[GẶP GIÓ] CHƯƠNG 7: BIẾN ĐỔI, CẢM ĐỘNG VÀ MỞ (PHẦN MỘT)

Bản dịch tiếng Anh: https://liuhaoranintl.com/2020/03/22/the-eye-of-the-storm-chapter-7-transform-touch-and-open/

Bản dịch tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


Trong thời đại mà chúng ta đang sống, cuộc sống của chúng ta thường không có nhiều những trải nghiệm độc đáo và những thăng trầm kịch tính. Một trong những lợi ích của việc trở thành một diễn viên là có thể nhìn thoáng qua số phận của người khác, để thay đổi, được xúc động, được truyền cảm hứng.


MẠN ĐÀ LA ĐEN (BLACK MANDALA)

Trước khi quay “Thám tử phố Tàu,” tôi đã có một trải nghiệm rất quan trọng trên trường quay phim “Mạn Đà La đen.” Trong thời gian làm quen với vai diễn này, tôi buộc phải liên tục đối mặt với bản thân mình ở mức thấp nhất, để trải nghiệm độ sâu của sự tuyệt vọng của con người.

Mặc dù cuối cùng tôi không thể tham gia bộ phim do lịch trình xung đột, khoảng thời gian học tập và thử thách đó đã cho phép tôi học hỏi được nhiều điều.

(T/N: Bộ phim “Mạn Đà La đen” mà cậu ấy đề cập ở đây sau này đổi tên là “Remain Silent” (Giữ quyền im lặng) với sự tham gia của Châu Tấn, Ngô Trấn Vũ và Tổ Phong. Tuy quá trình quay phim diễn ra vào đầu năm 2015 nhưng phải đến năm 2019 phim mới được công chiếu. Có lẽ thời gian Lưu Hạo Nhiên ở trên phim trường và kể lại trong phần này là vào tháng 1 năm 2015, khi cậu cũng chuẩn bị tham gia kỳ thi nghệ khảo. Khi đó cậu mới 17 tuổi và đây mới là dự án phim thứ hai của cậu.)

Vai diễn của tôi là một thanh niên có hai nhân cách. Một bên là thiên thần, một bên là kẻ sát nhân đã giết mẹ ruột của mình.

Vai diễn này hơi giống với nhân vật Aaron trong phim “Primal Fear” do Edward Norton thủ vai. Aaron được cho là mắc chứng rối loạn đa nhân cách và thường bị coi là một người yếu ớt, vô hại, nói lắp và thiếu tự tin. Nhưng khi anh ta cảm thấy căng thẳng, một nhân cách được gọi là “Roy” sẽ chiếm lĩnh cơ thể. Roy tàn nhẫn, vô cảm và vũ phu.

Trong “Mạn Đà La đen,” trọng tâm là cuộc thảo luận về tính cách và nhân cách. Câu chuyện kể về một người cần cảm thấy được an toàn nhưng chưa bao giờ được bảo vệ. Anh ta chưa bao giờ được thể hiện con người thật của mình.

Tất cả con người đều có mặt tốt và một mặt khác có thể không tốt. Khi còn nhỏ, một đứa trẻ có khả năng bộc lộ mặt tốt như sự tốt bụng, trong sáng, đáng yêu, và cả mặt không tốt với những tính cách như ích kỷ, hách dịch và thậm chí còn những tính cách xấu mang tính cực đoan hơn nữa.

Cách đứa trẻ thể hiện mình (T/N: nghĩa là chúng thể hiện cả hai mặt của bản thân) là một dấu hiệu cho thấy chúng đang ở trong một môi trường đầy yêu thương, rằng chúng cảm thấy an toàn.

Khi những đặc điểm “tốt” này được thể hiện, các thành viên trong gia đình sẽ khen ngợi khuyến khích trẻ. Khi những đặc điểm “không tốt” xuất hiện, các thành viên trong gia đình sẽ đặt ra các quy tắc để uốn nắn. Sự khuyến khích và đặt ra các quy tắc uốn nắn là nền tảng tính cách của trẻ và tính cách đó có thể được hướng dẫn và thay đổi (dựa trên môi trường).

Nhưng đối với một số người khác, họ có thể đã lớn lên trong một môi trường không an toàn. Họ có thể chưa bao giờ dám thể hiện mặt “xấu” của bản thân và cố gắng kìm nén nó, cho đến một ngày nó tự bộc lộ. Mặt “xấu” bị che giấu này được hiển thị ở nhân cách thứ hai.

Trong câu chuyện này, khi nhân vật ở trong một môi trường không an toàn, anh ta không có cách nào để thể hiện mặt “xấu” của bản thân, nên cứ giấu nó trong lòng. Kết quả là không ai nói với anh ta rằng điều này là sai.


LẦN ĐẦU LÀM THEO HƯỚNG DẪN ĐỂ DIỄN ĐẠT CẢM GIÁC TUYỆT VỌNG

Đạo diễn của “Mạn Đà La đen” từng chỉ đạo các vở kịch. Khi tôi đến phim trường, mọi người đều ở đó.

Đạo diễn rất thẳng thắn. Anh ấy nói, “Tôi biết cậu không gặp khó khăn gì khi đóng khía cạnh tốt đẹp của nhân vật. Thuần khiết, tuyệt vời, tốt bụng. Chúng tôi không có bất kỳ lo lắng nào về mặt đó. Nhưng phần quan trọng nhất của vai diễn là khi tính cách của cậu ta thay đổi theo hướng xấu xa, đen tối hơn.”

Anh ấy hy vọng rằng tôi có thể thể hiện những đặc điểm này một cách phù hợp.

Khi tôi thử vai lần đầu, diễn xuất của tôi rất cứng. Tôi muốn bình tĩnh lại, tỏ ra nham hiểm trong sự im lặng. Nhưng đạo diễn không hài lòng. Anh ấy không muốn thấy sự bình tĩnh – anh ấy muốn thấy tôi trở nên điên cuồng. Anh ấy muốn khiêu khích tôi, để tôi thể hiện cơn thịnh nộ không thể kiểm soát.

Nhưng tất cả chúng ta đều có những cách thể hiện cơn thịnh nộ khác nhau. Đối với một số người, họ bộc lộ sư tức giận ra bên ngoài và kết thúc bằng một trận la hét với người khác trong mười phút.

Nhưng tôi hiểu về cơn thịnh nộ trong phim là sự tức giận đến từ một người rất thông minh, rất có đầu óc phân tích, và đa tầng.

Vì vậy, khi đạo diễn bắt đầu sử dụng ngôn ngữ để khiêu khích tôi, sử dụng ngôn ngữ cơ thể của anh ấy để khiến tôi cảm thấy sợ hãi, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là tôi sẽ diễn xuất như thế nào, vì tôi có thể nhìn thấy các máy quay ở xung quanh mình.

Nhưng dưới sự hướng dẫn của đạo diễn, tôi từ từ bắt đầu nhập tâm vào nhân vật, cảm nhận được sự tổn thương của nhân vật, nỗi buồn và sự thất vọng của cậu ấy đối với thế giới, và sự giễu cợt đối với mọi người.

Bây giờ tôi thực sự không thể nhớ mình bắt đầu nhập tâm vào nhân vật từ lúc nào. Đó không phải là điều tôi có thể kiểm soát hoặc tái hiện lại, nhưng đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mất kiểm soát đối với bản thân mình.

Đó là một kiểu “phê” và khi đạo diễn hét, “Cắt!”, tôi đã gục xuống. Tôi vẫn đang hét lên và chửi bới, cơ thể tôi không thể ngừng run rẩy và vùng vẫy.

Nước mắt nước mũi của tôi vẫn cứ giàn giụa, và đầu óc tôi rối bời. Từ thể xác đến cảm xúc tôi có cảm giác như thể mình vừa bị một cơn bão lớn tấn công.

Tôi nghĩ về bản thân mình. Tôi không phải kiểu người mà bạn có thể nói là hoàn toàn vô hại. Khi còn nhỏ tôi rất nóng tính, nhưng vì tôi học nội trú từ nhỏ nên xung quanh tôi luôn có các giáo viên và bạn cùng lớp. Chẳng ai có nghĩa vụ phải chịu đựng sự bướng bỉnh của bạn cả.

Vì vậy, trong kiểu môi trường đó, tôi đã tự bảo vệ mình bằng một lớp vỏ dày. Và lúc bắt đầu tôi không có cảm giác cực kỳ an toàn để có thể xóa bỏ cảm xúc dâng trào đột ngột ấy.


TRẢI NGHIỆM CẢM GIÁC BỊ NHỐT TRONG MỘT CĂN PHÒNG NHỎ TỐI TĂM

Sau khi chúng tôi tìm hiểu nhân vật và tôi nhập đoàn phim (trước khi phim bắt đầu), đạo diễn đã sắp xếp một thầy dạy diễn xuất để đào tạo tôi. Anh ấy hy vọng rằng tôi có thể trải nghiệm những cảm xúc nặng nề của nhân vật.

Vào thời điểm đó, tôi đang ở khách sạn cùng đoàn làm phim. Mỗi sáng thức dậy, tôi sẽ đi tìm thầy dạy diễn xuất của mình để được dạy kỹ năng diễn xuất.

Nhân vật mà tôi đang thủ vai bị cha mẹ ruột bỏ rơi. Cậu lớn lên trong nhà của cha nuôi, bị ngược đãi và bỏ mặc. Cậu ta bị chứng tự kỷ nhẹ và mắc chứng sợ hãi vì bị nhốt trong một căn phòng nhỏ tối tăm khi còn nhỏ sau khi cậu ta lên cơn tức giận.

Để trải nghiệm cảm giác “mất kiểm soát do không gian hạn chế trong thời gian dài,” thầy dạy diễn xuất của tôi đã để tôi vào trong một căn phòng nhỏ tối tăm.

Khách sạn chúng tôi đang ở có một phòng tắm nhỏ không có cửa sổ. Nó nằm trong một phòng khách sạ và rất nhỏ, chỉ rộng khoảng 5 mét vuông, có một chiếc quạt. Thầy dạy diễn xuất đã yêu cầu tôi để đồng hồ, điện thoại và bất cứ thứ gì liên quan đến thời gian hoặc ánh sáng ở bên ngoài.

Khi bước vào phòng tắm này, tôi tắt đèn và quạt, để căn phòng hoàn toàn chìm trong bóng tối. Điều duy nhất tôi không thể làm là ngủ, mọi thứ khác đều được. Tôi có thể ở trong đó bao lâu cũng được miễn là tôi muốn, cho đến khi tôi cảm thấy mình không thể chịu đựng được nữa.

Sau khi đi vào, lúc đầu tôi cũng băn khoăn không biết mình nên nghĩ gì. Tôi phải chịu đựng, phải ở trong đó lâu hơn một chút. Vì vậy, tôi bắt đầu nghĩ về đủ thứ, bất cứ thứ gì tôi có thể nghĩ ra. Nhưng khi không có định hướng cho dòng suy nghĩ của bạn, thì bạn sẽ nghĩ về đủ thứ trên đời.

Có thể tôi đang nghĩ về diện mạo của đạo diễn độc đáo như thế nào, nhưng giây tiếp theo sẽ là về những gì tôi muốn ăn. Và sau đó tôi nghĩ về những tương tác thường xuyên của mình với các bạn cùng lớp và sau đó là công việc.

Sau đó, tôi nghĩ về việc đã lâu rồi tôi không được nghỉ để về nhà, rằng tôi mong mỏi được nghỉ ngơi một lúc và về nhà gặp gia đình đến mức nào…

Tôi nghĩ về mọi thứ, nhưng không quá chi tiết. Bởi vì trong môi trường tối tăm khép kín đó, những suy nghĩ này chỉ để giết thời gian.

Khi đang suy nghĩ, tôi đang nghịch cái bàn chải đánh răng cầm trong tay. Lúc sau tôi lại cầm cái lược chải tóc. Khi tôi nghĩ về tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra và không thể làm gì khác, giống như linh hồn tôi đã bị tống xuất ra khỏi cơ thể.

Đầu óc tôi trống rỗng, và tôi bắt đầu ngủ gật. Nhưng rồi tôi giật mình tỉnh giấc, tự hỏi, “Mình đã ngồi đây bao lâu rồi? Đã lâu rồi đúng không nhỉ?”

Thời gian trôi qua, tôi ngày càng thấy bồn chồn và cảm thấy trời nóng hơn. Tôi thấy ngứa ngáy khắp người và không khí có vẻ loãng hơn. Và tôi bắt đầu nghĩ, “Có phải vì quạt không bật nên không có không khí lưu thông đúng không nhỉ? Nếu mình không ra ngoài bây giờ, liệu mình có bị ngạt thở không?”

Và sau đó tôi bắt đầu nghĩ ra những lý do để rời đi, với những suy nghĩ xen kẽ giữa “Tôi thực sự không thể ở đây lâu hơn nữa! Tôi cần phải đi ra ngoài!”, và “Tôi không thể từ bỏ dễ dàng như vậy! Có khi mới chỉ năm phút trôi qua thôi?”

Từ từ, tôi mất cảm giác về thời gian và bắt đầu vật lộn với việc thở. Và tôi càng cảm thấy mình không thể thở được, hơi thở của tôi càng trở nên không đều. Đầu tôi tràn ngập ý nghĩ rằng việc thiếu không khí là do quạt không được bật, và phòng tắm sẽ sớm hết oxy mất thôi.

Nhưng tất nhiên, vẫn có oxy. Mặc dù quạt không bật, phòng tắm không bị bịt kín hoàn toàn và vẫn có luồng không khí lưu thông.

Nhưng lúc đó, tôi đang chiến đấu với chính mình, tôi muốn đi ra ngoài nhưng cũng muốn xem mình có thể chịu đựng thêm một chút nữa không, rồi giây tiếp theo tôi lại muốn đi ra ngoài, tôi cảm thấy mình như muốn phát điên lên.

Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng được nữa, tôi chạy ra khỏi phòng tắm như bị lửa đốt, và vào lúc tôi chạm vào tay nắm cửa, tôi đã hối hận. Tôi cảm thấy rằng mình có thể chịu đựng thêm được một chút nữa. Sauk hi ra ngoài, tôi được biết là tôi mới chỉ ở trong đó hơn hai giờ một chút.

Mặc dù đạo diễn không đi sâu vào chi tiết nhưng tôi hiểu anh ấy muốn tôi trải qua những gì trong bóng tối: bất lực, sợ hãi, liều lĩnh, thiếu kiên nhẫn, thất vọng. Lúc mới bước vào, tôi rất tập trung và bình tĩnh, nhưng theo thời gian tôi ngày càng trở nên bất an hơn, lo lắng hơn.

Trong những hoàn cảnh đó, khi không ai nhìn bạn, khi bạn cảm thấy vô cùng bất an, bạn sẽ có đủ loại suy nghĩ xuất hiện. Và bạn sẽ hiểu sâu hơn về tư duy của mình. những phần tiêu cực của bản thân mà bạn đã che giấu.

Vì vậy, khi chúng tôi thực hiện phần dẫn nhập cho cảnh quay, đạo diễn muốn tôi thể hiện những cảm xúc tột độ đó. Tôi cũng cố gắng làm điều đó, vì nó cũng rất hấp dẫn.

Tôi thực sự mong đợi một nhân vật như vậy, nhưng tôi cũng rất lo lắng. Tôi hy vọng rằng mình có thể có một vai như thế này trong tương lai, nhưng tôi cũng biết đó không phải là một vai diễn dễ dàng. Bạn không dễ dàng bộc lộ những cảm xúc như vậy.

Đó là những mặt tối khó khắc họa hơn. Giống như khi Heath Ledger thủ vai Joker, tinh thần của anh ấy đã bị ảnh huởng.

Tôi không phải là người ồn ào, hướng ngoại. Tôi lặng lẽ tiếp thu những điều tiêu cực và phương pháp của tôi là quên đi. Một khi tôi từng nghĩ về điều đó, tôi sẽ không mãi luẩn quẩn với nó. Nói thẳng ra, không phải tôi đã quên, mà tôi không muốn nghĩ về điều đó nữa.

Mặc dù cuối cùng tôi không tham gia đóng phim do lịch trình không phù hợp, nhưng tôi rất vui khi được gặp đạo diễn vào thời điểm đó. Sau đó, khi chúng tôi gặp lai nhau, và hồi tưởng lại những ký ức trong lần diễn tập đó. Tất cả mọi người đều nói tôi là một con thú nhỏ hung dữ.


SỰ CHÁN NẢN

Gần đây, tôi không có tâm trạng thoải mái trong khi làm việc, vì tôi dễ trở nên lo lắng hoặc buồn bã. Bạn cảm thấy như mình cứ lặp đi lặp lại những công việc giống nhau. Không có hứng thú nhưng bạn cũng cảm thấy điều này là công việc của bạn. Bạn không thể từ bỏ. Vì vậy, bạn chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nó.

Đôi khi tôi sẽ nói chuyện với bạn bè của mình và phát hiện ra rằng cảm giác phải kìm nén cảm xúc của mình, không cảm thấy có động lực hay phấn khích nữa – rất nhiều người cũng đã trải qua. Nhưng đó cũng không phải là cảm giác thường xuyên. Có thể một ngày nào đó khi tôi kết thúc một cảnh quay, tôi sẽ cảm thấy rằng mình đã làm rất tốt, và đạo diễn cũng rất hài lòng, vì vậy tôi sẽ cảm thấy rất hạnh phúc.

Tôi nghĩ điều này là do bản chất người diễn viên khá nhạy cảm. Làm nghề diễn viên thì mong manh lắm, bạn rất dễ bị cuốn theo cảm xúc và bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của những người xung quanh.

Thỉnh thoảng, tôi cũng suy đoán, cố gắng nhận biết phản ứng của ai đó, chẳng hạn như đạo diễn hay đoàn làm phim. Sau khi nhìn thấy biểu hiện của họ, tôi sẽ nghĩ về điều đó, có lẽ là quá nhiều. Nếu tôi cảm thấy dù chỉ có một chút tiêu cực nhỏ mà thôi, tôi sẽ tiếp tục suy nghĩ về nó, và cuối cùng suy nghĩ quá mức về điều đó.

(CÒN TIẾP)

LƯU HẠO NHIÊN x GAME “KIẾM VÕNG 3: CHỈ TIÊM GIANG HỒ” (剑网3指尖江湖)

20190609 Weibo Game Kiếm Võng 3: Chỉ Tiêm Giang Hồ (剑网3指尖江湖) tuyên bố Lưu Hạo Nhiên là người phát ngôn cho game.


Kiếm Võng 3: Chỉ Tiêm Giang Hồ
là mobile game có nội dung được phát triển từ online game Kiếm Võng 3. Trước đây, Kiếm Võng 3 từng được VNG phát hành tại Việt Nam với tên gọi Võ Lâm Truyền Kỳ 3, chính vì vậy, phiên bản di động này cũng “mặc định” được game thủ Việt gọi là Võ Lâm Truyền Kỳ 3 Mobile. Mặc dù được thiết kế theo phong cách hoạt hình nhưng các nhân vật trong mobile game này vẫn giữ được những nét đặc trưng từ Kiếm Võng 3. Không chỉ gây ấn tượng mạnh về mặt đồ họa, Kiếm Võng 3: Chỉ Tiêm Giang Hồ còn được đánh giá cao ở lối chơi mang đậm tính hành động cùng hệ thống khinh công cho phép nhân vật “bay lượn” trong trò chơi. Theo các đánh giá từ trước đó, trò chơi sở hữu nền tảng đồ họa cực kỳ sắc nét và bắt mắt, thậm chí vượt qua các phiên bản Võ Lâm Truyền Kỳ Mobile “đời trước”.

20190616 Hậu viện hội của Lưu Hạo Nhiên đã làm FMV “Lục Nguyên thiếu hiệp” (六元少侠) để chào mừng sự kiện Lưu Hạo Nhiên là người phát ngôn cho game “Kiếm Võng 3: Chỉ Tiêm Giang Hồ.”

20191010 weibo game “Kiếm Võng 3: Chỉ Tiêm Giang Hồ” đăng bài chúc mừng sinh nhật Lưu Hạo Nhiên.

20191224 Phim ngắn có tựa đề “指尖风物志” (Chỉ tiêm Phong vật chí) do Lưu Hạo Nhiên đóng để quảng bá cho game “Kiếm Võng 3: Chỉ Tiêm Giang Hồ” được công bố. Phim ngắn này được quay công phu và chỉn chu.

Một số hình ảnh hậu trường khi quay phim ngắn do Phòng làm việc của Lưu Hạo Nhiên đăng ngày 24/12/2019.

Hình ảnh Lưu Hạo Nhiên vẽ trong sổ…
… chính là lò sưởi này.

NHẬT KÝ DU LỊCH CỦA LƯU HẠO NHIÊN Ở KENYA (CHÂU PHI) NĂM 2019 (PHẦN 2)

Link phần 1: https://haonhienchikhi.com/2022/06/15/nhat-ky-du-lich-cua-luu-hao-nhien-o-kenya-chau-phi-nam-2019-phan-1/

“Tôi không muốn con cháu tôi chỉ có thể nhìn thấy những con voi này trong vườn thú, video và sách. Tôi hy vọng trong hàng trăm nghìn năm tới con cháu tôi vẫn có đủ may mắn được gần gũi tiếp xúc với voi hoang dã như chúng ta ngày nay.”

– Lưu Hạo Nhiên

Chuyến du lịch đến Kenya cùng Tiffany & Co. – Ngày thứ Ba

Ngày thứ ba của chuyến đi là một nhiệm vụ khá thách thức. Chúng tôi phải đáp trực thăng đến núi Olokowe, nơi chúng tôi tìm hiểu về cách theo dõi voi.

Hôm nay cậu ấy là bạn học Lưu đáng yêu phóng khoáng trong bộ trang phục áo sơ mi ngắn tay màu đen, quần short màu nâu, giày đế bằng mũi tròn và mũ xô (bucket hat) màu đen.

Chúng tôi khởi hành đúng giờ lúc 6 giờ 30 phút sáng, và đây là chiếc trực thăng “Tiểu Thanh” của chúng tôi. Trước khi khởi hành, Lưu Hạo Nhiên đề nghị được chụp ảnh cùng chiếc trực thăng.

Ngồi trên trực thăng chúng tôi ngắm nhìn lục địa châu Phi rộng lớn, lòng sông khô cạn, nhiều khe nứt, Lưu Hạo Nhiên chăm chỉ cầm máy ảnh quay chụp.

Thời gian bay khá ngắn, 15 phút sau chúng tôi đã đến núi Olokowe, đệ đệ phấn khích nói rằng núi này và Bình Đỉnh Sơn ở quê nhà cậu ấy có điểm tương đồng.

Cậu ấy vô cùng tò mò và chăm chú lắng nghe các chuyên gia giải thích. Ở trên đỉnh núi, David hướng dẫn chúng tôi làm thế nào để theo dõi voi qua chất bài tiết của chúng và biết về vị trí của các loài vật khác. Cậu ấy rất hứng thú với toàn bộ quá trình, và còn không e ngại khi chạm vào.

Chuyến đi của chúng tôi cũng bao gồm việc sử dụng trực thăng để theo dõi voi bằng GPS. Tôi không biết liệu có ổn hay không, nhưng phi công đã hỏi Hạo Nhiên đệ đệ rằng cậu ấy có muốn thử bay nó không, và cậu ấy đồng ý.

Và cậu ấy thực sự đã thử lái trực thăng! Trong suốt thời gian chao đảo ấy, cậu ấy khiến tôi sợ hãi đến mức gần như cạn hết tất cả cảm tình mà tôi dành cho cậu ấy… Mặc dù vậy, cậu ấy hết sức phấn khởi, thậm chí khi tất cả những người còn lại chúng tôi đều la hét. Sau một lúc, cậu ấy quay lại và hỏi chúng tôi cảm thấy như thế nào.

Sau khi chúng tôi hạ cánh, cậu ấy vẫn tràn đầy nhiệt huyết và leo lên máy bay để tạo dáng kiểu Luffy trong One Piece.

Vào buổi chiều, chúng tôi đến thăm Trụ sở chính của tổ chức “Save the Elephant” và xem hộp sọ của những con voi bị săn bắt.

Hiện tại, thử thách lớn nhất mà loài voi phải đối mặt là việc buôn bán ngà voi. Nhu cầu đối với ngà voi tạo ra vấn đề lớn cho toàn bộ lục địa châu Phi, khiến cho tất cả các con voi đối mặt với hiểm họa lớn.

Frank Pope, CEO của tổ chức “Save the Elephants” giới thiệu cho Lưu Hạo Nhiên về những việc mà tổ chức này đang làm để bảo vệ loài voi

Khi chúng tôi quan sát hộp sọ của voi, chúng tôi biết rằng ngà voi mọc ra từ góc trong của mắt. Để lấy được cả chiếc ngà voi, cần phải cắt bỏ nửa mặt của voi, và như vậy con voi sẽ chết. Vì vậy với mỗi cặp ngà voi mà chúng ta thấy chính là sự đánh đổi bằng mạng sống của cả một con voi.

Sau chuyến thăm, Hạo Nhiên đệ đệ đã thở dài đầy tâm trạng và chia sẻ:

“Loài người chúng ta sống trên hành tinh này, nhưng ngoài loài người còn có hàng chục nghìn loại động vật khác. Chỉ khi đến nơi này chúng ta mới có thể cảm nhận được vẻ đẹp của sự chung sống hài hòa giữa động vật và con người. Tôi hi vọng rằng khi chúng ta yêu cầu thiên nhiên cung cấp cho chúng ta thì đồng thời chúng ta cũng cần biết quan tâm đến thiên nhiên, hoàn trả cho thiên nhiên.”

Lưu Hạo Nhiên

Thật là chàng trai toát ra năng lượng tích cực và tử tế, chúng tôi (Tencent Fashion) cũng thấy cảm động.

Chuyến du lịch đến Kenya cùng Tiffany & Co. – Ngày thứ Tư

Ngày thứ tư của chuyến đi chủ yếu là đi bộ đường dài, Hạo Nhiên đệ đệ thay sang bộ quần áo gồm áo gilet màu xanh lá cây và áo sơ mi màu mù tạt, cùng với chiếc mũ xô (bucket hat) và đeo dây chuyền hình con voi của Tiffany & Co. thật thời trang.

Thu hoạch lớn nhất của ngày hôm nay là chúng tôi lần đầu rời khỏi xe bus và được tiếp xúc gần với voi, và lần đầu được trải nghiệm “voi qua đường.”

Tận dụng lợi thế ánh mặt trời buổi sáng, Tencent Fashion đã chụp những bức ảnh thật đẹp cho Hạo Nhiên đệ đệ. Bạn đã xem những bức ảnh này chưa?

Ánh mắt thật là quyến rũ, chúng tôi xem mà cũng thấy tim đập thình thịch…

Chàng trai tỏa nắng trẻ trung phóng khoáng, thật sự khiến người khác phải yêu thích.

Vào buổi chiều, chúng tôi đi bộ cùng với Hạo Nhiên trong khoảng một giờ đồng hồ. Cậu ấy vẫn là một thanh niên hăng hái phấn khởi. Khi chúng tôi đi bộ, cậu ấy dùng một cái que để vẽ những chú voi nhỏ xinh, còn kí tên “Liu” nữa.

Dưới ánh mặt trời chói chang, cuối cùng chúng tôi cũng lên đến đỉnh núi. Mặc dù tất cả mọi người đều thấy nóng nực và kiệt sức nhưng Hạo Nhiên đệ đệ đã nỗ lực hết mình để khiêu vũ với người dân địa phương và học cách gọi nhại theo tiếng động vật. Thật là một chàng trai trẻ trung hạnh phúc, nụ cười khoe chiếc răng khểnh thật đáng yêu.

Những người dân địa phương cũng cho chúng tôi xem cách “cọ xát thanh gỗ vào nhau để tạo ra lửa.”

Chuyến du lịch đến Kenya cùng Tiffany & Co. – Ngày thứ Năm

Vào buổi sáng của ngày cuối cùng, chúng tôi đã đến thăm trại mồ côi của voi, và Hạo Nhiên đệ đệ đã mặc áo phông in hình chú voi Dumbo để cổ vũ chúng.

Các chú voi con có mẹ bị sát hại hoặc bị bỏ rơi khi đàn voi di cư sẽ được đưa đến trại mồ côi để chăm sóc.

Cậu ấy nở một nụ cười hiền hậu như một người mẹ khi nhìn những chú voi con, và thậm chí còn tương tác với chúng bằng cách xoa vào vòi của chúng. Cậu ấy mô tả cảm giác là có chút dinh dính, có chút cưng cứng, và có lông.

Sau đó, chúng tôi xem các nhân viên cho voi con bú sữa. Những chú voi con thực sự dành phần lớn thời gian của chúng trong tự nhiên, nhưng sẽ đến đây vào giờ ăn để uống sữa. Các nhân viên chuẩn bị những bữa ăn dinh dưỡng khoa học cho voi con, bốn bữa một ngày. Hạo Nhiên đệ đệ cũng trải nghiệm việc cho voi con ăn.

Hạo Nhiên đệ đệ nói, “Trong chuyến đi này, chúng tôi được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những chú voi trưởng thành và sự đáng yêu của những chú voi con. Quan trọng nhất là chúng tôi đã thu được rất nhiều kiến thức.”

Mặc dù khi viết ra thì nghe có vẻ khá lãng mạn nhưng sự thật thì đây là một chuyến đi vất vả. Hạo Nhiên đệ đệ đã thu xếp vài ngày trong lịch trình bận rộn của mình để đến châu Phi, và cậu ấy đã phải nhồi nhét sắp xếp lịch trình cho các buổi chụp ảnh, quay video, học hỏi, giải thích – tất cả chỉ vì một mục đích: để nâng cao nhận thức về chiến dịch “Save the Elephants.”

Hạo Nhiên đệ đệ cho biết đến giờ cậu ấy mới thực sự biết loài voi tuyệt vời như thế nào. Chúng có thể thay đổi cảnh quan, có thể tạo đường đi, có thể xới đất – chúng rất quan trọng đối với thảm thực vật địa phương. Chúng cũng có thể sử dụng ngà của mình để khai thác nguồn nước để cho các động vật khác cũng được uống nước.

Tuy nhiên, ở nhiều nơi trên đất nước Kenya, loài voi thường ăn thực phẩm của người dân địa phương. Không có thu nhập từ việc làm nông nghiệp, họ phải cắt lấy ngà voi để kiếm sống. Vì vậy việc bảo vệ loài voi thậm chí càng trở nên quan trọng hơn.

Chúng ta có thể làm gì tại các thành phố để giúp bảo vệ chúng? Chúng ta có thể tẩy chay việc bán ngà voi, làm cho việc buôn bán ngà voi trở nên bất hợp pháp, và lan tỏa thông điệp này thông qua những chiến dịch nâng cao nhận thức.

Sau chuyến thăm trại mồ côi của voi con, chúng tôi bay về Bắc Kinh vào chiều ngày hôm đó.

Đây là kết luận của Lưu Hạo Nhiên sau chuyến đi và kêu gọi tất cả chúng ta cùng thực hiện vai trò của mình trong việc truyền bá nhận thức về chiến dịch “Save the Elephants.”

“Từ chuyến đi đến Châu Phi này, tôi đã tự mình trải nghiệm và nhìn thấy vùng đất mà những chú voi sinh sống, cuộc sống mà chúng có. Tôi cũng thấy được sự tàn bạo mà chúng phải đối mặt, việc truy tìm ngà voi đã dẫn đến việc săn bắt voi hàng loạt như thế nào.Từ trải nghiệm này, tôi thực sự nhận ra tầm quan trọng của loài voi, việc chúng đóng góp nhiều như thế nào vào sự cân bằng hài hòa giữa các loài động vật hoang dã khác, giữa con người và thiên nhiên.”

Lưu Hạo Nhiên

Lưu Hạo Nhiên cũng hi vọng rằng sẽ giúp cho nhiều người nhận thức rõ hơn về vẻ đẹp của thiên nhiên thông qua góc nhìn của cậu ấy. Cuối cùng Hạo Nhiên đệ đệ gửi lời cảm ơn đến Tiffany & Co. vì đã giúp cho cậu ấy có một chuyến đi thật đáng nhớ.

Mọi người cũng hãy như Hạo Nhiên đệ đệ nhé, yêu Trái Đất yêu loài voi. Hi vọng rằng trong hàng trăm hàng nghìn năm nữa, những thế hệ tương lai sẽ không chỉ có thể nhìn thấy loài voi hoang dã trong sách vở.

Video chuyến đi của Lưu Hạo Nhiên

NHẬT KÝ DU LỊCH CỦA LƯU HẠO NHIÊN Ở KENYA (CHÂU PHI) NĂM 2019 (PHẦN 1)

Vào tháng 3 năm 2019, Lưu Hạo Nhiên tham gia một chuyến du lịch tới Kenya cùng với Tiffany & Co. trong chiến dịch “Save the Wild” của nhãn hàng. Mục tiêu của chuyến đi là đem lại sự chú ý cho dự án “Save the Elephants” và quảng bá cho bộ sưu tập “Save the Wild” của Tiffany & Co., trong đó 100% lợi nhuận của bộ sưu tập này sẽ được tặng cho tổ chức Wildlife Conservation Network.

Tencent Fashion là kênh truyền thông đi cùng trong chuyến đi, và một trong các phóng viên của đơn vị này đã ghi chép lại nhật ký chuyến đi kéo dài 6 ngày 5 đêm theo chân Lưu Hạo Nhiên khám phá Kenya và tìm hiểu thêm về loài voi, vùng đất này, và những người dân địa phương. Thông qua bài viết này chúng ta có thể thấy những khía cạnh thú vị về con người của Lưu Hạo Nhiên.

Bài báo này tổng hợp nhật ký của nữ phóng viên này và bài đăng của blogger thời trang nổi tiếng gogoboi.

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

Bản dịch tiếng Việt tham khảo các nguồn sau, ban đầu mình dịch theo bản tiếng Anh nhưng sau khi đọc 2 bản tiếng Trung thì có sắp xếp lại bố cục theo link bài báo gốc tiếng Trung số 1, dịch bổ sung thêm từ 2 bản tiếng Trung.

Link bài báo gốc tiếng Trung:

Bài báo số 1: https://mp.weixin.qq.com/s/8PzvxZbBfEZuyktCaGNciQ

Bài báo số 2: https://mp.weixin.qq.com/s?__biz=Mzg5MTc0NTQxMQ==&mid=2247703296&idx=1&sn=8f49ecc0aa04fdb26e9bd293ab0d0fa4&source=41#wechat_redirect

Link bản dịch tiếng Anh:


gogoboi: Các bạn nói xem, tôi có cần phải cứu cả thế giới hoặc vũ trụ để được đi cùng Lưu Hạo Nhiên trong chuyến đi du lịch Châu Phi 6 ngày 5 đêm không? Tôi có một người bạn là nữ giới thực sự đã hoàn thành việc này đấy – cô ấy đã đến Châu Phi cùng với Lưu Hạo Nhiên trong một chuyến công tác, và gọi cho tôi ngay sau khi cô ấy trở về, khoe khoang kể lể trong 3 tiếng liền.

“Mình đã ngồi cùng xe với Hạo Nhiên đệ đệ đi xem voi! Cậu có biết cảm giác đó như thế nào không ?!”

“Hạo Nhiên đệ đệ trèo cây hái quả cho mình đấy! Cậu có biết cảm giác đó như thế nào không ?!”

“Mình đã ngồi trên chiếc trực thăng mà Hạo Nhiên đệ đệ lái! Cậu có biết cảm giác đó như thế nào không ?!”

Tôi trợn mắt lên, “Tất nhiên là không rồi, mình có được đi đâu. Mình chỉ quan tâm đến những câu chuyện phiếm hay ho – hãy kể cho mình biết trong đời thực cậu ấy như thế nào!”

Cô ấy trả lời, “Khá giống như những gì mình nghĩ. Rất rạng rỡ và sáng sủa, cực kỳ dễ mến và dễ hòa đồng. Nhưng … cậu ấy thực sự là người nói nhiều và hoạt bát!”

Tôi nói, “Được rồi! Hãy cho mình biết thêm về những phần đó đi.”

(Dưới đây là nhật ký theo góc nhìn của cô ấy về chuyến đi)


Chuyến du lịch Châu Phi của Lưu Hạo Nhiên

Lưu Hạo Nhiên nói rằng cậu ấy luôn muốn đến Châu Phi để xem động vật hoang dã, và thật tình cờ khi lần này Tiffany & Co. đã mời cậu ấy đến Kenya để tham gia vào chiến dịch “Save the Elephants,” cho phép cậu ấy thực hiện ước mơ nhỏ bé của mình ~ Đi Châu Phi thực sự khá phức tạp – bạn phải xin visa đi lại, khám sức khỏe, tiêm vắc xin. Tiffany & Co. cũng đưa cho mỗi người chúng tôi một danh sách kiểm tra những thứ cần mang theo (ví dụ như đồ bơi). Giống như toàn bộ thành viên trong đoàn, Lưu Hạo Nhiên cũng tự chuẩn bị đồ đạc.

Chuyến đi của chúng tôi tổng cộng kéo dài 6 ngày. Vào ngày 8 tháng 3 (năm 2019), ngày bắt đầu cuộc hành trình, chúng tôi rời Thượng Hải bay 15 tiếng đến Nairobi, thủ đô của Kenya. Sau khi đến nơi, chúng tôi vào nghỉ ngơi ở một khách sạn gần đó để chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới.

Chuyến du lịch đến Kenya cùng Tiffany & Co. – Ngày thứ Nhất

Ngày 9/3/2019, ngày đầu tiên của chuyến du lịch châu Phi chính thức bắt đầu!

Vào 7h sáng, chúng tôi lên một chiếc máy bay nhỏ bay đến khu bảo tồn quốc gia Samburu ở Bắc Trung bộ của Kenya, ở độ cao hơn 3.000 mét. Nó được đặt biệt danh là “trái tim của Kenya.”

Vì máy bay rất nhỏ nên chúng tôi rất hạn chế về số lượng hành lý có thể mang theo. Cuối cùng Lưu Hạo Nhiên chỉ mang theo một chiếc vali lớn cùng với một chiếc nhỏ hơn, chủ yếu là quần áo để chụp ảnh. Nhưng cậu ấy cũng mang theo máy tính xách tay của mình – chàng thanh niên nghiện Internet ban đầu dự định chơi game trong thời gian nghỉ ngơi, nhưng do kết nối Internet yếu nên cuối cùng không thể thực hiện được điều này.

Ngoài ra, vì chuẩn bị quay phim mới nên cậu ấy cần máy tính xách tay để nghiên cứu tài liệu. Trong chuyến đi Châu Phi này, cậu ấy có hơn 200 GB tài liệu cần xem để chuẩn bị quay phim.

Ở Khu bảo tồn Quốc gia Samburu, điều kiện khu cắm trại của chúng tôi khá tốt. Chúng tôi có phòng tắm và có thể tắm.

Vì nước ở đây là nguồn tài nguyên hạn chế nên khi tắm, hầu hết chúng tôi phải xin thêm một xô nước nữa do người dân địa phương mang đến cho chúng tôi. Tôi tắm cũng thuộc loại nhanh so với những người phụ nữ trong đoàn, nhưng thậm chí tôi vẫn phải ngượng ngùng hỏi xin thêm nước khi vòi hoa sen của tôi ngừng chảy. Tuy nhiên, Hạo Nhiên đệ đệ đã không cần yêu cầu thêm nước (có nghĩa là cậu ấy cố gắng tiết kiệm nước và không sử dụng nhiều hơn những gì có sẵn ban đầu).

Bạn bè của chúng tôi ở châu Phi đã chuẩn bị cho chúng tôi một bữa ăn khá ngon! Có cháo và rau củ muối. Bữa tối có cả vịt quay Bắc Kinh và nữ thần quốc dân Lao Gan Ma của chúng tôi (một loại nước chấm cay nổi tiếng của Trung Quốc và là một trong những loại gia vị yêu thích của Hạo Nhiên)!

Tuy nhiên, có rất nhiều côn trùng, vì vậy chúng tôi đã cố gắng xua chúng đi khi chúng tôi dùng bữa. Hạo Nhiên thực sự ăn rất ngon miệng và không hề kén ăn. Điều đó chắc chắn đã khiến tôi cộng thêm điểm thưởng cho cậu ấy!

Khí hậu ở đây rất khô, chúng tôi có phần không thích ứng được, uống nhiều nước cũng không có tác dụng. Mọi người đều bị táo bón, và rồi mọi người ngày nào cũng ăn một quả chuối, sau đó mọi chuyện lại êm đẹp.

Mục tiêu chính của chuyến đi này của chúng tôi là để xem những con voi hoang dã, vì vậy trong cùng ngày hôm đó chúng tôi đã đi ra ngoài. Hạo Nhiên đệ đệ thay sang chiếc áo sơ mi trắng, và bởi vì cần chụp hình nên cậu ấy cũng đã làm tóc.

Được đi xe jeep băng qua đồng cỏ của châu Phi là một trải nghiệm khá thú vị. Chúng tôi đã nhìn thấy voi hiền từ, sư tử kiêu hùng, hươu cao cổ mạnh mẽ cao lớn, và ngựa vằn nhanh nhẹn.

Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên

Sau một giờ đồng hồ, cuối cùng chúng tôi cũng bắt gặp một đàn voi hoang dã.

Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên

Voi là một trong những loài động vật cổ xưa và đông đúc nhất trên Trái Đất. Voi đã từng sinh sôi nảy nở đông đúc, nhưng do hoạt động mua bán ngà voi trở nên sôi động trong những năm gần đây, loài voi hoang dã đã dần dần đứng bên bờ vực tuyệt chủng.

Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên

Theo những người dân địa phương, ở vùng đất ban sơ châu Phi này, vai trò của loài voi rất quan trọng. Giống như con người, chúng cũng có gia đình, cảm xúc vui buồn giận dữ. Nhiều con đường ở châu Phi do loài voi khai phá. Voi thường dùng ngà để đào đất, khiến cho đất màu mỡ dễ trồng hoa trái, tạo nên sự thuận lợi cho người dân địa phương. Vào mùa khô hạn, voi thường dùng ngà để đào cát tìm nước, khiến cho các sinh vật khác cũng có nước để uống.

Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên

Ngoài ra, Hạo Nhiên đệ đệ, một người yêu động vật, lần đầu được đặt chân đến châu Phi đã vô cùng tò mò và thích thú. Trên chiếc xe jeep xóc nẩy, cậu ấy thậm chí còn đứng dậy và hét to chào các động vật hoang dã đằng xa. Các bạn hẳn là không biết điều kiện đường xá ở châu Phi. Đường hẹp lồi lõm nhiều ổ gà sống trâu, xung quanh là cảnh hoang mạc vô tận.

Lựa chọn bài hát của cậu ấy cũng rất phù hợp với khung cảnh, khi cậu ấy bắt đầu hát bài “Lạc đà sa mạc” (bài hát nổi tiếng trên Douyin). Cậu ấy nói rằng mình biết rất nhiều bài hát cũ, bởi vì nếu cậu ấy đi hát karaoke thì thường là đi cùng cha mẹ.

Ngoài ra, bạn có thể trò chuyện về bất cứ điều gì trên đời với cậu ấy theo đúng nghĩa đen. Đầu tiên cậu ấy bắt đầu nói về về “Captain Marvel,” bộ phim vừa ra rạp sau đó tiếp tục so sánh giữa Marvel và DC. Bao gồm cả việc các siêu anh hùng DC có kỹ năng cao siêu hơn, nhưng Marvel lại mạnh hơn một cách toàn diện… và sau đó tôi đã không hiểu gì nữa…

Tôi nhìn thấy rất nhiều linh dương, hươu cao cổ,… Tôi hơi ngốc nghếch và không chắc về việc những con vật này khác với những con chúng ta thường thấy ở sở thú như thế nào, nhưng Hạo Nhiên đệ đệ đã giải thích cho tôi rất chi tiết. Các bậc phân loại (T/N: Trong phân loại sinh học, bậc là thứ tự tương đối của một sinh vật hay một nhóm sinh vật trong thế thống cấp bậc phân loại. Các ví dụ về bậc phân loại là loài, chi, họ, bộ, giới…)., thói quen của các loài khác nhau, và hệ sinh thái nào chúng thường sinh sống… cậu ấy biết tất cả.

Tại sao lại có sư tử ở đây mà không có hổ ở đây, sự khác biệt giữa voi Châu Phi và Châu Á, cậu ấy đã mô tả hết cho tôi nghe. Tôi không thể không tự hỏi … cậu ấy bận như vậy, làm sao cậu ấy có thời gian để tìm hiểu tất cả những điều này ?!

Trong chuyến đi đường dài của chúng tôi, tôi nhận ra rằng tính cách nói nhiều của Hạo Nhiên đệ đệ rất tuyệt vời, bởi vì không bao giờ có một khoảnh khắc khó xử nào. Thêm vào đó, tôi đã thu được rất nhiều kiến thức trong một lĩnh vực mà tôi thường không được học hỏi thêm!

Cậu ấy yên tĩnh nhất là khi chụp ảnh. Cậu ấy thực sự thích nhiếp ảnh, và khá giỏi trong lĩnh vực này. Trên toàn bộ chặng đường, blogger du lịch Hạo Nhiên luôn hứng thú với việc khám phá một vùng đất mới và thậm chí còn phát minh ra một phong cách chụp ảnh mới – cậu ấy đã sử dụng sự kết hợp giữa ống nhòm và điện thoại của mình để chụp ảnh những con vật ở xa. Và những bức ảnh thành phẩm khá xuất sắc! Thật là một chàng trai trẻ thông minh!

Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên
Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên
Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên
Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên
Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên
Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên
Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên
Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên
Ảnh chụp bởi Lưu Hạo Nhiên

Bên cạnh việc chụp ảnh động vật, là thanh niên thế hệ mới, tất nhiên không thể thiếu việc chụp hình selfie rồi.

Sau khi đã quen tay hơn, cậu ấy bắt đầu chụp ảnh bằng thiết bị chuyên nghiệp.

Trên đường đi, chúng tôi đi ngang qua một cái cây đã chết khô nằm bên vệ đường. Đây quả thật là một bối cảnh chụp ảnh lý tưởng, nên chúng tôi đã nhanh chóng bảo xe dừng lại và chụp ảnh, và đây là kết quả của bộ ảnh đẹp được lan truyền trên mạng Internet.

Continue reading “NHẬT KÝ DU LỊCH CỦA LƯU HẠO NHIÊN Ở KENYA (CHÂU PHI) NĂM 2019 (PHẦN 1)”

LƯU NHÂN TĨNH (刘仁静/LIU RENJING) – VAI DIỄN CỦA LƯU HẠO NHIÊN TRONG PHIM “1921” (2021)

Vai diễn Lưu Nhân Tĩnh của Lưu Hạo Nhiên trong phim điện ảnh “1921” (ra rạp năm 2021) được nằm trong danh sách tiền đề cử của hạng mục Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất của Giải thưởng điện ảnh Bách Hoa lần thứ 36.

20220720 Lưu Hạo Nhiên được đề cử Giải thưởng Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất trong Giải thưởng điện ảnh Bách Hoa lần thứ 36 với vai diễn Lưu Nhân Tĩnh trong phim “1921.”

Hãy cùng nhìn lại vai diễn này của Lưu Hạo Nhiên qua những cảm nhận của bản thân Lưu Hạo Nhiên, ê kíp làm phim và các kênh truyền thông nhé.


GIỚI THIỆU NHÂN VẬT LƯU NHÂN TĨNH TRONG PHIM “1921” TRÊN MAOYAN

Lưu Hạo Nhiên/Haoran Liu

Vai diễn trong phim: Lưu Nhân Tĩnh

Giới thiệu vai diễn: Sinh viên tiên phong trong “Phong trào Ngũ Tứ,” kiến thức lý luận uyên bác, có tài hùng biện, tràn đầy nhiệt huyết, có tiếng là “Tiểu Mã Khắc Tư” (Little Marx). Ông là độc giả trung thành của báo “Thanh niên mới” từ khi học cấp hai, đọc các tác phẩm của chủ nghĩa Mác-Lênin trong thời gian theo học tại Đại học Bắc Kinh, và tham gia Nhóm Nghiên cứu Chủ nghĩa Mác do Lí Đại Chiêu khởi xướng và thành lập. Năm 19 tuổi, với tư cách là đại biểu của các tổ chức cộng sản sơ khai ở Bắc Kinh, ông đã tham dự Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ nhất của Đảng Cộng sản Trung Quốc và giữ vai trò phiên dịch cho Đại hội.


”LƯU NHÂN TĨNH LÀ NHÂN VẬT CÓ CẢ SỰ NHIỆT HUYẾT VÀ TÍNH KHÍ ĐIỀM ĐẠM”

20210925 Trong phim tư liệu hậu trường của phim “1921,” Lưu Hạo Nhiên đã nói về vai diễn Lưu Nhân Tĩnh:

“Nhân vật này có cả sự nhiệt huyết và tính khí điềm đạm. Thật là thử thách. Lần này tôi gặp rất nhiều áp lực khi phải diễn chung với các tiền bối. Tôi hy vọng sẽ đóng góp sức trẻ của mình cho bộ phim này.”

Trong phim “1921,” nam diễn viên trẻ Lưu Hạo Nhiên đóng vai Lưu Nhân Tĩnh, đại biểu trẻ tuổi nhất, giàu kiến thức lý luận, có tài hùng biện, tràn đầy đam mê và có tiếng là “Tiểu Marx.”

Anh ấy đã kết hợp tinh thần của một thanh niên khi sáng tạo ra vai diễn này. Trong cảnh về một cuộc họp mà anh ấy tổ chức để kêu gọi ủng hộ phong trào công nhân, dù chỉ là một buổi diễn tập, những câu thoại đanh thép và ánh mắt kiên quyết dũng cảm của anh ấy đã làm lay động nhiều bạn diễn ở trường quay, và thậm chí cả đạo diễn. Sau khi màn trình diễn của anh ấy kết thúc, đạo diễn thậm chí quên mất đó là một buổi diễn tập và hô lên “Cắt.”

Khi quay cảnh “Phong trào Ngũ Tứ,” mặc dù Lưu Hạo Nhiên mới ngoài 20 tuổi nhưng trông anh ấy giống như bậc đàn anh của các diễn viên trẻ. Anh ấy đã chia sẻ kinh nghiệm quay phim của mình với mọi người, giống như nhân vật Lưu Nhân Tĩnh trong phim là đại biểu trẻ tuổi nhất, nhưng ông là một “tiểu lí luận gia.”

(Taopiaopiao đăng ngày 27/4/2021)


20210611 LƯU HẠO NHIÊN PHÁT BIỂU VỀ Ý NGHĨA CỦA TUỔI TRẺ THỂ HIỆN TRONG PHIM “1921”

Phim “1921” là bộ phim chiếu mở màn cho Liên hoan phim Quốc tế Thượng Hải lần thứ 24. Với tư cách diễn viên trong phim, Lưu Hạo Nhiên đã phát biểu như sau trên sân khấu Lễ khai mạc Liên hoan phim Quốc tế Thượng Hải lần thứ 24:

“Những thanh niên trong phim chứng tỏ ý nghĩa tột bậc của tuổi trẻ bằng chính hành động của họ.”


LƯU HẠO NHIÊN CHO RẰNG ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT ĐỐI VỚI DIỄN VIÊN LÀ CẦN TÍCH LUỸ KIẾN THỨC

Trong một phỏng vấn sau buổi ra mắt phim “1921” tại Bắc Kinh, Lưu Hạo Nhiên đã nói rằng theo anh, điều quan trọng nhất đối với các diễn viên là cần tích luỹ kiến thức.

Đây là bài post của blogger thời trang Hey是SuSu啊, người là MC cho buổi phỏng vấn này.

“Tôi vẫn luôn thích Hạo Nhiên đệ đệ, cuối cùng tôi đã đợi được cơ hội vài ngày trước để gặp cậu ấy trò chuyện về quá trình trưởng thành của cậu ấy với tư cách là một diễn viên!

Cậu ấy đóng vai Lưu Nhân Tĩnh trong bộ phim mới “1921.” Bằng cách vào vai những nhân vật lịch sử này và cảm nhận hoàn cảnh lịch sử cùng những biến động của thời cuộc, cậu ấy đã rút ra được nhiều kinh nghiệm sống quý giá. Trong cuộc phỏng vấn, Hạo Nhiên đệ đệ đã gọi điện cho Đổng Tử Kiện để viết một bình luận dài 100 từ cho bộ phim “1921” ~~~

Cậu ấy cho rằng, điều quan trọng nhất đối với một diễn viên là phải tích luỹ kiến thức, cuối cùng một diễn viên sẽ cố gắng hướng đến việc phát triển nội hàm văn hóa. Và cậu ấy gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến các bạn thí sinh thi đại học năm nay ~~~

Hãy đến và ngắm nhìn Lưu Hạo Nhiên tươi tắn nhé!


LƯU HẠO NHIÊN: “BỘ PHIM ”1921” CHỨNG KIẾN SỰ TRƯỞNG THÀNH CỦA TÔI VỚI TƯ CÁCH LÀ MỘT DIỄN VIÊN”

Trong buổi chiếu ra mắt phim “1921,” Lưu Hạo Nhiên cho biết: “Với các bộ phim “Kiến quốc đại nghiệp” và “Kiến đảng vĩ nghiệp” (T/N: là hai bộ phim điện ảnh hiến lễ cũng do đạo diễn Hoàng Kiến Tân đạo diễn), tôi vẫn xem phim ở rạp với tư cách người xem. Bây giờ tôi đủ may mắn để tham gia vào bộ phim “1921” nhân dịp sinh nhật lần thứ 100 của Đảng, và bộ phim cũng đã chứng kiến sự trưởng thành của tôi với tư cách là một diễn viên. Hi vọng rằng thanh niên Trung Quốc có thể trở nên mạnh mẽ càng sớm càng tốt và có thể theo kịp sự tiến bộ của đất nước.”

Source: 电影票房BAR


PHỎNG VẤN ĐẠO DIỄN VÀ NHÀ SẢN XUẤT CỦA PHIM “1921”: “LƯU HẠO NHIÊN GẦN NHƯ LÀ DIỄN VIÊN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC LỰA CHỌN”

Trong quá trình chuẩn bị sơ bộ cho phim “1921,” đoàn làm phim đã dành chín tháng để lựa chọn diễn viên.

Họ dán ảnh của các nhân vật lịch sử có mặt trong bộ phim trên các bức tường của văn phòng và ảnh của các diễn viên ở một bên để so sánh, gồm ảnh nhìn thẳng và nhìn nghiêng. Chuyên viên hiệu ứng đặc biệt cũng sẽ thực hiện trang điểm mô phỏng và dự đoán tác động bổ trợ mà việc trang điểm và làm tóc sẽ mang lại.

Lưu Hạo Nhiên gần như là người đầu tiên được chọn cho vai diễn Lưu Nhân Tĩnh. Giám chế và đạo diễn Hoàng Kiến Tân nói với Ifeng Điện Ảnh: “Tôi đã có rất nhiều kinh nghiệm làm việc với diễn viên, nhưng không có nhiều diễn viên giỏi mà lại còn rất trẻ, họ thường ở độ tuổi 27 hoặc 28. Khi đó Lưu Hạo Nhiên mới 22 tuổi, và có rất ít người được như cậu ấy. “

Nhà sản xuất Nhậm Ninh cho rằng Lưu Hạo Nhiên có sự trẻ trung rất tự nhiên, phù hợp với Lưu Nhân Tĩnh khi đó mới 19 tuổi. Đạo diễn Hoàng Kiến Tân cũng đồng tình và cười nói rằng: “Đúng vậy, khi mắt cậu ấy sáng bừng lên, chẳng phải giống như một cậu bé hay sao?”

(Trích trong phỏng vấn đăng tải ngày 26/6/2021 của Ifeng với đoàn làm phim “1921”)


PHIÊN PHIÊN THIẾU NIÊN, THẦN HÌNH KIÊM BỊ (CHÀNG TRAI TRẺ TRUNG ANH TUẤN, CÓ CẢ TINH THẦN VÀ NGOẠI HÌNH)

– Trích bài báo ngày 1/7/2020 đăng trên Tân Dân vãn báo (Tin tối Tân Dân); Tác giả: Phóng viên trưởng Tôn Giai Âm

“Hãy cầm lấy “Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản” và vài cuốn tạp chí, tay của diễn viên trống không và trông không được thoải mái.” Chiều hôm qua, trên tầng hai của Công ty Sân khấu Điện ảnh Thượng Hải, bộ phim “1921” đang chụp ảnh tạo hình diễn viên. Bên ngoài phòng chụp ảnh tạm thời, đạo diễn Trịnh Đại Thánh đang chỉ đạo. Bên trong phòng chụp, có một chàng trai mặc bộ quần áo màu xám, đi giày da đen bóng lộn, đầu rẽ ngôi ba-bảy, đeo kính gọng tròn, đang cầm lấy mấy cuốn sách và tạp chí. Thanh niên đẹp trai đó là “Lưu Nhân Tĩnh” do nam diễn viên Lưu Hạo Nhiên thủ vai.

“Trông được đấy, nhưng hình tượng này dường như trông quá trầm ổn, không giống như một học sinh.” Nhà sản xuất và đạo diễn Hoàng Kiến Tân bước ra khỏi phòng, nhìn xung quanh và suy nghĩ, ông nói, “Hãy nhìn vào hình dạng của chiếc áo sơ mi.”

Lưu Hạo Nhiên, người đã hoá trang hơn một tiếng đồng hồ, trở lại phòng thay đồ, sấy tóc, thay quần áo, và chỉnh lại hoá trang. “Lưu Nhân Tĩnh là một thiếu niên. Ít nhất là vừa qua tuổi thiếu niên, và tinh thần trẻ trung vẫn còn đó. Bộ quần áo này trông giống như một thư ký vậy.” Hoàng Kiến Tân nói rằng quần áo không nên giống như một cái vỏ, và nên gần với tuổi và tính cách của nhân vật. Nửa giờ sau, Lưu Hạo Nhiên thay sang quần cotton màu be và áo sơ mi vải lanh, và anh ấy cũng vuốt tóc cao, và trông trẻ trung hơn nhiều. Sau khi hai máy ảnh thay phiên nhau chụp, nam diễn viên trẻ lại vào phòng thay đồ, và anh muốn thay đổi hình tượng một lần nữa.

Trong suốt buổi chiều hôm đó, có nhiều nhân viên đi qua đi lại mang theo đạo cụ, trang phục và trang điểm. Đoàn làm phim “1921” chỉ chọn một bức ảnh tạo hình của mỗi diễn viên. Nhưng đây gần như là chuẩn mực của họ. “Lí Đạt” Hoàng Hiên và “Mao Trạch Đông” Vương Nhân Quân, hai người thử tạo hình vào ngày hôm trước cũng đã dành trọn cả một buổi chiều cho việc này.

Hoàng Kiến Tân tràn đầy sự mong đợi với hơn 50 diễn viên trẻ xuất sắc sẽ được tập hợp trong đoàn làm phim “1921.” Ông thậm chí còn đặt ra một số vị trí sẽ được sử dụng để quay chụp một số cảnh trong khi người diễn viên đang hoá trang. “ Tiêu chuẩn lựa chọn diễn viên của chúng tôi lần này là “thanh xuân thực lực phái” (T/N: diễn viên trẻ có khả năng diễn xuất), do đó phải bao gồm cả tinh thần và ngoại hình trẻ trung.”

Cá nhân mình thích cảnh này trong phim, Lưu Hạo Nhiên rơi lệ khi lắng nghe về sự hi sinh gian khổ của các đồng chí. Gương mặt cậu ấy quả thật sinh ra để xuất hiện trên màn ảnh rộng.

Tổng hợp và dịch bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

“KHI QUY TẮC BỊ PHÁ VỠ, LƯU HẠO NHIÊN KHÔNG GIẤU NỔI SỰ ‘HOANG DÃ’ CỦA MÌNH” – PHỎNG VẤN LƯU HẠO NHIÊN TRÊN ELLE CHINA SỐ THÁNG 5/2022

Lưu Hạo Nhiên là gương mặt trang bìa của ELLE China số tháng 5/2022, đây là lần thứ hai Lưu Hạo Nhiên lên bìa ELLE China (lần đầu là tháng 1/2021). Đây là bìa báo thứ 2 do Alexander McQueen đẩy (bìa đầu là Wallpaper China số tháng 10/2021) kể từ khi Lưu Hạo Nhiên là Người phát ngôn thương hiệu Alexander McQueen tại Trung Quốc (chính thức từ 10/10/2021).

Nhiếp ảnh gia của bộ ảnh là Hứa Sấm. Hứa Sấm cũng là nhiếp ảnh gia cho 2 bộ ảnh quảng bá của Lưu Hạo Nhiên cho Alexander McQueen. Bộ ảnh này là một thử nghiệm hình tượng mới của Lưu Hạo Nhiên ở tuổi 24.

Chủ đề của số báo lần này là “The City Special,” nên trong bài phỏng vấn này sẽ đề cập đến trải nghiệm của Lưu Hạo Nhiên với các thành phố.

Link bài báo gốc: https://mp.weixin.qq.com/s/9a6jZZfIX_YyHH1v_y7VTw

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


Tốc độ là món quà của thời đại. Khi tiếp nhận món quà này, chúng ta luôn hướng về phía trước và nỗ lực hết mình trong dòng chảy của thời đại. Cho đến khi có một số lý do – cả bên ngoài lẫn bên trong, Lưu Hạo Nhiên lựa chọn sống chậm lại, tận hưởng từng khoảnh khắc, đi sâu vào cấu trúc đô thị, quan sát, khám phá và tìm kiếm sự tự do mà anh ấy mong muốn.

Lắng nghe Lưu Hạo Nhiên mô tả về những cảnh tượng trong cuộc sống của anh, từng cảnh một, dù không thể nhìn thấy biểu cảm của anh ấy ở đầu dây bên kia nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng những thăng trầm trong cung bậc cảm xúc của anh ấy qua sự thay đổi trong giọng nói (T/N: phỏng vấn được thực hiện qua điện thoại do tình hình dịch bệnh Covid-19 lại bùng phát ở Trung Quốc gần đây). Có lẽ như Lưu Hạo Nhiên đã nói, đôi khi khoảng cách có thể mang đến cho con người ta một khoảng trống rộng lớn và vô tận dành cho trí tưởng tượng. Bạn có thể theo mô tả của anh ấy đến sân bóng rổ có mái che bằng tôn ở Quảng Châu, tưởng tượng ra những quầy hàng rong ở Thành Đô vào lúc nửa đêm, và thậm chí lái xe một cách vô định trong thành phố cùng anh ấy, và bạn cũng có thể cùng anh ấy đi đến sân chơi và sở thú.

Ngày nay khi nhắc đến thành phố người ta thường liên tưởng đến chỉ số hạnh phúc, vậy hạnh phúc của người dân sống ở thành phố đến từ đâu? Lưu Hạo Nhiên đã nói liền một hơi về nhiều khía cạnh: Mỗi người đều có cách sống riêng của mình, điều này thường xuất phát từ trải nghiệm thời thơ ấu của bạn, sự giáo dục trong gia đình bạn, và tâm lý của bạn…

“Tổng kết về mặt phân tích thì, hạnh phúc phụ thuộc vào những gì bạn đang theo đuổi, hay những gì bạn cần?”

Tôi đẩy câu hỏi trở lại cho Lưu Hạo Nhiên – chính xác thì điều gì là cần thiết ở giai đoạn này? “Đó là sống, sống như một người bình thường.” Anh ấy trả lời rất quả quyết.

PHẦN 1 – QUÁN TRÀ VÀ SÂN BÓNG RỔ

Sau khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói của Lưu Hạo Nhiên phát ra từ chiếc điện thoại.

Hình ảnh A Diệu với mái tóc nhuộm vàng, ria mép lởm chởm trong bộ phim “Tứ Hải” hiện ra trước mắt tôi – đây là vai diễn trên màn ảnh rộng gần đây của Lưu Hạo Nhiên, và sự khác biệt là không hề nhỏ so với ấn tượng mà anh ấy từng để lại cho công chúng: A Diệu là ngỗ ngược, Lưu Hạo Nhiên là “quy củ.”

Một số cảnh quay của “Tứ Hải” được quay tại Quảng Châu. Trước đây, sau khi kết thúc công việc và trở về khách sạn, Lưu Hạo Nhiên sẽ luôn ở trong phòng. Giờ đây, những thay đổi đang dần diễn ra trong anh, và Lưu Hạo Nhiên cảm thấy rằng đây là điều anh có thể lựa chọn một cách tự nguyện. Bây giờ, miễn là anh ấy không đóng phim, anh ấy sẽ đi xem “cuộc sống của những người dân địa phương,” dạo bước trên những con đường đầy khói bụi, và ăn ở một số quán nhỏ ven đường.



Một ngày nọ, Lưu Hạo Nhiên dậy sớm và đến một quán trà ở Quảng Châu. “Trong quán trà, mọi người dường như đang ở trong một thời gian và không gian với dòng chảy rất chậm.” Điều này khiến anh nhớ đến cuộc sống ở Bắc Kinh, bao gồm cả bản thân anh, tất cả mọi người đều vội vã, “Cho dù đi bộ, làm việc, nói chuyện, thậm chí ăn tối, mọi thứ đều hối hả. Việc đó diễn ra như vậy đấy – rất nhiều lần đối với chúng tôi, ăn là để no bụng; đi trên phố là phải di chuyển hết nơi này đến nơi khác. Ai cũng vội vàng.” Tôi không khỏi có chút băn khoăn, từ khi nào thì niềm vui của việc chậm rãi thong thả đã biến mất?

Continue reading ““KHI QUY TẮC BỊ PHÁ VỠ, LƯU HẠO NHIÊN KHÔNG GIẤU NỔI SỰ ‘HOANG DÃ’ CỦA MÌNH” – PHỎNG VẤN LƯU HẠO NHIÊN TRÊN ELLE CHINA SỐ THÁNG 5/2022”

REVIEW PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” (PHẦN 2)

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

Mình đã dịch một số bài review phim “Tứ Hải” đăng trên page ở Facebook, tổng hợp lại đăng trên WordPress.


REVIEW PHIM “TỨ HẢI”: CÂU CHUYỆN TUỔI TRẺ

Review của Ma Ninh (麻宁), nhà báo, blogger, Phó chủ tịch Công ty đầu tư lĩnh vực giải trí-văn hoá “Entertainment Workshop” (娱乐工场)

Review đăng ngày 2/2/2022

Doãn Chính nói rằng cậu ấy rất thích “Tứ Hải.” Tôi cũng đã xem “Tứ Hải” ngày hôm qua và thấy Weibo của Đào Dũng (Trưởng khoa Mắt Bệnh viện Triều Dương Bắc Kinh) cũng khen ngợi bộ phim này. Có lẽ những người như chúng tôi không còn trẻ nữa, nhưng có thể thưởng thức cái hay của bộ phim này tốt hơn.

“Tứ Hải” hay. Phim rất hay, tên tiếng Trung rất hay, và tên tiếng Anh cũng rất hay. Chỉ có kẻ ngốc mới vội vã, “only fools rush in.”

Về tên tiếng Anh của phim, nam nữ chính trong phim có một đoạn hội thoại khá thú vị: “Anh đã bao giờ sa vào cảnh đó chưa?” “Anh không, chỉ có kẻ ngốc mới bị sa vào đó!” Trên bề mặt thì đoạn hội thoại nói về chiếc mô tô, nhưng thực tế, tất cả chúng ta đều biết rằng đó là ẩn ý về việc sa vào lưới tình.

Hàn Hàn luôn quay phim tốt với hai chủ đề này, thanh niên ở thị trấn nhỏ và cuộc sống bay bổng gắn với động cơ phóng nhanh. “Tứ Hải” là gì trong lòng những thanh niên nơi thị trấn nhỏ? Đó là thế giới trong tưởng tượng của những người trẻ tuổi vừa ngây ngô vừa hào hứng, cũng là thế giới của những người trưởng thành sau nửa đời người chìm nổi cuối cùng cũng chấp nhận thực tại. Một số người đã được nhìn ngắm thế giới rộng lớn bên ngoài và nghĩ rằng ngoài kia là tốt hơn; một số người đã nhìn thấy sự phồn hoa nhưng vẫn nghĩ rằng thị trấn là tốt nhất.

Tôi đã xem bộ phim này ở một thị trấn nhỏ tên là Thanh Lan ở Văn Xương, Hải Nam, trong một rạp chiếu phim rất xa. Mấy ngày nay ở Hải Nam trời mưa, đối với một thị trấn nhỏ như Thanh Lan, vào dịp Tết Âm lịch các nơi đều đóng cửa, trời mưa thì không thể ra biển, năm nay thật buồn chán và vô vọng. Nhưng tình cờ lại là một rạp chiếu phim ở thị trấn nhỏ như vậy, nên những gì Hàn Hàn mong muốn thể hiện sẽ dễ chạm đến trái tim mọi người ở đây hơn.

Nội dung dưới đây có những phần tiết lộ nội dung phim, ai chưa xem phim vui lòng đọc lướt qua, hoặc bỏ qua và đọc tiếp 3 khổ cuối.

Chàng trai trẻ Ngô Nhân Diệu do Lưu Hạo Nhiên thủ vai là một chàng trai trẻ ở một thị trấn nhỏ trên đảo Nam Áo rất thích xe mô tô. Mẹ mất sớm, cha đi làm ăn xa nhà đã nhiều năm, hiếm hoi mới về một lần, chỉ còn bà nội già yếu và cậu sống với nhau. A Diệu là người sống nội tâm và không thích kết bạn, nhưng có một cô gái mà cậu thầm thích tên là Châu Hoan Tụng (do Lưu Hạo Tồn thủ vai), làm bồi bàn trong một nhà hàng.

Châu Hoan Ca, do Doãn Chính thủ vai, có thể đọc vị suy nghĩ của A Diệu về em gái Hoan Tụng của mình trong nháy mắt. Với mong muốn xây dựng một đội mô tô “huyền thoại bất khả chiến bại,” anh đã lôi kéo A Diệu vào đội. Lúc đầu chỉ muốn thêm người phụ việc cho đội, không ngờ lại khai quật ra nhân tài.

70 phút đầu tiên của bộ phim mang màu sắc hài hước, vui tươi và lôi cuốn. Với những thanh niên trong thị trấn vui buồn của họ đều rất đơn giản, mục tiêu của họ cũng rất rõ ràng, ngay cả cuộc thi đua xe cũng là: “Theo lệ cũ – không có luật lệ”! Ở thị trấn Nam Áo xa xôi và ẩm ướt, mọi thứ đều phát triển đơn giản và tự do.

Tuy nhiên, cuộc sống là vô thường, những người trẻ luôn phải hòa nhập với xã hội, vì nhiều lý do khác nhau, A Diệu và Hoan Tụng cùng nhau đến Quảng Châu với hy vọng tìm ra giải pháp tại Quảng Châu cho những vấn đề phát sinh ở Nam Áo. Nam Áo không phải Đào Hoa Đảo (T/N: hòn đảo của Hoàng Dược Sư trong truyện Kim Dung), và đến một thành phố lớn như Quảng Châu đồng nghĩa với việc phải tuân theo luật lệ của một thành phố lớn – ở Quảng Châu, xe mô tô bị cấm; phụ nữ bị phân biệt đối xử khi đi xin việc; những kẻ cho vay nặng lãi trực tuyến dựa vào những kẽ hở của pháp luật … A Diệu, Hoan Tụng và cả những người bạn của họ đang dần bị thành phố lớn ép buộc, phải cố gắng thích nghi và cố gắng hết sức để thay đổi.

Có một chi tiết là ở Nam Áo, dù cho cả đoàn xe mô tô lao vun vút qua đường hầm, trong tiếng động cơ xe gầm rú cực lớn, Hoan Tụng vẫn có thể nghe thấy tiếng tự nhủ lẩm bẩm của A Diệu; nhưng ở một thành phố lớn như Quảng Châu, khi A Diệu nói điều gì đó với cô ấy một cách nghiêm túc, cô lại không thể nghe rõ. Điều ẩn dụ này muốn nói với chúng ta là những chàng trai cô gái khi còn ở trong thị trấn nhỏ thì hiểu rõ bản thân và hiểu rõ người khác, khi đến đô thị tất cả đều hụt hẫng, không biết đối phương cũng như không hiểu chính mình. Tôi là ai, anh ấy là ai, tôi muốn gì và anh ấy muốn gì … Sống trong một thành phố khó lường, nhiều câu hỏi trở nên không thể trả lời được.

Tôi nghĩ trong bộ phim điều khiến tôi xúc động nhất chính là sự lao động vất vả của những người trẻ tuổi đến từ các thị trấn nhỏ. Trong phần lớn thời gian họ sống ở các thành phố lớn, họ chỉ là âm thanh nền mờ nhạt hoặc người qua đường không xứng đáng được nêu tên. Ví dụ, ở cuối phim xe của nhân vật do Kiều Sam thủ vai đột nhiên va chạm với “thứ gì đó mà tôi không biết.” Anh ta xuống xe kiểm tra và bỏ đi, lẩm bẩm rằng mình không nhìn thấy gì. Anh ta là người tốt, không có ác ý, không phải kiểu gây tai nạn rồi bỏ chạy, nhưng thực sự không biết thứ gì đã đâm vào xe của mình. Và “thứ gì đó mà tôi không biết” va chạm với anh ta có thể là cả thế giới của một người khác.

Một ví dụ khác là A Diệu do Lưu Hạo Nhiên thủ vai, người đã phải cố gắng để hoàn thành cú nhảy qua sông Châu Giang. Ấn tượng của sự kiện này trong sự chờ đợi và khi diễn tập là “hoàn thành tốt cũng như không làm mà thôi.” Đây là hình ảnh thu nhỏ của những thanh niên đến từ các thị trấn nhỏ đang cố gắng hòa nhập vào thành phố lớn. Ở đây, niềm vui và nỗi buồn của họ là yếu ớt và chẳng ai quan tâm. Nếu họ muốn giành được sự chú ý của thành phố, họ phải chiến đấu cho cuộc sống của mình, và họ có thể chẳng có cơ hội được biết đến. Không giống như ở một thị trấn nhỏ, nếu bạn đi xe máy giỏi, sẽ có những cô gái xinh đẹp chân thành khen ngợi bạn.

Vài giây trước khi cú nhảy được thực hiện, cảnh quay cận cảnh A Diệu đội chiếc mũ bảo hiểm là cảnh quay đẹp trai nhất của Lưu Hạo Nhiên trong các tác phẩm điện ảnh và truyền hình từ trước đến nay. Lưu Hạo Nhiên nên lấy làm cảm kích vì đã nhận bộ phim này, đây là một tác phẩm có nhiều chỗ để thể hiện kỹ năng diễn xuất của cậu ấy, và cậu ấy cũng đã hoàn thành một bước nhảy vọt trong kỹ năng diễn xuất của mình.

Doãn Chính luôn là người tôi yêu thích, và lần này anh ấy vẫn không làm tôi thất vọng. Những người như Châu Hoan Ca thực sự là một tia sáng trong thị trấn, mang lại cho bạn hạnh phúc và hy vọng. Cho dù những hạnh phúc và hy vọng đó dựa trên những nền tảng không đáng tin cậy, thậm chí là sai lầm, nhưng nếu không có người như vậy ở trong thị trấn, ngày tháng sẽ tẻ nhạt, thậm chí đến sự tưởng tượng cũng không xuất hiện được.

Một trong những chi tiết tôi cũng thích ở bộ phim này là A Diệu và Hoan Tụng đã thuê một phòng khách sạn trên đường đến Quảng Châu. Trong các bộ phim khác, kiểu chuyển cảnh này thường làm nổi bật sự hồi hộp, bối rối của những chàng trai cô gái mới yêu lần đầu tiên được “cởi mở,” hoặc cố tình làm cho căn phòng trở nên chật chội để thể hiện sự nghèo túng của họ. Tuy nhiên, căn phòng này thì không, với mức giá khoảng 200 tệ thì quá hoàn hảo – sạch sẽ và ngăn nắp, ấm áp và thoải mái, có cửa sổ có thể nhìn thấy đèn neon, rèm xanh, mọi thứ đúng như tưởng tượng của Hoan Tụng về “ngôi nhà lý tưởng”. Thiết kế của phần phim này là tuyệt vời, tràn đầy vẻ đẹp và những điều nuối tiếc. Xin không tiết lộ thêm các chi tiết, các bạn hãy tự mình xem.

Tất nhiên, trong phim, có nhiều câu hỏi đã không được giải đáp, và cuối cùng A Diệu đã trở lại đảo Nam Áo, nơi cậu quen thuộc nhất. Đây là khó khăn của những người sáng tạo, nhưng nó không phải là khó khăn của chúng tôi – trước thời đại quá phức tạp này, chúng tôi không có giải pháp cho nhiều vấn đề, chúng tôi không thể nhìn rõ, suy nghĩ rõ ràng và không thể giải quyết.

Tôi đã ở tuổi trung niên rồi, Hàn Hàn cũng vậy. Đến tuổi trung niên, chúng ta vẫn không thể nhìn rõ, không thể hiểu, không thể giải quyết, huống chi là A Diệu còn trẻ như vậy?

Nhưng tôi muốn cảm ơn Hàn Hàn và bộ phim “Tứ Hải” của anh ấy, bởi vì sau khi xem xong bộ phim dài hai tiếng đồng hồ này, tôi chợt cảm thấy người thiếu niên trong lòng mình chưa từng đi xa, hoặc là có một nhóm thiếu niên tuổi hoa vẫn ở trong lòng tôi. Thiếu niên cùng nhau chậm rãi trưởng thành, nhưng không bao giờ mất đi (tuổi trẻ).


REVIEW CỦA NỮ DIỄN VIÊN TRIỆU TỬ KỲ, NGƯỜI ĐÓNG VAI “DÌ MẶC ÁO DA BÁO” TRONG PHIM “TỨ HẢI”

Review đăng ngày 30/1/2022 của nữ diễn viên Triệu Tử Kỳ (赵子琪)

“Gần đây khi mọi người gặp tôi, họ sẽ nói, “Nhìn thấy cô rồi nhé, dì mặc áo da báo!” Tôi tự nghĩ rằng mình đã đóng phim nhiều năm như vậy, nhưng không ngờ rằng meme “dì mặc áo da báo phổ thông” sẽ thoát vòng! [icon dở khóc dở cười]

Mấy ngày trước khi tham gia quảng bá phim, tôi đã xem trước phiên bản hoàn thiện của phim “Tứ Hải,” tôi thật sự không ngờ đây lại là một bộ phim như thế này!

1. Bộ phim có rất nhiều chỗ để khiến mọi người cười ~ Hãy nói theo cách này, mặc dù “dì mặc áo da báo phổ thông” là hình ảnh thoát vòng, nhưng đó không phải là chi tiết hài hước nhất trong phim. Nhà làm phim đã rất thông minh để che giấu những mảng miếng gây hài thực sự mà bạn sẽ biết khi xem phim: có không dưới mười chỗ vui nhộn.

2. Bộ phim khiến khán giả cười nghiêng ngả nhưng không phải phim hài, theo quan niệm của tôi, bộ phim lại càng không phải là “phim Tết” theo nghĩa truyền thống, mà là một bộ phim điện ảnh chân chính được chiếu trong đêm giao thừa! Bộ phim không có cảm giác gây cười quá lố, không có cảm giác điên cuồng, mà là một bộ phim được sản xuất cực kỳ nghiêm ngặt, thể hiện cảm xúc tinh tế, sự quan sát và suy nghĩ của đạo diễn về số phận của những con người nhỏ bé … Ở đây tôi muốn nói thêm một điều khác nữa, tôi nghĩ khả năng của đạo diễn trong việc kiểm soát các nhân vật là rất quan trọng, và điều đó ngày càng tăng theo từng năm, và thậm chí mọi vai diễn khách mời đều rất thích hợp ~ (Đúng vậy, hóa ra tôi rất phù hợp với vai diễn “dì mặc áo da báo” [ha ha])

3. Xin được dành lời khen cho Lưu Hạo Nhiên, cậu ấy diễn quá hay! Vì màn trình diễn của cậu ấy, bạn sẽ tin vào A Diệu, sẽ theo chân cậu ấy và yêu Hoan Tụng!

4. Một người bạn trong giới truyền thông của tôi, người đã xem phim chiếu trước nói với tôi rằng khi xem phim đã cười rất sảng khoái, nhưng sau khi xem xong lại thấy buồn bã… Phải, bộ phim này có sức nặng như vậy đấy.

5. Mong được gặp các bạn khi đi xem “Tứ Hải” ở rạp chiếu phim vào Tết Nguyên Đán.”


REVIEW PHIM “TỨ HẢI” SAU BUỔI CHIẾU SỚM CỦA BLOGGER 祝羽捷

Review đăng ngày 29/1/2022 của blogger 祝羽捷, một trong những bài review sớm nhất về phim

Tôi đã xem xong bộ phim “Tứ Hải” của đạo diễn Hàn Hàn.

Câu chuyện đưa mọi người trở về thời tuổi trẻ nhiệt huyết, có những lần đấu tranh chống lại sự bất công của cuộc sống, có sự chống lại các quy tắc của thế giới, có sự tin tưởng ngây thơ và sự bày tỏ chân thành, và có sự hủy hoại của những điều ước tốt đẹp.

Có nhiều tình tiết cảm động thắt tim trong phim, chẳng hạn như cuốn tiểu thuyết “Món quà của nhà thông thái” (The Gift of the Magi) của nhà văn O’Henry ở trên đầu giường của A Diệu. Khi thật lòng yêu một ai đó, bạn không thể không cho đi tất cả chỉ để đổi lấy một nụ cười ngắn ngủi.

Xe máy là biểu tượng, là công cụ để bạn chiến đấu, nó có thể là bất cứ thứ gì bạn yêu thích, là vũ khí để mưu sinh và là cuộc sống của bạn.

Có tình yêu, gia đình, tình bạn trong phim – những cảm xúc quan trọng nhất của chúng ta đều được bao trùm.

Trước hết hãy nói về tình cha con, khi cha của A Diệu gặp lại anh tay cầm món quà là đồ chơi Ultraman lỗi thời, A Diệu tuyệt vọng trông có vẻ ghét bỏ, nhưng đó là tình cha của bao người đàn ông Trung Quốc, hay vắng nhà, vụng về và không hiểu lòng con, nghĩ rằng cách cuối cùng là làm việc chăm chỉ để kiếm tiền và giả vờ rằng bạn đang làm tốt.

Tôi nhớ có một lần ở trường, bố tôi đột nhiên đến giao một thứ gì đó và đưa cho tôi một cuốn sách, lúc đó tôi cũng cảm thấy xấu hổ, đó là một cuốn sách không quan trọng, nhưng ông nghĩ rằng tôi đã đọc nó vào buổi sáng và lo lắng rằng tôi sẽ cần dùng ở trường. Lúc đó tôi cảm thấy tức giận và muốn cười.

Chỉ đến khi lớn lên, chúng ta mới nhận ra rằng cha thực sự không giỏi bày tỏ tình yêu thương, khó sống chung hoà hợp và không thể tỏ ra gần gũi yêu thương với con cái.

Về tình bạn, bạn biết rằng một số người không thực sự là bạn, họ chỉ nói về tình bạn mà thôi, nhưng đối với một đứa trẻ cô đơn, đó có thể là điều nó trân trọng nhất.

Là con một như tôi, hồi nhỏ tôi thường bị nhốt ở nhà một mình, nếu có thể ra ngoài giao lưu kết bạn, tôi rất muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho người khác, và đôi khi tôi phản ứng – sao bạn có thể ngốc như vậy.

Nhưng điều đó có quan trọng gì đâu? Trong quá trình cho đi, chúng ta đã đáp ứng được những mong đợi của mình về tình bạn.

Nói về tình yêu, thứ tình yêu trong sáng như pha lê này dường như chỉ thuộc về tuổi trẻ, dù có căng thẳng mệt mỏi đến đâu thì cũng phải dành những điều tốt đẹp nhất cho nhau.

Thật tiếc khi chúng ta đều đã trưởng thành, việc đi đến tận cùng thế giới vì tình yêu là điều quá ngông cuồng và viển vông. Người ta càng đạt được nhiều thì yêu lại càng ít.

Tôi rất muốn nói với một người tuổi 20, hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương.

Đây là một bộ phim rất ấm áp, không có kẻ xấu thuần túy, mọi người đều cố gắng giải thích đầy đủ nhất có thể về động cơ của mình. Đằng sau những điểm yếu của bản chất con người là sự khó khăn và xấu hổ của mỗi người.

Họ không đủ hiểu biết và thường rất cẩu thả vì thời thế thay đổi quá nhanh, có thể dễ dàng trở thành một chiếc xe máy lỗi thời.

Thời thế tươi sáng, và họ sử dụng sự hài hước và tự ti để bảo vệ bản thân khỏi bị thực tế lấn át.

Ngay cả bà của A Diệu cũng có thể hiện thực hóa mong muốn của mình là đi lên phía bắc để ngắm tuyết. Cuộc đời của mỗi người không ai là không đáng sống.

Tôi nghĩ đến một câu trong truyện “Món quà của nhà thông thái”: “Cuộc sống hình thành từ những tiếng nức nở, tiếng sụt sịt thổn thức và tiếng cười, trong đó nổi trội là tiếng sụt sịt.”

Bộ phim thật quá khó chịu, nó khiến chúng ta cười trong một thời gian dài và cuối cùng kết thúc khiến ta phải khóc nghẹn – chúng ta không thể tự dối lòng mình nữa, chúng ta đều là những kẻ ngốc trong thế giới này, và bây giờ chúng ta chỉ có thể giữ một số cảm xúc trong đó. “Tứ Hải” may mắn thay vẫn còn một số góc cạnh chưa bị mài mòn, và một số hơi ấm thực sự vẫn còn vẹn nguyên trong cuộc sống thực.

Bộ phim này sẽ mang đến sự an ủi cho những ai đang tuyệt vọng và gặp trở ngại trong cuộc đời, hãy nhớ rằng trong muôn vàn khó khăn của cuộc sống vẫn có sự đồng cảm.


REVIEW PHIM “TỨ HẢI” CỦA NHÀ SẢN XUẤT PHIM ĐỐN HÀ (顿河)

Review đăng ngày 2/2/2022

Diễn viên nào lại không muốn đóng một bộ phim như vậy khi đang độ tuổi trẻ rực rỡ nhất, dũng cảm vì người con gái mình yêu, hết mình vì người bạn mà mình quan tâm, bước ra khỏi thị trấn nhỏ và đối mặt với sự cô độc trong thế giới rộng lớn. Tìm thấy bản thân trong cái không phải bản thân, không chiến thắng một cách đẹp đẽ, mà bay lượn không giới hạn, đó là phiên bản Hạo Nhiên của “Tứ Hải,” và là phiên bản “cậu bé sư tử” của Nhân Diệu.

[“Cậu bé sư tử” là tên một bộ phim hoạt hình TQ ra mắt cuối năm 2021. Đoạn biểu diễn “Bay qua sông Châu Giang” là A Diệu đóng thế cho một người khác tên là Miêu Hử (苗浒), mình đọc một số review thì dù có thực hiện thành công hay không thì A Diệu vẫn không được gỡ mũ bảo hiểm và phải vào xe cấp cứu để đổi sang người khác. Màn đâm vào thùng carton là hình ảnh tri ân cho cảnh diễn viên Kha Thụ Lương (柯受良) lái ô tô bay qua sông Hoàng Hà năm 1997, ông cũng đã đâm vào đám thùng carton.]


BÀI PHÁT BIỂU CỦA LƯU HẠO NHIÊN TRONG DIỄN ĐÀN LỰC LƯỢNG ĐIỆN ẢNH MỚI TRUNG QUỐC NĂM 2017

Trong bài phỏng vấn Lưu Hạo Nhiên trên National Traveller có một đoạn nói về mục đích khi làm diễn viên của cậu ấy là làm một người tốt và đóng các bộ phim hay (xem bài phỏng vấn ở đây: https://haonhienchikhi.com/2021/03/13/ngam-nhin-the-gioi-trong-luc-quay-phim-phong-van-luu-hao-nhien-tren-national-traveller-t1-2020/). Mình nhớ cũng đã đọc câu này ở đâu đó, tìm lại thì là cậu ấy có nói trong bài phát biểu ở Diễn đàn lực lượng điện ảnh mới Trung Quốc năm 2017. Chàng trai vẫn luôn không quên và luôn kiên định với mục đích ban đầu và nhiệm vụ của mình!


BÀI PHÁT BIỂU CỦA LƯU HẠO NHIÊN TRONG DIỄN ĐÀN LỰC LƯỢNG ĐIỆN ẢNH MỚI TRUNG QUỐC NĂM 2017

Bản dịch tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

“Em nghĩ rằng trong số tám diễn viên có mặt ở đây, em chắc là người trẻ nhất và có kinh nghiệm làm việc ngắn nhất. Em mới chỉ tham gia đóng phim được ba năm, mà mọi người đang nói về điện ảnh và nói về diễn xuất. Em cảm thấy rằng kinh nghiệm biểu diễn và tài năng nghệ thuật của em chưa đủ tầm để em ngồi đây để nói chuyện với mọi người về việc điện ảnh là gì và diễn xuất là gì. Em chỉ có thể lắng nghe. Em cũng hy vọng rằng một ngày nào đó em đủ trưởng thành để có thể ngồi đây và nói chuyện với mọi người về việc điện ảnh là gì và diễn xuất là gì.

Vì vậy, em sẽ nói về một điều khác. Sâm bộ (Bộ trưởng Trương Hồng Sâm) có một câu nói khiến em thấy đặc biệt ấn tượng: “Bất vong sơ tâm, lao kí sứ mệnh” (Đừng quên mục đích ban đầu, hãy ghi nhớ nhiệm vụ). Em nghĩ rằng đã là diễn viên, dù là một diễn viên mới hay một diễn viên kỳ cựu, mọi người đều phải ghi nhớ câu này.

Em sẽ nói về mục đích ban đầu của em. Từ khi mới vào nghề cho đến hiện tại, đạo diễn Trần Tư Thành người đã đưa em vào ngành điện ảnh, đạo diễn Trần Khải Ca của phim “Yêu Miêu Truyện,” và Hàn Tam Bình lão sư của phim “Kiến quân đại nghiệp” (T/N: ông giữ vai trò tổng chỉ đạo nghệ thuật của phim), mọi người đều nói với em câu này, đó là hãy làm những bộ phim hay và trở thành một người tốt. Đây cũng là mục đích ban đầu của em. Em mong rằng cho dù em ở trong ngành này bao lâu chăng nữa, em hy vọng là mình có thể làm những bộ phim hay và trở thành một người tốt. Em cho rằng miễn là em có thể tuân thủ theo nguyên tắc này, sự nghiệp diễn xuất của em sẽ rất lâu dài và em cũng có thể đạt được những thành tựu lớn.

Một điều khác mà em muốn nói, đó là về nhiệm vụ. Trước kia có lẽ em đã từng nghĩ rằng mình còn quá trẻ, và một thứ gì đó như kiểu ý thức về sứ mệnh có thể chẳng liên quan gì đến mình. Nhưng em sẽ nói về một điều đã xảy ra với em gần đây. Em đã may mắn được tham gia bộ phim “Kiến quân đại nghiệp” vào năm ngoái, và bộ phim được phát hành vào năm nay. Lúc đó, em đóng vai tướng quân Túc Dụ trong phim. Kết quả là, khi em nhìn lên sân khấu vào buổi công chiếu của phim, và nhìn vào các khán giả trẻ ngồi phía dưới. Em không quan tâm rằng liệu họ có hiếu kỳ về lịch sử hay chỉ là yêu thích các diễn viên trẻ đóng trong phim hay không, mà em cho rằng miễn là họ ngồi trong rạp chiếu phim và xem bộ phim này, em nghĩ lịch sử này sẽ được ghi nhớ trong tim họ. Vì vậy, em nghĩ mình đã đóng một vai diễn thật tốt và thu hút khán giả trẻ ngồi trong rạp chiếu phim. Em nghĩ đây là một hình thức truyền thừa, và đây là nhiệm vụ của em với tư cách là một diễn viên. Lần tới em sẽ lại làm một bộ phim hay và trở thành một người tốt. Em cũng hy vọng rằng em có thể có cơ hội học hỏi từ tất cả các lão sư ở đây. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.”


Một số hình ảnh của Lưu Hạo Nhiên tham gia Diễn đàn lực lượng điện ảnh mới Trung Quốc (中国电影新力量论坛) tổ chức ngày 26-17/11/2017 tại Hàng Châu, Trung Quốc.

REVIEW PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” (PHẦN 1)

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

Mình đã dịch một số bài review phim “Tứ Hải” đăng trên page ở Facebook, sẽ tổng hợp lại đăng trên WordPress.


REVIEW PHIM “TỨ HẢI” CỦA NHÀ VĂN QUAN ĐÔNG DÃ KHÁCH

Quan Đông Dã Khách (关东野客) là nhà văn trẻ nổi tiếng, nhà phê bình văn học, giám đốc kế hoạch xuất bản. Anh đã có một số tác phẩm được xuất bản ở Việt Nam như “Sáng hoan ca, chiều thưởng rượu” và “Tôi có câu chuyện, bạn có rượu không?”.

Bài review đăng ngày 2/2/2022 trên weibo của Quan Đông Dã Khách.

Hãy nói về chuyện tranh cãi xung quanh bộ phim “Tứ Hải” trong hai ngày qua, những độc giả quen biết tôi cơ bản đều biết tôi là độc giả từ sớm của Hàn Hàn, tôi không bao giờ che giấu sự cảm kích của mình đối với anh ấy, kể cả lý do dấn thân vào con đường của văn chương cũng bị ảnh hưởng bởi anh ấy.

Tôi đã xem từng cuốn sách, từng bộ phim của Hàn Hàn. Chỉ là tôi rất ít khi bày tỏ ý kiến ​​của bản thân, tôi luôn cho rằng việc thích cái gì đó là chuyện rất riêng tư, không thích chia sẻ cảm xúc cá nhân.

Suy cho cùng, điều tôi yêu thích cũng có thể là điều bạn không thích, nên tôi không bao giờ viết review phim điện ảnh hay phim truyền hình, nhiều nhất tôi chỉ nói “Phim hay, khuyên mọi người nên xem.”

Không có cái gọi là sự đồng cảm. Vì vậy, không có cách nào cưỡng ép chất chồng cảm xúc lên bất cứ ai, nhưng sách, phim và âm nhạc thì có thể, và những thứ này đều dựa trên cảm xúc và sự hiểu biết của cá nhân, và cuối cùng thể hiện sự phán xét bên trong của trái tim.

Vì vậy, nhiều người nói rằng những thứ tệ có thể không thực sự tệ, và nhiều thứ tốt có thể không thực sự tốt. Cũng giống như câu này, nó cũng vô nghĩa.

Nhưng có một điều chắc chắn là tốt xấu ai cũng có nhận định riêng, không cần ép buộc thay đổi sở thích của đối phương, chỉ cần tôn trọng. Không cần thiết phải cãi vã với nhau.

Nói nhiều như vậy, nhưng quan điểm tôi muốn bày tỏ là bây giờ không phải là thời đại của sự hiểu biết. Hàn Hàn là nhà văn kiêm đạo diễn sinh năm 1980. Độc giả hiểu được cảm xúc của anh ấy, nhưng bây giờ lực lượng tiêu dùng chính là những người sinh sau năm 90 hoặc sau 00. Đa số đều chưa đọc một vài cuốn sách của anh ấy, thậm chí còn chưa đọc một cuốn nào, huống chi là những bài viết của Hàn Hàn trong thời đại viết blog.

Vì vậy, phong cách của anh ấy, sự hài hước và những gì anh ấy muốn thể hiện đều rất riêng, Hàn Hàn không phải là một đạo diễn chuyên nghiệp. Vì vậy, những người thích phong cách của anh ấy sẽ rất thích, còn những người không thích thì rất khó hiểu.

Tôi không muốn nói về bầu không khí trên Internet hiện nay, ai cũng hiểu căn bản không có cá nhân suy nghĩ độc lập. Đạo đức cá nhân vững chắc hơn bao giờ hết, không ai được phép có bất cứ khuyết điểm nào, phải phù hợp với tam quan của cư dân mạng theo mọi hướng. Soi vào các khuyết điểm bằng kính lúp và kính hiển vi, không ai có thể chịu được sự soi mói so sánh như vậy, chứ đừng nói đến một bộ phim.

Tôi không muốn bình luận về việc đúng hay sai của việc chọn diễn viên, đó là việc của đạo diễn, còn là việc của tư bản đầu tư vào phim, tôi chỉ nghĩ rằng tâm lý của sự thích ứng đám đông trong thời đại này quá mạnh. Nhiều người không có đủ thời gian và kiên nhẫn để tìm hiểu quá khứ của một đạo diễn và cách thể hiện cảm xúc của anh ta.

Vì ai cũng nói là phim này tệ nên mình sẽ xem thực hư thế nào, khi các bạn xem phim này với tâm lý là bộ phim này tệ, thì thật khó mà phim lại không trở thành tệ.

Nhưng tôi tin rằng tất cả những độc giả đã từng đọc sách của Hàn Hàn sẽ hiểu về bộ phim này. Nhưng như tôi đã nói ở trên, tôi không muốn bày tỏ việc thích hay không thích bộ phim.

Tất cả những gì tôi có thể nói là Hàn Hàn đã biến những câu chuyện bất thành văn của mình thành những hình ảnh, và qua những hình ảnh đó, những dòng chữ hiện lên trong đầu tôi.

Hàn Hàn không còn trẻ, và tôi cũng không còn phù phiếm nữa. Đó chỉ là sự thấu hiểu của một trung niên đối với một trung niên khác. Nó thuộc về sự hiểu biết lẫn nhau của những người thuộc thế hệ 8x. Phim có hay hay không không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ mong mọi người sống chậm lại một chút và lắng nghe những tâm sự thầm kín của mình hơn là nghe theo sự phán xét của người khác.

Những người đã qua đời trong phim không phải là những người xui xẻo, rất có ý nghĩa để những người còn sống trân trọng cuộc sống hiện tại.

Cuối cùng, tôi muốn nói vài lời với Hàn Hàn. Anh đã không quan tâm đến nhận xét đánh giá của người khác từ khi anh còn trẻ. Bây giờ, anh có lẽ cũng sẽ không nói nhiều về những bình luận này. Anh đã hoàn thành tác phẩm này và mong đợi bộ phim tiếp theo của anh.

Thêm một câu nữa. “Phim rất hay, tôi khuyên mọi người nên xem.”


[REVIEW PHIM “TỨ HẢI”] CUỘC SỐNG ĐẦY ĐAM MÊ: GIA ĐÌNH, TÌNH BẠN, TÌNH YÊU VÀ ĐUA XE

Review của nữ sĩ Lý Ngân Hà (李银河), nhà xã hội học nổi tiếng, vợ của nhà văn quá cố Vương Tiểu Ba.

Bài review đăng ngày 2/2/2022 trên weibo của Lý Ngân Hà.

“Sau khi xem bộ phim “Tứ Hải” của đạo diễn Hàn Hàn, ấn tượng sâu sắc nhất chính là các nhân vật trong phim vừa nhiệt huyết, vừa có cảm xúc sâu sắc với cuộc sống.

Theo nguyên tắc số Dunbar, trung bình tất cả mọi người trên thế giới có 148 người quen, 50 người bạn, 15 người có mối liên hệ gần gũi và 5 người bạn thân. Ngoài 148 người này, không có một tâm hồn nào khác giao thoa với nhau, chỉ có 5 người thực sự khiến bạn bận tâm và lưu luyến. Vì là số trung bình nên một số người sẽ ít hơn (người xưa nói rằng: những người biết tôi chỉ có hai hoặc ba người (T/N: câu thơ “知我者,二三子” trong bài “贺新郎·甚矣吾衰矣” của Tân Khí Tật, nhà thơ nổi tiếng thời Tống)) và một số người có thể nhiều hơn, nhưng sẽ không đạt đến mức số có hai chữ số. Tuy nhiên, chính những người này lại bao trùm lên tất cả đời sống tình cảm của một con người, trong đó quan trọng nhất là ba cung bậc cảm xúc: gia đình, tình bạn và tình yêu.

Dấu ấn đậm nét trong phim là mối quan hệ gia đình: tình cha con, tình bà cháu. Tình cảm vừa ấm áp lại vừa lạnh lùng. Bà nội khiển trách cháu trai, nhưng lại dùng nhiều tiền để mua chiếc xe máy yêu quý cho cậu; cháu trai chăm sóc chu đáo chiếc xe trước mặt bà và không bao giờ bỏ cuộc; người cha bỏ đi nhiều năm không thể nhận ra đứa con đã lớn; đứa con trai làm việc chăm chỉ và từ chối hỗ trợ tài chính của cha mình. Có cả ấm ức đến nao lòng và buồn vui lẫn lộn, mối quan hệ gia đình cứ vương vấn, yêu ghét, khiến người ta khóc, người ta cười, người ta vui, người ta buồn, và làm cho người ta cảm thấy bất lực.

Bộ phim cũng có một cách diễn giải tốt về tình bạn: anh trai của Hoan Tụng ban đầu khinh thường và chỉ trích A Diệu, tỏ ra kén chọn hết mức có thể, cho đến lúc thành thực chấp nhận và sự và chân thành sau khi trở thành bạn, anh ấy đã thành công tạo nên một tình bạn đáng mến. Mặc dù cả hai đều không hoàn hảo và có khuyết điểm, nhưng tình bạn giữa họ có thể coi là hoàn hảo.

Tình yêu là tuyến chính của phim: tình yêu thầm lặng giữa A Diệu và Hoan Tụng. Dù bên ngoài không có những nụ hôn say đắm hoặc tiếp xúc thân mật, tình cảm giữa họ là dòng chảy ngầm mãnh liệt. Anh âm thầm trả món nợ khổng lồ cho cô, cô đã bí mật lấy lại cho anh chiếc xe máy có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với anh. Cuối cùng, ở đoạn kết cuốn tiểu thuyết “Món quà của nhà thông thái” (The Gift of the Magi) của O’Henry đã xuất hiện và được đặt bên cạnh chiếc gối của A Diệu. Cuốn sách này ngụ ý rằng hai người đang dành tình cảm cho nhau và xác nhận tình yêu của họ dành cho nhau, đã tạo ra một ấn tượng sâu sắc cho khán giả.

Phim còn có những cảnh đua xe theo phong cách đặc trưng của Hàn Hàn. Đua xe có vẻ hơi xa lạ trong tâm lý xã hội Trung Quốc, trong phim Hollywood có rất nhiều cảnh đua xe (ô tô, mô tô), mang hương vị hoang dã của núi và sóng dữ. Một mặt, nó thể hiện bản chất nguyên thuỷ, hoang dã và xù xì của con người, mặt khác, đó cũng là hiệu ứng quảng cáo thiết thực của ngành công nghiệp ô tô, vốn có vẻ hơi lạc điệu với sự nhẹ nhàng, lịch sự và tằn tiện ở vùng nông thôn Trung Quốc. Tuy nhiên, rốt cuộc thì bản chất con người cũng có mặt giống nhau. Khi Trung Quốc dần bước vào quá trình công nghiệp hóa, con người ngày càng bị thu hút bởi các môn thể thao mạo hiểm như đua xe, và cảm nhận được sự phấn khích, sảng khoái của adrenaline chảy trong huyết quản. Đối với thế hệ trẻ sống trong thời đại xã hội thay đổi nhanh chóng ngày nay ở Trung Quốc, những yếu tố như vậy không chỉ ngày càng thu hút họ mà thậm chí có thể ảnh hưởng tinh tế đến tâm lý xã hội và tính cách dân tộc của người Trung Quốc.

Romain Rolland từng nói: “Chỉ có một chủ nghĩa anh hùng thực sự trên đời, đó là vẫn yêu đời sau khi nhận ra chân lý của cuộc đời.” “Tứ Hải” là một bộ phim lấy cốt lõi là sự ấm áp và hàn gắn. Các nhân vật trong phim đều là những con người nhỏ bé đang vật lộn ở đáy xã hội: ông chủ nhỏ mắc nợ, người phiên dịch kém cỏi, nhân viên bảo trì nói dối về việc sở hữu một ngôi biệt thự cao tầng, người phục vụ nhà hàng nói dối về việc tìm được việc làm để an ủi người yêu, chàng trai si tình làm nghề biểu diễn mô tô mạo hiểm vì yêu đã liều mình biểu diễn tiết mục bay qua sông Châu Giang. Cuộc sống của họ tưởng chừng ảm đạm, nhưng sự lao động chân chính và tình yêu thương nồng nàn đã thắp sáng cuộc đời họ như một ngọn đèn sáng. Dù sự thật cuộc đời thật ảm đạm, vất vả và nhiều khổ đau nhưng các nhân vật trong phim vẫn rất yêu đời. Cuộc sống của họ, tình yêu của họ, là những bông hoa nở trên mảnh đất hỗn loạn đó, hương thơm của lòng dũng cảm thực sự.”


[REVIEW PHIM “TỨ HẢI”] NGÔ NHÂN DIỆU, CHÀNG TRAI LUÔN CÓ CẢM GIÁC CÔ ĐƠN

Review của movie blogger 董小姐聊电影, quản lý rạp chiếu phim, đại V trên Weibo

Xếp hạng của tôi: 4.5 ⭐️

Bài review đăng ngày 1/2/2022 trên weibo của Ms. Dong

Bộ phim “Tứ Hải” của Hàn Hàn có khí chất thơ văn tản mạn của bộ phim “Hậu hội vô kỳ,” không theo đuổi những thăng trầm của câu chuyện, mà để lại nhiều tiếng thở dài hơn trong cuộc sống. Tôi rất thích bộ phim này.

Khi còn trẻ, kết bạn với mọi người thật sự rất dễ dàng, khi tình cờ gặp nhau, chúng tôi đều tỏ ra chân thành với nhau, dù đó là bạn bè hay người mà ta thích. Hơn nữa, Ngô Nhân Diệu là một chàng trai trẻ luôn có cảm giác cô đơn ngay cả từ cái tên của mình.

Đây không phải là một câu chuyện truyền cảm hứng. Ngay từ khi bắt đầu làm phim, Hàn Hàn đã không muốn làm phim về tuổi trẻ theo đuổi thành công. Điều anh muốn nói đến là cuộc đời thường hay vô thường và bình phàm, dù tia lửa cuộc đời có rực rỡ đến mấy cũng có thể tan biến trong nháy mắt. “Công việc có hoàn thành tốt hay không thì cũng như nhau,” vậy thì mục đích của làm việc chăm chỉ là gì? Đối với Ngô Nhân Diệu, tất cả những gì anh ấy muốn là dẫn cô gái mình thích đi bắt cua trên những tảng đá ở bờ biển.

Tôi đặc biệt thích cảnh này trong phim: cô gái và chàng trai không thể vào phòng khách sạn, cô gái ngồi trên lối đi của khách sạn và kể về ngôi nhà sẽ như thế nào, và mọi chi tiết của ngôi nhà mà cô ấy tưởng tượng giống như phòng khách sạn đằng sau bức cửa đối diện, nhưng bọn họ rốt cuộc vẫn không vào trong phòng khách sạn, cô gái còn tưởng rằng trên đời này không có ngôi nhà như cô ấy tưởng tượng ra. Cuộc sống nhiều khi là như vậy, hạnh phúc chỉ còn cách một cánh cửa, nhưng chúng ta lại không thể mở cửa ra vào lúc đó. Ngô Nhân Diệu rốt cuộc cũng không thể đi bắt cua với người con gái mình yêu. Hạnh phúc giản dị giống như cát mịn trong tay anh, dù cố gắng thế nào cũng không thể nắm giữ được.

Lưu Hạo Nhiên có khí chất phóng khoáng và dễ gần. Khí chất này được thể hiện trong vai người lái mô tô trong tác phẩm này của Hàn Hàn làm tăng thêm cảm giác lãng du và nổi loạn. Đây là điều chưa từng thấy trong các tác phẩm trước đây của cậu ấy, và tôi rất vui khi thấy sự thay đổi này ở cậu ấy. Cậu ấy có thể (đóng phim) vừa thương mại vừa văn nghệ, trong tác phẩm của Hàn Hàn, cậu ấy đặc biệt có thể dung hòa hai yếu tố này.

[Hashtag “大V荐电影” (Phim điện ảnh đại V khuyên xem)]


REVIEW PHIM “TỨ HẢI” CỦA ĐẠO DIỄN TRÌNH THANH TÙNG

Đạo diễn Trình Thanh Tùng (导演程青松) là nhà sản xuất và lên kế hoạch cho tập san “Cẩm nang phim thanh xuân,” và là người sáng lập giải thưởng Cây chổi vàng.

Bài review đăng ngày 3/2/2022 trên weibo của Trình Thanh Tùng

Hàn Hàn là nhà văn kiêm đạo diễn. Qua các tác phẩm của anh, chúng ta có thể nhận thấy một tính cách của tác giả được thể hiện mạnh mẽ: một chút nổi loạn, một chút độc đoán, một chút sắc sảo, một chút dịu dàng và buồn bã.

Với những người sinh sau năm 80 đến sau năm 00, các tác phẩm của anh đã có sức ảnh hưởng đến sự phát triển của nhiều thế hệ thanh niên. Mỗi một lần có tác phẩm mới đều thấm đẫm khí chất thanh xuân mãnh liệt, khiến người ta phải tán thưởng tự đáy lòng: “Người hiểu ta rốt cuộc lại ở đây!”

Về bản chất, “Tứ Hải” vẫn là câu chuyện theo đuổi ước mơ. Sau khi đến Quảng Châu, nam nữ chính đang nỗ lực để thực hiện ước mơ và nhận ra giá trị bản thân. Bánh xe quay và bụi bay mang theo tình yêu và ước mơ của họ.

Tuy nhiên, Hàn Hàn lần này lại đưa vào tác phẩm sự thể hiện mang tính hiện thực tàn nhẫn hơn. Anh ấy gác lại câu chuyện cá nhân mà anh ấy thường nói về bản thân mình, và đề cập đến sự nghiền nát và vò xé đối với các cá nhân bởi môi trường, giai cấp và thậm chí là thời đại.

Tôi rất thích “Tứ Hải.” Đây là một bộ phim vừa cảm động vừa lãng mạn.

Diễn xuất của Lưu Hạo Nhiên đã tiến bộ rất nhiều.

Diễn xuất của Lưu Hạo Tồn vẫn cần phải rèn luyện chăm chỉ.

Ngô Ngạn Xu và Triệu Tử Kỳ có rất ít cảnh và diễn rất chính xác.


REVIEW PHIM “TỨ HẢI” CỦA LÍ BÁT THẦN ( 里八神), BIÊN KỊCH PHIM “DƯƠNG DANH LẬP VẠN”

Bài review đăng ngày 29/12022 trên weibo của Lí Bát Thần

Khi đọc kịch bản, tôi đã rất thích “Tứ Hải,” xem xong phim tôi lại càng thích. Năm 1988, Hàn Hàn lão sư muốn nói chuyện với thế giới (T/N: tên một tiểu thuyết của Hàn Hàn “1988 – Tôi muốn nói chuyện với thế giới”). Trong “Tứ Hải,” Hàn Hàn lão sư mời Lưu Hạo Nhiên cùng nâng ly với Lưu Hạo Tồn và Doãn Chính, tốc độ của hòn đảo phương nam này đã đưa ra bao bóng hình dĩ vãng, tình yêu thuần khiết của tuổi trẻ còn thơm mùi sữa và vị ngọt ngọt chua chua. Sau nhiều lần khắc cốt ghi tâm, sự sống và cái chết đưa chúng ta đến thẳng ngọn nguồn cảm xúc và khiến chúng ta quay cuồng. Cứ tưởng tiếng cười và nước mắt là đủ, nhưng không ngờ ta lại lên đường thực hiện một chuyến đi dài và bước vào một vùng đất xa lạ lộng lẫy, và thế giới bên ngoài sẽ mở ra. Cảnh ban đêm được quay với một cảnh pháo hoa hoành tráng. Anh và em đã từng mơ tưởng sự dài lâu, và chỉ sau khi bị lóa mắt ta mới nhận ra rằng ánh đèn chiếu sáng cảnh vật chứ không phải ban đêm, huống chi là anh và em. Chúng ta là người chơi và NPC (T/N: non-player character), nhân vật chính và nhân vật phụ. Thật sự, đáy biển là thế giới của rồng, bầu trời là quê hương của loài chim không chân.

Từ tiêu đề, tôi cảm thấy một hương vị lạnh lùng và xa cách, và kết thúc của phim đúng như tôi mong đợi. Cuộc hành trình dài đã kết thúc kể từ khi chúng ta đặt câu hỏi cho các vì sao, và sự vô biên sẽ trở thành chướng ngại vật không thể vượt qua của chúng ta.

Cảm xúc dâng trào sau khi đọc kịch bản lúc đầu, tất cả lại ập đến khi xem phim. Tôi thích kiểu tình yêu lãng mạn này và tôi rất thích “Tứ Hải.” Tôi xin nhiệt liệt đề xuất mọi người nên ra rạp để trải nghiệm.

PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” (四海/ONLY FOOLS RUSH IN) – THÔNG TIN TỔNG HỢP GIỚI THIỆU VỀ PHIM VÀ CÁC TRAILERS

“Gia đình, tình bạn, có thể là cả tình yêu”

Tổng hợp và dịch bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

TÓM TẮT NỘI DUNG PHIM

Phim điện ảnh “Tứ Hải” (四海/Only Fools Rush In) kể về câu chuyện của chàng trai trẻ Ngô Nhân Diệu (do Lưu Hạo Nhiên thủ vai) giỏi lái xe mô tô, sống ở đảo Nam Áo. Khi cậu gặp lại cha mình là Ngô Nhân Đằng (do Thẩm Đằng thủ vai), người mà cậu đã không gặp trong nhiều năm, thì cô gái trẻ Châu Hoan Tụng (do Lưu Hạo Tồn thủ vai) và băng lái mô tô của anh trai cô (do Doãn Chính thủ vai) vô tình xen vào cuộc sống của họ, và hàng loạt câu chuyện đã xảy ra.

Trong cuộc đời, liệu A Diệu sẽ gặp bạn hay thù, có được hạnh phúc hay rắc rối? Họ sẽ nổi tiếng trên toàn thế giới (vang danh tứ hải) hay bốn bể (tứ hải) là nhà? Chuyến lãng du trên đường giữa hòn đảo nhỏ nơi chí tuyến Bắc và thành phố thịnh vượng nhất ở phía nam đã hun đốt sự trưởng thành và tuổi trẻ của họ.

ĐẠO DIỄN VÀ BIÊN KỊCH: HÀN HÀN

ĐỘI HÌNH DIỄN VIÊN

Chủ diễn: Lưu Hạo Nhiên, Lưu Hạo Tồn, Thẩm Đằng, Doãn Chính, Kiều Sam, Châu Kì, Vương Ngạn Lâm.

Diễn xuất đặc biệt (Special Appearance): Huỳnh Hiểu Minh, Trương Hựu Hạo, Trần Tiểu Xuân, Vạn Tử Lương, Ngô Ngạn Xu, Triệu Tử Kỳ, Cao Hoa Dương.

Diễn xuất hữu nghị (Friendship Appearance): Phùng Thiệu Phong.

“Tứ Hải” – nhiệt huyết, bùng nổ, trong hài có bi, trong bi có hài.

(Weibo đạo diễn Hàn Hàn đăng ngày 3/11/2021)

THÔNG TIN THÊM VỀ PHIM

“Tứ Hải” là bộ phim thứ tư của đạo diễn kiêm biên kịch Hàn Hàn. Tên phim “Tứ Hải” (四海) ngoài nghĩa “Bốn biển” (Four Seas) còn có nghĩa là “khắp thế giới” (All over the world). “Tứ Hải” là bốn vùng nước mang tính ẩn dụ bao quanh Trung Quốc cổ đại.

Tên tiếng Trung của phim là “四海” (Tứ Hải). Tôi không thể nói được rằng các nhân vật trong phim họ ở khắp nơi trên thế giới, họ vẫn lang thang, họ là một gia đình trong thế giới, hay nhà của họ là cả thế giới. Mỗi người theo đuổi cuộc sống riêng của mình. Tên tiếng Anh của phim là “ONLY FOOLS RUSH IN.” Hôm đó tôi tình cờ nghe được một bài hát của Elvis Presley (T/N: Bài “Can’t help falling in love”), lời bài hát có đoạn: “WISE MEN SAID, ONLY FOOLS RUSH IN, BUT I…” (Các nhà thông thái bảo rằng, chỉ có kẻ ngốc mới vội vã, nhưng tôi…). Tôi đã lấy câu giữa làm tên tiếng Anh của bộ phim.

(Đạo diễn Hàn Hàn chia sẻ về ý nghĩa tên tiếng Trung và tiếng Anh của phim)

Các bài viết của ONE (Hàn Hàn studio) về quá trình quay phim:

https://haonhienchikhi.com/2021/04/29/han-han-ve-tu-hai-tinh-yeu-va-noi-buon-cuon-theo-gio-bien/

https://haonhienchikhi.com/2022/01/05/tu-hai-bau-troi-xanh-bien-duong-cao-toc-va-xe-mo-to-phong-nhanh/

Ẩn ý đằng sau tên của hai cha con Ngô Nhân Đằng và Ngô Nhân Diệu

Hàn Hàn chơi chữ khéo léo, “无人要和无人疼” (Không ai muốn cũng như không ai thương) đồng âm với tên hai cha con Ngô Nhân Diệu và Ngô Nhân Đằng. “Không ai muốn” (无人要/Wúrényào) đồng âm với Ngô Nhân Diệu (吴仁耀/wú rén yào), còn “Không ai thương” (无人疼/wúrénténg) đồng âm với Ngô Nhân Đằng (吴仁腾/wú rén téng).


TRAILERS

20220211 PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” TUNG TRAILER MỚI VỚI CHỦ ĐỀ “TRĂNG RẰM VĨNH HẰNG”

Cầu mong trăng rằm là vĩnh hằng, trong bóng đêm ta sẽ là ánh sáng của nhau.

Chúc bạn có một giấc mơ đẹp và thức dậy thấy cảnh biển Nam Áo.

20220128 PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” TUNG TRAILER MỚI VỚI CHỦ ĐỀ “PHIÊN BẢN HÀNH ĐỘNG”

Đoạn trailer cho thấy các cảnh đua xe trong phim, đúng như ý định quay phim ban đầu mà đạo diễn Hàn Hàn đã nói trước đó – “Tôi muốn dùng âm thanh và hình ảnh để ghi lại nhiều âm thanh chân thật hơn của mô tô trong thời đại động cơ đốt trong.”

“A Diệu” Lưu Hạo Nhiên vào đội “Huyền thoại bất bại” do một sự tình cờ, và sau một cuộc so tài về tốc độ và kỹ năng, anh đã trở thành một chuyên gia về mô tô trong mắt mọi người, từ “chàng trai chờ khách” (T/N: 趴活少年 – 趴活 (bát hoạt) là kiểu tài xế phải vào lot/queue để nhận khách, trái ngược với kiểu tài xế đi bắt khách trên đường) trở thành “nhân tài hiếm gặp” (最稀缺人才) theo lời của Doãn Chính. Tốc độ chiến đấu, kỹ năng thi đấu, A Diệu giỏi tất cả mọi thứ.

Mô tô có ly hợp (T/N: bộ ly hợp của mô tô, đồng âm với chia ly và đoàn tụ), cuộc đời nhiều buồn vui. Gia đình, tình bạn và tình yêu của chàng trai trẻ A Diệu sẽ trải qua những thử thách nào? Ngày đầu năm mới, hãy chu du “tứ hải” để tìm hiểu.

Lưu Hạo Nhiên đã chia sẻ lại bài đăng trailer của Tân Lãng Điện Ảnh và viết: “Mô tô có ly hợp, cuộc đời nhiều buồn vui. Ngày đầu năm mới, “Tứ Hải” xuất hiện.”

Đạo diễn Hàn Hàn đã chia sẻ lại bài đăng này của Lưu Hạo Nhiên và viết: “Vài ngày trước, vào lúc tối muộn khi bộ phim cuối cùng được giao, tôi không thể không đứng dưới tuyết ở Bắc Kinh một lúc lâu. Cảm ơn hơn 2000 đồng nghiệp và hàng trăm người đã làm việc chăm chỉ ngày đêm. Xin cảm ơn tất cả các bạn.”

20220126 PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” TUNG TRAILER MỚI VỚI CHỦ ĐỀ “THẾ GIỚI BÊN NGOÀI”

“- A Diệu à, còn xa nữa không?
⁃ Sắp đến rồi”

A Diệu rời quê hương Nam Áo, lái chiếc mô tô đến thế giới bên ngoài vô định và bắt đầu cuộc hành trình phiêu lưu.

Tuy nhiên, “thế giới bên ngoài không giống như những gì bạn tưởng tượng,” mâu thuẫn, bất an, bối rối, bị từ chối … Tất cả các loại hiện thực lần lượt ập đến, liệu anh và Hoan Tụng có thể tiếp cận được mục tiêu ấp ủ trong lòng, mang lại cho nhau sự ấm áp mà vẫn giữ được sự độc lập hay không? Liệu điều ước của trái tim có thể được thực hiện lần lượt hay không?

Vào ngày đầu tiên của năm mới, phim điện ảnh “Tứ Hải” và A Diệu sẽ cùng nhau chu du tứ hải để tìm câu trả lời.

Bạn đã sẵn sàng chưa? Ngày chúng tôi lên đường ra “thế giới bên ngoài” cùng A Diệu đang đến gần.

Ngày đầu năm mới, mong rằng mọi trái tim lang thang đều có nơi để trở về.

20211231 PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” CÔNG BỐ TRAILER DÀI ĐẦU TIÊN

Bài hát trong trailer có tựa đề “山雀” (Sơn tước) do 万能青年旅店乐队trình bày.

“Bộ phim điện ảnh “Tứ Hải” lần đầu công bố trailer dài, đưa khán giả vào thế giới nội tâm của “A Diệu” Lưu Hạo Nhiên, chứng kiến anh trên con đường đi đến ước mơ, và cũng dành tặng tất cả những ai có dũng khí lang thang khám phá.

A Diệu, chàng trai sống trên đảo Nam Áo từ nhỏ, không có cha mẹ ở bên. Anh ấy là người “không thích giao lưu kết bạn,” chỉ có chiếc mô tô làm bạn đồng hành. Cùng chiếc mô tô yêu quý của mình, từ những pha mạo hiểm ở nơi hoang dã của quê hương đảo Nam Áo đến những màn đua xe mạo hiểm trên những con đường núi ngoằn ngoèo, đến thành phố phồn hoa, A Diệu có cuộc sống thật chân thực và kỳ diệu.

Trong hành trình phiêu bạt từ quê hương đến thành phố lớn và lưu lạc nơi đất khách quê người này, gia đình, tình bạn, và có lẽ cả tình yêu đều cùng đến với A Diệu, đan xen với những ước mơ, khiến anh thất vọng nhưng cũng trở nên can đảm hơn.

-Bạn có thể có một giấc mơ đẹp-

Tình yêu và đau thương, tôi không nhận ra rằng con đường còn dài,

Cuộc phiêu lưu trong đời, vai kề vai trong miền hoang dã rộng lớn.

“Ngày cuối cùng của năm 2021, chúc các bạn năm mới vạn sự như ý, có người đồng hành sát cánh, có dũng khí không ngại lang thang. Ngày đầu năm mới, phim điện ảnh “Tứ Hải” sẽ cùng bạn lên đường.”

(Weibo phim điện ảnh “Tứ Hải” đăng ngày 31/12/2021)

20211214 PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” TUNG TRAILER MỚI VỚI CHỦ ĐỀ “ỐI ỐI ỐI”

Hôm nay, hãy học các kỹ năng giải quyết vấn đề mất mặt của “Gia tộc họ Ngô”! Đối mặt với câu hỏi của con trai A Diệu và “bà thím áo da báo,” hãy cùng xem phản ứng cấp độ thần thánh của Ngô Nhân Đằng.

Tuy nhiên, có vẻ như chuyện ngượng ngùng đã được giải quyết nhưng lại gây ra hiểu lầm khủng khiếp, thấy tội nghiệp cho hai cha con Ngô Nhân Đằng và Ngô Nhân Diệu, lần này thì e là “không ai muốn cũng như không ai thương” (“Không ai muốn” (无人要/Wúrényào) đồng âm với Ngô Nhân Diệu (吴仁耀/wú rén yào), còn “Không ai thương” (无人疼/wúrénténg) đồng âm với Ngô Nhân Đằng (吴仁腾/wú rén téng)).

Vào ngày đầu tiên của năm mới, hãy xem “Tứ Hải” để mở khóa thêm nhiều kỹ năng mới!

A Diệu: “Cha, dì này là ai vậy?”

Đằng baba: “Ờ chỉ là… một dì mặc áo da báo!”

Bà thím: “Sao anh bảo anh không có con hả?”

Đằng baba: “Đây có phải là trẻ con đâu, Nó! Là! Người! Lớn!”

Bà thím khi đi giận cha mắng con, mắng A Diệu là “tiểu tra nam,” đúng lúc có hai anh em Hoan Tụng ở đấy, khổ thân A Diệu 😀

20211103 PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” TUNG TRAILER MỚI VỚI CHỦ ĐỀ “KÝ SỰ PHIÊU LƯU CỦA CHÀNG TRAI TRẺ A DIỆU”

Phụ đề tiếng Anh của trailer này cố tình viết kiểu tiếng Anh bồi

Hàn Hàn đăng weibo ngày 3/11/2021 về “Báo cáo tiến độ phim “Tứ Hải””:

Cảm ơn sự quan tâm và hỗ trợ của mọi người. Đây là trailer mới nhất của bộ phim “Tứ Hải” của chúng tôi, trailer có tên là “Ký sự phiêu lưu của chàng trai trẻ A Diệu” (少年阿耀奇遇记/Thiếu niên A Diệu kỳ ngộ ký). Khi có trailer tiếp theo, đây sẽ là trailer dài chính thức của phim. Các đồng nghiệp trong phòng truyền thông cũng tò mò không biết tôi sẽ viết bài kiểu gì, nhưng có vẻ như ngoại trừ một số từ ngữ thường được sử dụng trong lĩnh vực điện ảnh như “nhiệt huyết, bùng nổ, trong hài có bi, trong bi có hài,” thì dường như tôi cũng không thể nghĩ ra một từ ngữ không quá hoành tráng nhưng cũng không quá khác thường. Trong bản cuối cùng được duyệt của thông báo ngắn, câu chúng tôi lựa chọn là “tình thân gia đình, có cả tình yêu” (亲情友情,也许爱情), nghe cũng không hay cho lắm nhỉ. Tôi sẽ không nói nhiều về những điều hoa mỹ nữa, tôi muốn báo cáo trực tiếp với các bạn về tiến độ công việc.

Công việc dựng phim về cơ bản đã hoàn thành, hiện bộ phim có thời lượng khoảng hai tiếng (hơn 120 phút). Hàng trăm cảnh quay hiệu ứng đặc biệt đang được xử lý, cũng có một mức độ khó nhất định nhưng đang diễn ra suôn sẻ. Quá trình xử lý âm thanh và sáng tác nhạc phim cũng đang được tiến hành đồng thời. Ngoài ra còn có một hoặc hai cảnh quay đơn giản và không liên quan đến vai chính và vì lý do mùa vụ thời tiết, chúng tôi sẽ hoàn thành những cảnh quay này trong tháng 11 và tháng 12. Đây là tình huống hiện tại của phim điện ảnh “Tứ Hải.” Thời gian quay phim của chúng tôi rất dài. Để có được những cảnh quay đẹp, ánh sáng và bóng tối phù hợp và quá trình sản xuất thật tốt, chúng tôi đã quay phim gần sáu tháng. Trong quãng thời gian đó, chúng tôi cũng đã phải tạm dừng một hoặc hai lần vì dịch bệnh ở miền nam. Cảm ơn tất cả các bạn diễn viên và các đồng nghiệp trong đội ngũ sản xuất đã cống hiến rất nhiều cho “Tứ Hải,” và cảm ơn tất cả các bên liên quan đã tích cực phòng chống và kiểm soát dịch bệnh để chúng tôi có thể tiếp tục công việc sáng tạo.

Tên tiếng Trung của phim là “四海” (Tứ Hải). Tôi không thể nói được rằng các nhân vật trong phim thì họ ở khắp nơi trên thế giới, họ vẫn lang thang, họ là một gia đình trong thế giới, hay nhà của họ là cả thế giới. Mỗi người theo đuổi cuộc sống riêng của mình. Tên tiếng Anh của phim là “ONLY FOOLS RUSH IN.” Hôm đó tôi tình cờ nghe được một bài hát của Elvis Presley (T/N: Bài “Can’t help falling in love”), lời bài hát có đoạn: “WISE MEN SAID, ONLY FOOLS RUSH IN, BUT I…” (Các nhà thông thái bảo rằng, chỉ có kẻ ngốc mới vội vã, nhưng tôi…). Tôi đã lấy câu giữa làm tên tiếng Anh của bộ phim.

Cuối cùng, chúng ta thường thấy tin tức về việc bán lại cổ phần đầu tư trên Internet, và có một số tuyên bố và thư của luật sư đã được phát ra, nhưng chúng không có tác dụng. Nhân cơ hội này tôi nói lại một lần nữa. Mặc dù kinh phí sản xuất của “Tứ Hải” không hề nhỏ nhưng một số nhà đầu tư ổn định và mang tính hợp tác của chúng tôi có đủ khả năng và tự tin đối với bộ phim này, bản thân họ chấp nhận lời ăn lỗ chịu, và không bao giờ ra mặt chính thức để gây quỹ, chào bán, và bán cái gọi là cổ phần đầu tư với giá cao vv… Năm nay ai cũng trải qua nhiều khó khăn, càng về cuối năm thì thu nhập càng khó kiếm. Các nhân viên của chúng tôi cũng sẽ làm việc với mọi người để giúp mọi người tránh bị người khác lừa gạt.

Báo cáo có chút dài rồi, lần sau có thêm nội dung cụ thể thì tôi sẽ cập nhật cho mọi người. Cảm ơn các bạn đã quan tâm đến bộ phim. “Tứ Hải” – nhiệt huyết, bùng nổ, trong hài có bi, trong bi có hài.

20210929 PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” TUNG TRAILER MỚI VỚI CHỦ ĐỀ “RELAX” (THƯ GIÃN)

20210422 PHIM ĐIỆN ẢNH “TỨ HẢI” TUNG TRAILER NGẮN ĐẦU TIÊN, CÔNG BỐ PHIM RA MẮT VÀO NGÀY MÙNG 1 TẾT ÂM LỊCH 2022