy không già. Đôi mắt tôi vẫn giống như khi tôi còn nhỏ, tôi không hề chớp mắt khi nhìn mọi người, như thể tôi đang sững sờ bàng hoàng, nhưng thật ra tôi đã nhìn thấy rồi.

Tôi nói, để cậu đợi lâu rồi. Cô ấy nói, không, mới một lúc thôi. Tôi cười và nói, cậu không thay đổi nhiều. Cô ấy nói, cậu cũng vậy, chỉ là có thêm bộ râu. Khi đến gặp bạn cũ, mình không cạo râu. Tôi nói, bây giờ cậu đang làm gì thế? Cô ấy nói, làm thế nào mà vừa đến cậu đã gặng hỏi ngay vậy? Thế còn cậu thì sao? Tôi nghĩ một lúc rồi nói, mình có thể nói thật với cậu không? Cô ấy nói, cậu cứ thành thật mà nói. Tôi nói, bây giờ mình là cảnh sát. Cô ấy ngưng cười, mím môi nhìn tôi rồi nói, tốt đấy, công chức nhà nước. Tôi nói, hồi nhỏ mình rất lầy lội đúng không? Cô ấy im lặng một lúc và nói, đúng thế. Tôi nói, bây giờ mình đã trưởng thành, mình có thể bảo vệ mọi người.

Một lúc lâu sau cô ấy không nói gì, buộc lại chiếc khăn. Một lúc sau cô ấy nói, Phó lão sư bây giờ thế nào? Tôi nói, rất tốt, đi du lịch vòng quanh thế giới. Cô ấy nói, như vậy là tốt ư? Tôi nói, thành thật mà nói, mình không biết. Mẹ vẫn tìm kiếm cậu. Cô ấy nói, bảo cô ấy đừng tìm nữa, mình không đáng. Tôi nói, mình không nghĩ vậy. Nếu cậu không vội, hãy để mình kể cho cậu nghe những gì mình đã làm trong nhiều năm qua. Cô ấy nói, cậu kể đi. Tôi bắt đầu kể về người bạn gái mà tôi đã yêu khi học ở trường cảnh sát, và tôi rất buồn sau khi chia tay, và tôi đã chạy như điên trong sân trường sau khi uống đến say mèm. Tôi cũng kể rằng do việc làm cảnh sát nên tôi đã khá căng thẳng với cha tôi, tôi kể cho đến tình hình hiện tại. Cô ấy lắng nghe rất chăm chú, và thỉnh thoảng xen vào hỏi điều gì đó, chẳng hạn, cô ấy có thú vị không? Hoặc, mình không hiểu, mình chưa từng học đại học, vui lòng cho mình biết thêm. Hiếm khi mà tôi có thể có được một khán giả chăm chú như vậy. Sau khi nói xong, tôi toát mồ hôi như tắm. Tôi nói, thật nhàm chán, nhiều năm như vậy mà kể có một lúc là hết rồi. Cô ấy nói, không hề nhàm chán. Nếu cậu để mình kể về mình, thì chỉ một câu là xong.

Tôi nói, cậu sẽ tự về hay bác Lý đến đón? Hay bác ấy đang rình núp quanh đây? Cô ấy không nói. Tôi nói, bây giờ bác Lý đang làm gì? Cô ấy không nói. Tôi nói rằng bác Lý đã giết 5 tài xế taxi cách đây 12 năm. Cách đây không lâu, bác ấy còn giết hai quản lý đô thị, một bằng búa hoặc cờ lê, và một bằng súng. Cô ấy không nói. Tôi nói, mình không yêu cầu cậu giúp mình, mình yêu cầu cậu tự suy nghĩ về vấn đề này. Cô ấy nói, chuyện này không cần thiết, cậu không cần phải nhắc nhở tôi về chuyện này. Tôi nói, hãy nói cho mình biết nơi để tìm bác Lý. Sau đó qua thuyền của mình, chúng ta chèo vào bờ, và sau đó chúng ta đi tìm Phó lão sư. Cô ấy nói, nếu không có chuyện này, thì cậu có tìm đến tôi không? Tôi nói, có thể là không, nhưng hôm nay mình đến đây một mình, không ai biết rằng mình ở đây, và chuyện này đã xảy ra rồi, mình đến với cậu, và mình không thể thay đổi được việc này.

Cô ấy nắm lấy mái chèo, lắc nhẹ thuyền lùi lại một chút và nhích ra xa tôi một chút, và nói, thực ra tôi có thể nói, tôi chẳng biết cậu đang nói gì, nhưng cậu vừa rồi rất thành thật, tôi cũng có thể nói thật với cậu rằng chẳng ai nợ nần gì ai là tốt nhất. Thực ra, nói vậy là sai. Nên nói rằng những gì tôi nợ gia đình cậu chỉ là một chút. Tôi nói, không, vấn đề này là giữa mình với cậu… Cô ấy đưa tay ra, ý nói lúc này tôi không cần nói nữa, tôi chợt nhận ra rằng chúng tôi đã nhiều năm không gặp, và cô ấy thực sự đã có phần thay đổi rất nhiều. Cô ấy nói rằng những vụ cướp taxi vào năm 1995 đó không liên quan gì đến cha tôi hết, tin hay không tùy cậu. Cha tôi cho bác Tôn vay một phần tiền, sau đó ông bán hết số tem “Cách mạng Văn hóa” mà ông để dành khi còn trẻ, tiền học của tôi đã chuẩn bị đủ. Nhưng vào ngày 24 tháng 12, cha con tôi đã thực sự ở đó. Người đàn ông đó đã bắn một phát súng xuyên qua má trái của cha tôi. Tôi nói, ừm. Cô ấy nói, một chiếc xe tải đã húc văng xe taxi. Cậu biết chứ? Tôi nói, mình biết. Cô ấy nói, rồi người đàn ông đó ngã xuống, cha tôi người dính đầy máu lôi tôi ra khỏi xe. Lúc đó tôi chưa ngất xỉu, chân không còn cảm giác nữa mà đầu thì rất tỉnh táo. Cha nhìn vào chân tôi, đặt tôi xuống lề đường, chạy lại và dùng gạch đập vào đầu viên cảnh sát. Tôi nói, ồ, việc này làm quen tay đấy. Cô ấy nói, và sau đó tôi nói với cha, Tiểu Thụ đang đợi con. Rồi tôi ngất đi.

Lần này đến lượt tôi im lặng, nhìn vào mắt cô ấy, cô ấy nhìn tôi không chớp mắt, hoặc cô ấy chẳng hề nhìn tôi.

Sau đó cô ấy nói, cha không biết gì cả, cha nghĩ rằng tôi thực sự bị đau bụng. Lúc đó, trong cặp tôi có một chai xăng mà cha mang từ nhà máy về để lau kính. Viên cảnh sát chắc hẳn đã ngửi thấy mùi xăng. Đêm đó là đêm Giáng sinh, suốt cả ngày tôi cứ băn khoăn không biết có nên đi hay không vì tôi có linh cảm rằng cậu sẽ không đến. Nhưng đến tối thì tôi quyết định đi, nhưng thật sự không nghĩ ra được cách nào. Cậu nói cậu sẽ luôn có cách, nhưng tôi thì không thể nghĩ ra. Phòng khám của bác Tôn rất gần cánh đồng cao lương, tôi nghĩ sẽ tìm cách xuống xe chạy đến tặng cậu một màn pháo hoa bằng xăng, một cây thông Noel làm bằng lửa, bốc cháy thật cao. Tôi đã hứa với cậu.

Tôi nói, ở đó không còn ruộng cao lương nữa.

Cô ấy nói, hôm đó cậu có đi không?

Tôi nói, không.

Cô ấy nói, có phải Phó lão sư không cho cậu đi không?

Tôi nói, không. Mình quên mất.
Cô ấy nói, cậu đã làm gì?

Mình đã nghĩ về điều đó, nhưng mình đã quên mất.

Cô ấy gật đầu.

Tôi nói, hồi đó chúng ta đều là trẻ con, bây giờ chúng ta đều đã trưởng thành, đúng không.

Cô ấy nói, cậu đã trưởng thành, rất tốt.

Lúc này cô ấy chỉ vào chiếc túi và nói, trong đó có một khẩu súng lục, tôi không biết có nên dùng hay không. Tôi nói, đừng để mình dạy cậu dùng súng.

Cô ấy nói, khi còn nhỏ, Phó lão sư đã từng kể cho tôi nghe một câu chuyện. Người ta nói rằng nếu suy nghĩ của một người đủ chân thành, biển cả sẽ tách ra trước mặt người đó, để lại một con đường khô ráo cho phép người đó bước qua. Không cần nước biển, nếu cậu có thể tách được nước chiếc hồ này, tôi sẽ để cậu sang thuyền của tôi và tôi sẽ đi theo cậu.

Tôi nói, chẳng ai có thể làm được.

Cô ấy nói, tôi muốn nước hồ này tách ra.

Tôi nghĩ về điều đó và nói, mình không thể tách nước hồ, nhưng có thể biến nơi này thành đồng bằng để cậu đi qua.

Cô ấy nói, không thể.

Tôi nói, nếu được thì sao?

Cô ấy nói, đến đây.

Tôi nói, cậu đã sẵn sàng chưa?

Cô ấy nói, tôi đã sẵn sàng.

Tôi cho tay vào túi, lướt qua khẩu súng lục và rút bao thuốc lá ra. Đó là đồng bằng (1) của chúng tôi. Cô bé ở trên hình vẽ của vỏ bao thuốc khoảng mười một hay mười hai tuổi, đang mỉm cười, chân không mang tất, đang ngước nhìn lên không trung. Bao thuốc lá nổi trên mặt nước, lớp ni lông bên trên rực nắng, làn gió bắc buổi chiều thổi nó dạt về phía bờ.


(1) Bao thuốc lá nhãn hiệu Bình Nguyên, có nghĩa là đồng bằng.

Nửa sau của chương này mình đổi cách xưng hô của Lí Phỉ thành “tôi” vì lúc này theo mình Lí Phỉ đang giận dữ, xưng hô là “mình” không còn phù hợp.

HẾT

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: