MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN MƯỜI: LÍ PHỈ

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain/Moses trên bình nguyên)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


LÍ PHỈ

Tôi ngồi bên cửa sổ và nhìn ánh nắng rọi trên tán lá của cây dương. Vào giờ này ngày hôm qua, ánh nắng rọi trực tiếp vào một chiếc lá khác. Hai chiếc lá rất gần nhau, che chắn cho nhau, khi có gió thổi qua, chúng chạm vào nhau, một chiếc có bản rộng, chiếc kia hẹp hơn một chút, nằm gần rễ ngầm của cây, ánh sáng và bóng tối giao hòa. Mùa thu đã đến. Lá cây đang rụng dần. Tôi muốn vẽ chúng, nhưng tôi lo lắng rằng tôi không thể vẽ chúng sao cho thật giống, vì vậy tôi cứ thế để chúng mọc trên cây mà thôi. Cái cây này đã gắn bó với tôi từ rất lâu rồi. Mỗi lần tôi đến đây để chữa bệnh cho đôi chân, tôi sẽ ngồi đây, ngắm cái cây này, xem nó lớn lên và tán lá dày lên từng chút từng chút một, ngắm nhìn tán lá của nó đạt đến mức độ sum suê nhất, dần dần thay màu, rồi lá rụng khỏi cây, cái cây trở nên trơ trọi. Cây, cây, cây không đi được, cây thật bất lực.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên tôi chuyển nhà, rồi sau đó lại chuyển nhà tiếp, nhưng lần đầu tiên chuyển nhà trong đời là ấn tượng nhất. Sau khi chuyển nhà, hầu hết đồ đạc đều không còn. Căn nhà nhỏ hơn trước một nửa. Ngày đầu tôi dọn đến thì kháng lạnh ngắt, cha tôi đang dựng bếp thì một tiếng động lớn làm tôi ngã văng ra khỏi kháng và mặt đập xuống nền đất. Chiếc kháng bị sập thành một hố lớn, đó là do khí mêtan tích trữ trong đó quá lâu, bị lửa đốt nóng lên và bùng lên phát ra ngoài. Đôi khi đi học về, tôi ngồi trên mép cái kháng xa lạ, điều tôi nghĩ đến nhiều nhất là nhà của Tiểu Thụ, sân nhà mà tôi thường đến.

Tôi nghĩ về việc Tiểu Thụ dùng cành cây chặt một con sâu ra làm đôi, tôi ngoảnh mặt đi không nhìn, và Tiểu Thụ hỏi, có chuyện gì vậy? Tôi nói, chẳng sao cả. Tiểu Thụ nói, cậu thì biết cái gì? Nó ăn lá. Tôi nói, đó không phải lỗi của nó. Trước khi ra khỏi ngõ, tôi đã nói với Tiểu Thụ, Tiểu Thụ này, sắp đến Giáng sinh rồi. Tiểu Thụ nói, hôm đó mình rảnh, còn ba tháng nữa mới đến Giáng sinh. Tôi nói rằng, đến Giáng sinh thì chúng ta không còn là hàng xóm của nhau nữa. Tiểu Thụ nói, có chuyện gì thế, tôi phải làm sao. Tôi biết rằng nhà cậu ấy có lệ hàng năm tổ chức lễ Giáng sinh, vào mỗi đêm Giáng sinh dì Phó Đông Tâm đều tặng quà cho mọi người. Có một năm dì ấy tặng tôi một cuốn sổ có ghi một câu ở trang đầu, “Chẳng ai có thể ở cạnh nhau mãi mãi, nhưng có thể mãi mãi bên nhau.” Mặc dù tôi không hiểu ý nghĩa của câu này, nhưng tôi thích nét chữ của Phó lão sư, giống như một người đàn ông, mạnh mẽ và ngay thẳng.

Tôi nói, cậu muốn gì? Tiểu Thụ nói, cậu có đủ khả năng thực hiện không? Mình chẳng muốn đâu, mẹ mình lại còn mắng thêm ấy? Tôi nói, mình có thể làm gì đó cho cậu. Tiểu Thụ nói, cậu định làm gì? Tôi nói, pháo hoa được không? Tiểu Thụ nói, giống như lần cậu đốt hộp diêm đó? Tôi nói, cậu còn nhớ à? Tiểu Thụ nói rằng như vậy quá nhỏ và nhàm chán. Tôi nói, cậu muốn lớn cỡ nào? Tiểu Thụ nói, càng lớn càng tốt. Cậu ấy giang tay ra to hết cỡ, nói rằng Tết mẹ mình không mua cho mình pháo hoa, vì sợ rằng mình sẽ bắn vào người khác. Tôi nghĩ về điều đó và nói, mình biết có một cánh đồng cao lương ở Đông Đầu. Cha mình đã từng đưa mình đến chơi nhà một bác người quen ở đó, mình đã từng tới nơi đó. Vào mùa đông, có những đụn rạ cao lương không bị chặt bỏ. Tất cả đều đã héo quắt rồi. Trông giống một cây thông Noel. Tiểu Thụ nói, cậu dám đi không? Tôi nói, có lẽ tôi có thể đốt một đụn rạ lớn, như một phần của cây thông Noel. Tiểu Thụ vỗ tay nói, cậu có dám không? Tôi nói, cậu có đi xem không? Cậu có thể nhìn thấy nó sau khi đi qua Tiểu đoàn Điện Than số 4. Tiểu Thụ nói, nếu cậu dám đi, mình cũng dám đi. Tôi nói, dù cho cậu ở đâu đi chăng nữa? Cậu ấy nói, bất kể mình ở đâu. Tôi nói, nếu Phó lão sư không cho cậu đi thì sao? Tiểu Thụ nói, đừng lo lắng về điều đó, mình sẽ tìm cách. Tôi nói, mấy giờ? Tiểu Thụ nói, xem sớm quá thì không hay, mười một giờ nhé? Tôi nói, mười một giờ, đừng quên đấy. Tiểu Thụ nói, mình có trí nhớ tốt, phụ thuộc vào việc mình có thích nhớ hay không. Mình sẽ đến đó.

Continue reading “MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN MƯỜI: LÍ PHỈ”

MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN CHÍN: PHÓ ĐÔNG TÂM

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain/Moses trên bình nguyên)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


PHÓ ĐÔNG TÂM

Trước khi chúng tôi chuyển đi, có một buổi tối nọ Đức Tăng vắng nhà, và tôi muốn nói chuyện với Lão Lí. Một là về tương lai, về việc học hành của Tiểu Phỉ, còn một là về quá khứ. Khi tôi bước đến cửa nhà anh ấy, tôi thấy Lão Lí đang ngồi trên kháng sửa chiếc đồng hồ treo tường, hôm nay Tiểu Phỉ không có nhà, con bé đang đi dự liên hoan ở trường. Đó là một buổi tối đầu thu năm 1995, trên bầu trời thành phố vẫn còn nhìn thấy những vì sao. Tôi đứng trong sân nhà anh ấy và nhìn anh gỡ chiếc đồng hồ treo tường ra, dùng một chiếc đinh nhỏ chọc vào bộ phận chuyển động, lau nó và vặn nó bằng một cái tuốc nơ vít nhỏ. Trên đầu đeo chiếc khăn kiểu thợ săn, anh ấy quả thật bất khả chiến bại. Trên sân đầy đồ cũ, vali, chạn gỗ, giày da, xoong nồi, thìa dĩa. Đó là để bán, nếu vẫn gom chưa đủ tiền, có thể đồng hồ cũng sẽ được bán, nhưng anh ấy cần phải sửa nó trước. Tôi gõ cửa, anh ngồi trên kháng ngẩng đầu lên nói, Phó lão sư đến chơi. Tôi nói, Tiểu Phỉ đã gọi như vậy rồi, anh Lí đừng gọi như vậy nữa, em đã nói với anh mấy lần rồi. Anh ấy để gọn lại các bộ phận của đồng hồ, xuống khỏi kháng đứng trên mặt đất nói, mời Phó lão sư ngồi. Tôi ngồi xuống, anh rửa tay bằng xà phòng, ra sân mở chạn lấy ra một chiếc nồi sắt, pha cho tôi một tách trà. Tôi nói, anh hãy ngồi xuống đi, em muốn nói chuyện với anh về Tiểu Phỉ. Anh ấy nói, sau khi ngồi một lúc lâu thì tôi muốn đứng một lúc. Tôi nói, điểm thi thử cuối cùng của Tiểu Phỉ nhiều hơn 30 điểm so với điểm đầu vào của trường trung học cơ sở tốt nhất. Anh nói, là nhờ Phó lão sư dạy tốt. Tôi nói, em đâu có dạy, kết quả thi là nỗ lực của chính con bé. Anh ấy nói, con bé có thể ngồi học chăm chỉ. Tôi nói, đừng quá bận tâm đến học phí, chúng ta có ít tiền dư ở đây. Anh ấy nói, tôi không quan tâm, tôi có thể lo được cho con bé. Tôi nhận lời chúc phúc của Phó lão sư thôi. Tôi nói ngày xưa đồ đệ xuống núi sau khi học nghệ thành tài, sư phụ còn tặng kiếm hay lộ phí tùy thân. Xin anh đừng khách sáo, thật sự là không cần như vậy, khi nào anh quay lại thì trả em sau cũng được.

Anh ấy nhấc tách trà của tôi đang đặt trên bàn kháng, gạn nước và rót thêm nước nóng. Uống nước nóng nhé, trà thảo mộc nguội dễ làm đau bụng, anh ấy nói, tôi cũng có thợ học việc, họ giỏi hơn tôi sau khi học, nhưng tôi không quan trọng việc đó. Họ ra quảng trường ngồi, tôi nghỉ ngơi ở nhà, không mất lòng người ta, cũng không phải đi xin ăn. Tôi cho tay vào trong túi quần lấy ra cái túi giấy đã chuẩn bị sẵn, anh ấy đè khuỷu tay tôi xuống và nói, Phó lão sư, đừng làm thế, đừng nói về chuyện đó nữa. Nếu có rút ra, tôi sẽ ném trả đấy. Tôi nhìn vào mắt anh ấy, đôi mắt rất to, không giống như nhiều người làm lâu năm trong nhà máy. Lời so sánh này nghe có vẻ sỗ sàng, nhưng chỉ là để tham chiếu mà thôi. Tôi nới lỏng túi giấy, rút tay ra và nói, em hiểu rồi, đây rốt cuộc là chuyện của anh và Tiểu Phỉ. Em sẽ rút lui, được chứ? Anh ấy nói, không phải là rút lui, mỗi người có một con đường riêng, tôi đã nói rồi, tôi sẽ làm chủ việc học của con bé.

Continue reading “MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN CHÍN: PHÓ ĐÔNG TÂM”

[BÀI BÁO] PHỎNG VẤN LƯU HẠO NHIÊN TRÊN NHÂN DÂN NHẬT BÁO TRỰC TUYẾN: “ĐỪNG ĐUỔI THEO, NHỮNG NGƯỜI TRẺ TUỔI PHẢI TỰ MÌNH TRỞ NÊN NỔI TIẾNG”

Link bài báo gốc:

http://culture.people.com.cn/n1/2020/1006/c1013-31883710-2.html

 Bản dịch tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí

Bài phỏng vấn này rất nên đọc nhé, vì bạn Nhiên chia sẻ khá sâu sắc về phim “Một chút là tới nhà” và dự định làm nghề đạo diễn trong tương lai.


Lời biên tập viên: Nhiều kiệt tác được tập hợp trong “Các phim chiếu Ngày Quốc khánh” năm nay! “Art Stars Talk” của People’s Daily Online đã đưa ra một kế hoạch đặc biệt cho các phim ra mắt vào Ngày Quốc khánh, mời một số nhà làm phim kể những câu chuyện hậu trường của các bộ phim, tạo động lực mới cho sự phục hồi nhanh chóng của thị trường điện ảnh và giúp ngành công nghiệp điện ảnh phục hồi hoàn toàn. People’s Daily (Nhân dân Nhật báo) là một trong những tờ báo phổ biến nhất Trung Quốc, và đây là ấn bản điện tử của tờ báo này.


“Trung Quốc đang phát triển ngày càng tốt hơn. Trên thực tế, ngày càng có nhiều doanh nhân không cần phải hướng ra ngoài, mà mọi người cần quay trở lại quê hương.” Vào ngày ra mắt bộ phim “Một chút là tới nhà,” People’s Daily Online (PDO) đã phỏng vấn Lưu Hạo Nhiên, diễn viên chính của phim. Anh đã cho biết, bộ phim chủ yếu kể về câu chuyện phiêu lưu của ba người trẻ đầy đam mê bén rễ ở vùng nông thôn, anh đóng vai Nguỵ Tấn Bắc là một “kẻ mộng mơ thất bại,” cuối cùng anh ấy cũng hiểu ra “Điều tuổi trẻ cần phải làm không chỉ là theo đuổi gió, mà là cố gắng biến mình thành gió, đưa bản thân và những người xung quanh cùng bay.”


“CỐ GẮNG BIẾN MÌNH THÀNH GIÓ”

PDO: “Một chút là tới nhà” tiếp tục chủ đề kinh doanh của “Đối tác Trung Quốc.” Doanh nhân mà bạn thủ vai đã trải qua câu chuyện như thế nào?

LHN: Nguỵ Tấn Bắc là một doanh nhân tận tâm và trách nhiệm, tuy nhiên thực tế là anh đã vấp ngã suốt chặng đường kinh doanh và cuối cùng không chịu nổi áp lực của nhiều thất bại nên đã bỏ trốn khỏi thành phố.

Trước khi bắt đầu kinh doanh ở vùng nông thôn Vân Nam, anh ấy đã từng làm một việc, đó là tìm kiếm các cửa hàng. Nhưng trên thực tế, xã hội đang phát triển nhanh chóng, giới trẻ ngày càng trở nên mạnh hơn, cuối cùng anh cũng hiểu ra một điều, đó là điều thanh niên cần làm không chỉ là theo đuổi gió, mà là biến mình thành gió, đưa chính mình và những người xung quanh bay lên cùng nhau.

PDO: “Một chút là tới nhà” là “đối tác thanh niên.” So với “Đối tác Trung Quốc,” tâm lý doanh nhân có gì khác và giống nhau?

LHN: Trong nháy mắt, đã tám năm kể từ ngày ra mắt “Đối tác Trung Quốc,” ước mơ và tình bạn vẫn còn cháy bỏng. Điểm khác biệt là “Đối tác Trung Quốc” mô tả sự phấn đấu và đấu tranh của thanh niên Trung Quốc những năm 80. Khi đó, một việc mà ai cũng làm là “hướng ngoại,” sang các nước phương Tây để học hỏi kinh nghiệm và công nghệ tiên tiến, và cố gắng niêm yết trên thị trường chứng khoán Mỹ. Nhưng bây giờ đã khác, ngày càng có nhiều doanh nhân không cần phải đi ra ngoài, mà là “quay về quê.”

Điều này cũng đúng với ba thanh niên trong phim, họ không tìm kiếm cà phê nước ngoài mà tập trung làm cho cà phê địa phương Vân Nam ngon hơn. Góc độ lựa chọn chủ đề cũng khác, và nó cũng phản ánh sự phát triển và thay đổi của thời đại.

PDO: Điều gì đã thu hút bạn thực hiện bộ phim này?

LHN: Sự trẻ trung. Đúng là như vậy, vì phần lớn các tác phẩm của tôi là hợp tác cùng các bậc tiền bối và đàn anh, nhưng tôi cảm thấy rằng khi các bạn trẻ trưởng thành hơn, họ cũng nên cố gắng rời khỏi sự che chở và bao bọc của những người đi trước và bắt đầu tự lập. Đội ngũ sáng tạo chính của “Một chút là tới nhà” hầu hết là những người trẻ tuổi, vì vậy chúng tôi đã làm việc chăm chỉ để thực hiện một bộ phim đại diện cho giới trẻ đương đại. Đây là điều khiến tôi cảm động nhất.


“SỨC MẠNH CỦA CÁC NHÀ LÀM PHIM TRẺ NGÀY CÀNG MẠNH MẼ HƠN”

PDO: Có những bất ngờ gì khi xem bộ phim này?

LHN: Điều đặc biệt thú vị là trong phim thì ba thanh niên khởi nghiệp, còn ngoài phim thì chúng tôi gồm ba diễn viên trẻ và đạo diễn trẻ cũng đang đi trên con đường mà chúng tôi chưa từng đi bao giờ. Tất cả chúng tôi đang thực hiện một thử nghiệm rất thú vị. Sự cố gắng này khiến tôi cảm thấy tự hào, và sức mạnh của các nhà làm phim trẻ ngày càng mạnh mẽ hơn.

PDO: Trong những vai diễn trước đây, bạn thể hiện khí chất thanh xuân mạnh mẽ, nhưng lần này vai diễn một người trưởng thành thất bại lại rất khác.

LHN: Vâng. Ví dụ, trong “Tôi và Tổ quốc tôi” và “Tôi và Quê hương tôi,” vai diễn mà tôi đóng là một người chứng kiến (T/N: Ốc Đức Nhạc) và một người ngoài cuộc (T/N: phóng viên Tiểu Tần). Lần này Nguỵ Tấn Bắc là một doanh nhân 30 tuổi với kinh nghiệm nhất định. Tôi đóng một vai lớn tuổi hơn một chút, và là một người đấu tranh trong sự phát triển của thời đại.

PDO: Trong phim, bạn thích Doãn Phưởng, người trồng cà phê hay Bành Dục Sướng, một người chuyển phát nhanh đầy đam mê?

LHN: Nếu ở nơi làm việc ngoài đời thực bạn gặp một người như nhân vật của Bành Dục Sướng trong phim, bạn sẽ rất hạnh phúc và tiến bộ nhanh chóng, nhưng đồng thời, bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi vì anh ta quá đam mê. Doãn Phưởng, người trồng cà phê khiến bạn rất thư thái và thoải mái, nhưng nhìn lên thì có vẻ như đây là một phong cách hoàn toàn khác. Vì vậy, khi ba chúng tôi mới bắt đầu kinh doanh riêng thì khó thành công, nhưng khi ba chúng tôi hợp tác với nhau, nó trở thành một sự kết hợp kinh doanh hoàn hảo và bổ sung cho nhau.

Lưu Hạo Nhiên trong vai Nguỵ Tấn Bắc (phim “Một chút là tới nhà”) Video credit: 一双眼如皓月青山

PDO: Ba đối tác trong phim có nhiều cảnh chung, bạn hài lòng nhất với cảnh nào?

LHN: Tôi thích nhất là cảnh ba người có một cuộc cãi vã lớn trước khi họ tạm tan rã một thời gian ngắn. Thực tế cho thấy, trong quá trình khởi nghiệp, chuyện cãi vã, chia ly là chuyện rất thường xảy ra, bỏ đi thì dễ nhưng quay lại thì rất khó. Có một điều khiến tôi rất xúc động là sau khi tôi rời bỏ họ trong phim, tôi sớm muốn hiểu ra rằng mình sẽ quay lại. Người trưởng thành có thể có nhiều lo lắng về sự cãi vã và chia tay, nhưng giới trẻ thì không. Tôi nghĩ đó là do về phía người trẻ họ dám nói, dám làm và dám bứt phá. Trong khi dũng cảm thể hiện mình, chúng ta cũng dũng cảm nhận lỗi và dũng cảm xin lỗi nhau.


“TÔI MUỐN TRỞ THÀNH ĐẠO DIỄN VÀO THỜI ĐIỂM THÍCH HỢP”

PDO: Năm nay bạn mới 23 tuổi và đã là diễn viên Hoa ngữ thứ 9 có doanh thu phòng vé trên 10 tỷ NDT ở thị trường điện ảnh Trung Quốc và là người đầu tiên của thế hệ sau 95. Bạn đánh giá về các vai diễn của mình như thế nào? Có nhân vật nào bạn muốn thử sức mình không?

LHN: Tôi rất khó để xem phim của chính mình với tư cách là một khán giả bình thường. Trong quá trình quay phim, tôi sẽ xem các đoạn phát lại và tiếp tục thảo luận với đạo diễn, nhưng khi bộ phim chính thức phát hành, tôi thường không xem và cảm thấy xấu hổ.

Tôi chưa thử nhiều dạng vai lắm, tôi muốn vào vai bộ đội, cảnh sát … và thử sức với những bộ phim truyền hình trinh thám hay như “Chân tướng trầm mặc” và “Góc khuất bí mật.” Hãy cùng đón chờ nhé.

 PDO: Bạn có thể tiết lộ tiến độ công việc tiếp theo và những mục tiêu nhỏ trong cuộc sống không?

LHN: “Thám tử phố Tàu 3” được mọi người quan tâm sẽ được phát hành vào năm sau, và một bộ phim khác là “1921” sẽ ra mắt vào tháng 7 năm sau. Một trong những mục tiêu gần đây của tôi là thi lấy bằng lái mô tô, và thậm chí tôi còn muốn thi bằng lái trực thăng. Tôi thích tự tìm việc gì đó để làm, nhưng không dễ để có thời gian rảnh, tôi thích sống một cuộc sống đầy màu sắc và trọn vẹn.

PDO: Sau khi hợp tác với rất nhiều đạo diễn lớn, bạn có ý định trở thành đạo diễn không?

LHN: Tất nhiên là tôi đã nghĩ đến điều đó, nhưng đạo diễn không phải là việc mà bạn có thể làm với sự bốc đồng. Việc đó đòi hỏi sự học hỏi và đào tạo chuyên nghiệp. Trong quá trình hợp tác với đạo diễn Trần Tư Thành, tôi thấy rằng anh ấy vẫn đang tiếp tục học tập, kể cả việc tiếp tục đến trường để nghiên cứu thêm. Tôi không nghĩ làm đạo diễn là một nhiệm vụ dễ dàng. Vì vậy, trước khi trở thành đạo diễn, đầu tiên tôi phải có sự chuẩn bị thích hợp đã.

MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN TÁM: TÔN THIÊN BÁC

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain/Moses trên bình nguyên)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


TÔN THIÊN BÁC

Sau khi cha tôi qua đời, tôi đã gặp ông ấy hai lần. Một lần khi tôi đến thư viện thành phố để giúp Tiểu Phỉ mượn sách. Tôi có thẻ thư viện, loại thẻ đắt nhất, và tôi có thể mượn mười cuốn sách một lần. Tôi rất quen thuộc với cấu trúc của thư viện. Thư viện này mới được xây dựng, bên ngoài có bãi cỏ, nhìn từ xa cũng rất đẹp. Trước cửa có những bậc thang bằng đá dài, và ai muốn đọc sách sẽ phải leo lên những bậc thang này, tựa như đi bái yết cổng chùa trên núi. Ngồi trong phòng đọc sách, nếu màn đêm buông xuống trước khi những người quản lí thư viện tan làm, bạn có thể nhìn thấy con đường rộng thênh thang dưới chân mình, dưới ánh sáng đèn đường, có vô số xe cộ tối om đang đi qua. Cơ sở vật chất bên trong tương đối đơn giản. Sách về văn học và lịch sử cơ bản chỉ tập trung ở tầng một rộng chưa đầy 1,000 mét vuông. Phía trên tầng hai là phòng đọc đa phương tiện. Tôi không biết ở tầng hai có thể đọc được những gì, bởi vì tôi không cần phải lên tầng hai để mượn những cuốn sách mà Tiểu Phỉ muốn đọc, vì vậy tôi chẳng bao giờ đi lên lầu. Mỗi lần mượn sách cho cô ấy, tôi lại đóng cửa phòng khám một ngày, sáng đến tìm những cuốn sách cô ấy cần, rồi ngồi trong phòng đọc lời tựa và phần giới thiệu ở bìa sau của mỗi cuốn. Nếu thấy hay tôi lại giở sách ra đọc hàng chục trang. Khi người quản lý đeo găng tay trắng đi ngang qua tôi và thu lại những cuốn sách mà người khác để lại trên bàn và ghế, tôi biết đã đến lúc phải ra về. Mười cuốn sách được cho mượn ngày hôm đó là “Ngũ thư” (1), “Ngày chim biến mất trên trời” (2), “Phía Tây với ban đêm” (3), “Nói, Ký ức” (4), “Bài hát của quán cà phê buồn” (5), ” Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới” (6), “Các vấn đề triết học” (7), “Khi tôi nằm chết” (8), “Giấc ngủ dài” (9), “Sửa chữa” (10). Tôi đã dành cả một buổi chiều để đọc mấy chục trang của cuốn “Các vấn đề triết học,” chủ yếu là vì tác giả này nói nhiều nhưng không nhàm chán. “Có kiến thức chính xác nào trên thế giới này mà tất cả những người có lý trí sẽ không nghi ngờ nó? Câu hỏi thoạt nhìn có vẻ không khó này thực sự là câu hỏi khó nhất mà mọi người có thể nêu ra.” Dường như có một số điểm là đúng đắn, nhưng không thể nói đó là kiến thức chính xác.

Continue reading “MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN TÁM: TÔN THIÊN BÁC”

[BÀI BÁO] LƯU HẠO NHIÊN: “ĐIỀU CÁC BẠN TRẺ CẦN LÀM LÀ CỨ DẤN BƯỚC, KHÔNG CẦN PHẢI SUY NGHĨ QUÁ NHIỀU”

Phim điện ảnh “Một chút là tới nhà” được bầu chọn là một trong TOP 10 Phim Trung Quốc năm 2020 trong Giải thưởng Hiệp hội phê bình phim Thượng Hải lần thứ 29 (The 29th Shanghai Film Critics Awards). Để chúc mừng đoàn làm phim, đạo diễn Hứa Hoành Vũ và ba diễn viên chính Lưu Hạo Nhiên – Bành Dục Sướng – Doãn Phưởng, mình post lại bài phỏng vấn này. Trong bài này Lưu Hạo Nhiên đã chia sẻ một số điều thú vị về quá trình quay bộ phim này.

Link bài báo gốc: https://card.weibo.com/article/m/show/id/2309404559169071218976

Dịch sang tiếng Việt bởi Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


“Tôi đã đóng vai một kẻ thất bại trong “Một chút là tới nhà.” Anh ấy là một người thất bại trong việc khởi nghiệp kinh doanh của riêng mình nhưng cuối cùng đã tìm thấy ước mơ của mình ở quê hương của người khác.”

Chàng trai trước mặt tôi hào hứng giới thiệu về vai diễn của mình trong “Một chút là tới nhà” bằng giọng địa phương Hà Nam. Lần này khi tôi gặp Lưu Hạo Nhiên, anh ấy mặc chiếc sơ mi màu đen, sự non nớt đã phai nhạt đi, và anh ấy trở nên trưởng thành hơn. Nhưng anh ấy vẫn tràn đầy sức trẻ, khí chất thanh xuân ngời ngời của một diễn viên trẻ. Khi trả lời anh nói rất nhanh, giọng sang sảng, cả một buổi sáng bận rộn mà anh ấy cũng không hề tỏ ra mệt mỏi chút nào.

NÓI VỀ “SỰ TANG THƯƠNG” CỦA NGUỴ TẤN BẮC: MAY MÀ GẶP ĐƯỢC BÀNH TIỂU BINH

“Đây là Vân Nam ấy hả?” Đây là câu thoại trong bộ phim “Một chút là tới nhà,” và đó cũng là nội tâm của Lưu Hạo Nhiên khi anh đến địa điểm quay phim ở một ngôi làng tại Vân Nam, nơi hoàn toàn khác với khung cảnh phồn hoa của Đại Lý, Lệ Giang và các điểm du lịch khác trong ấn tượng của anh.

Anh ấy rất thích Vân Nam, năm nào cũng thu xếp thời gian đến Vân Nam chơi. “Có vẻ như tôi đã ở thành phố lớn quá lâu, quá mệt mỏi với nhịp sống gấp gáp, và tôi thích một môi trường yên tĩnh, vắng người qua lại, không có xe cộ, và tôi có thể tận hưởng một quá trình sáng tạo đầy tự tin.”

“Ở địa điểm quay phim không có chỗ ăn. Sau khi làm quen với dân làng địa phương, chúng tôi trực tiếp đến gõ cửa và hỏi họ có thể hầm gà cho chúng tôi không, và chúng tôi đã đưa tiền cho họ.” Đúng vậy, không khí quay phim của cả đoàn thật vui tươi và chan hòa. Lưu Hạo Nhiên nói: “Sau khi quay phim xong, điều tôi thu được nhiều nhất là hạnh phúc, và cả quá trình quay phim tràn ngập niềm vui.”

Continue reading “[BÀI BÁO] LƯU HẠO NHIÊN: “ĐIỀU CÁC BẠN TRẺ CẦN LÀM LÀ CỨ DẤN BƯỚC, KHÔNG CẦN PHẢI SUY NGHĨ QUÁ NHIỀU””

MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN BẢY: TRANG THỤ

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain/Moses trên bình nguyên)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


TRANG THỤ

Mặc dù tôi hoàn toàn đi ngược lại mong muốn của cha tôi, nhưng ông vẫn giúp đỡ tôi một chút. Ông chặn đường lui của tôi. Khi mẹ tôi đang đi du lịch ở Anh, tôi đã đạt được thỏa thuận với ông, trong năm năm đầu tiên trừ khi tôi từ chức, tôi không thể hỏi xin tiền ông. Đây thực sự là một thỏa thuận đơn phương và nó chỉ có ý nghĩa với ông, bởi vì từ đầu tôi cũng đã nghĩ như vậy. Tôi tự đặt cho mình một thời hạn còn dài hơn thế nhiều.

Tôi phải thừa nhận rằng mối quan hệ giữa tôi và cha mẹ khá kỳ lạ. Mẹ tôi không gần gũi với tôi từ khi tôi còn nhỏ, bà còn dành thời gian ở bên một đứa trẻ khác lâu hơn so với tôi, cô bé là hàng xóm của tôi thời thơ ấu. Vì tôi không thích đọc sách nên mẹ đã dành thời gian cho cô bé đó, dạy cô ta đọc chữ và còn nhiều kiến thức khác. Khi cô bé mười hai tuổi, chúng tôi chuyển nhà và mất liên lạc với nhau. Tôi đã từng đọc trộm nhật ký của mẹ (bà không hề giấu giếm một cách bí mật, tất nhiên bà không nghĩ rằng tôi sẽ đọc trộm). Trong nhiều năm, bà đã dành rất nhiều tâm sức để hỏi thăm về tung tích của cô gái, nhưng không có manh mối nào, như thể người này chưa từng tồn tại. Những năm tháng hai người cùng nhau ngồi trên kháng học bài bên chiếc bàn vuông nhỏ dường như bị ai đó vung tay hô biến tan vào thinh không.

Sau đó, mẹ tôi có sở thích đi du lịch và sưu tầm. Gia đình tôi có rất nhiều tranh, đồ sứ và đồ lưu niệm từ những chuyến du lịch. Cha tôi đã dành một căn phòng lớn để mẹ cất những thứ này. Các tác phẩm nghệ thuật đắt tiền, độc đáo và những con búp bê đồ lưu niệm du lịch rẻ tiền, có thể sản xuất hàng loạt được đặt cạnh nhau mà trông không hề khó nhìn.

Cha tôi bắt đầu lập nghiệp bằng nghề in vỏ bao thuốc lá. Trong một khoảng thời gian nhất định, do hoạt động độc quyền nên máy in của ông và máy in tiền cũng không khác nhau là mấy. Sau đó, ông kinh doanh bất động sản, dịch vụ ăn uống, làm đẹp xe hơi, sản phẩm bà mẹ và trẻ em. Vào năm thứ ba đại học, có một lần tôi cùng một cô gái đi xem phim, trong khi chúng tôi đang hôn nhau thì tôi liếc mắt thấy tên ông trong số những nhà sản xuất của phim. Cả cuộc đời ông sống trong sạch và nghe lời mẹ tôi. Từ khi sản xuất vỏ bao thuốc lá, ông đã bỏ thuốc lá. Đối với bạn bè và đối thủ trong việc làm ăn, ông rất ít khi nhắc đến họ ở nhà. Tôi cảm thấy trong lòng ông thì những người này đều giống nhau, đều cần đến nhau và cũng làm cho nhau mệt mỏi. Trong ấn tượng của tôi, ngay cả khi cha tôi say, chỉ cần ông muốn về nhà, thì ông luôn có thể tự mình về được đến nhà, miễn là mẹ tôi cũng ở nhà để đỡ ông vào nhà. Mẹ tôi thường không nói gì với ông và nấu một tô mì cho ông. Có lúc khi ông bước vào cửa và ngã luôn xuống, bà kéo ông nằm lên giường và đóng cửa lại. Cha tôi thường nói rằng tôi nổi loạn, chẳng giống cha mẹ chút nào. Thực ra, tôi là người cá tính nhất trong nhà, bướng bỉnh, nghiêm túc, khổ hạnh, không dễ quên. Càng lớn tôi càng nhận ra điều đó, nhưng cha mẹ không hiểu tôi.

Continue reading “MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN BẢY: TRANG THỤ”

TURBO LIU’S VIDEO COLLECTION NO. 2: “READ AS ELLE”

Lưu Hạo Nhiên là người thích đọc sách, năm 2017 cậu ấy đã tham gia đọc một số trích đoạn trong các tác phẩm nổi tiếng cho chiến dịch “Read as ELLE” do ELLE China thực hiện.


LƯU HẠO NHIÊN ĐỌC TRÍCH ĐOẠN TRONG “ĐIỀU KÌ DIỆU CỦA TIỆM TẠP HOÁ NAMIYA” CỦA HIGASHINO KEIGO

Đây là một trích đoạn hay trong tiểu thuyết “Điều kì diệu của tiệm tạp hoá Namiya” của nhà văn nổi tiếng người Nhật Higashino Keigo.

“Mối liên hệ giữa người và người bị cắt đứt không phải vì lý do gì cụ thể cả. Mà không, kể cả ngoài mặt có lý do đi nữa thì cũng chỉ là lời bào chữa được viện ra sau đó mà thôi, vì tâm trí đã xa lìa nhau nên mới thành ra chuyện như vậy. Bởi lẽ, nếu tâm trí chưa xa rời nhau thì khi xảy ra chuyện khiến mối liên hệ có nguy cơ đứt gãy, chắc chắn phải có ai đó cố gắng hàn gắn lại. Không ai làm vậy chứng tỏ sự gắn bó đã hết.”

(Theo bản dịch tiếng Việt do Nhã Nam xuất bản)

Continue reading “TURBO LIU’S VIDEO COLLECTION NO. 2: “READ AS ELLE””

MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN SÁU: TRANG ĐỨC TĂNG

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain/Moses trên bình nguyên)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


TRANG ĐỨC TĂNG

Một mùa hè nọ, tôi không thể nhớ chính xác là năm nào, nhưng những năm đó trôi qua thật nhanh chóng, cứ như tất cả dồn vào trong một năm. Chắc là vào khoảng những năm 2000. Lúc đó, tôi đang trao đổi công việc ở Bắc Kinh thì nhận được một cuộc điện thoại. Người gọi điện thoại nói, Giám đốc Trang ơi, họ sắp hạ bệ chủ tịch, anh hãy nghĩ cách đi. Đó là một công nhân già đã nghỉ hưu của nhà máy, tôi tiếp quản nhà máy và tiếp nhận tất cả những người này. Tôi nói, chủ tịch nào? Ông ta nói rằng chủ tịch ở Quảng trường Hồng Kỳ ấy, cao sáu thước, sẽ bị phá hủy vào ngày kia. Tôi biết chủ tịch. Tôi sống rất gần gũi với ông ấy khi tôi còn nhỏ. Luôn đưa tay ra, hai má đầy đặn, nở nụ cười thật tươi, dường như đang muốn vươn tay ra với lấy thứ gì. Vào mùa hè và mùa thu, chúng tôi thả diều xung quanh ông ấy, và vào mùa đông chúng tôi trượt băng quanh ông. Tôi nói, tại sao lại phá huỷ ông ấy? Người công nhân nói rằng người ta sẽ thay thế ông ấy bằng một con chim. Tôi nói, một con chim ư? Ông ta nói, đúng vậy, nó được gọi là Thái Dương Điểu (chim mặt trời), đó là một tác phẩm điêu khắc màu vàng, thấy bảo là do người nước ngoài thiết kế, cao hơn chủ tịch hai thước. Tôi nói, tôi không phải là bí thư thành ủy, tìm tôi cũng vô ích, người sống không nên tranh với người chết. Ông hãy nghỉ ngơi ở nhà đi, lương hưu sớm muộn cũng sẽ hết. Tôi cúp máy sau khi nói xong.

Ngày hôm sau tôi bay về nhà, buổi tối ra ngoài tiếp một đoàn khách. Lúc đó đã khuya, tôi ngủ luôn ở chỗ tiếp khách. Khi tôi tỉnh lại đã là buổi trưa, tất cả những người đi cùng tôi đã ra về hết. Khi tôi đến quầy lễ tân, bà chủ mang ra một xấp thẻ, tôi trả từng cái một, rồi gọi lái xe chở tôi về nhà. Đi được nửa đường, tôi bước xuống xe và nôn oẹ ngay lập tức. Rượu nằm trong dạ dày cả đêm trào ra, như dung nham làm thực quản rát bỏng. Có một nhóm người lớn tuổi mặc quần áo bảo hộ lao động xếp thành hình vuông, đi giữa đường, không ngay ngắn nhưng lặng lẽ. Người lái xe nói, có chuyện gì vậy? Đến đây để tập thể dục à? Tôi cũng thắc mắc, xua tay, lên xe và ngồi vào băng ghế sau, đến cửa nhà tôi mới sực nhớ ra là đó là vì chủ tịch, họ đang đấu tranh vì chủ tịch. Tôi để người lái xe đi trước, và ngồi trên vệ đường một lúc. Nhìn vào ống quần của mình, sạch sẽ, đôi giày da, sạch sẽ, chỉ mới mấy năm trước tôi còn mặc quần tây đi giày da trên cao nguyên Vân Nam-Quý Châu, sau mấy ngày đôi giày da đã há mõm, ống quần lúc nào cũng dính đầy đất vàng. Tôi giơ tay lên xem đồng hồ, lúc này Trang Thụ đang ở trường và Phó Đông Tâm chắc đang ngủ trưa. Kể từ khi cô ấy thôi việc, giấc ngủ trưa của cô ấy trở nên rất dài, như thể công việc chính trong ngày là ngủ vậy. Tôi đứng dậy, vẫy một chiếc taxi và nói, cho tôi đến Quảng trường Hồng Kỳ.

Continue reading “MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN SÁU: TRANG ĐỨC TĂNG”

LƯU HẠO NHIÊN x XUÂN HẠ: MICROFILM

Năm 2017, Lưu Hạo Nhiên đã cùng nữ diễn viên Xuân Hạ quay hai microfilm cho Harper’s Bazaar và SuperElle. Hai microfilm này mình rất thích nên làm riêng một post.


MICROFILM “TÌNH CỜ GẶP GỠ” QUAY CHO HARPER’S BAZAAR CHINA NHÂN DỊP KỈ NIỆM 150 NĂM THÀNH LẬP HARPER’S BAZAAR

Lưu Hạo Nhiên và Xuân Hạ là gương mặt trang bìa số báo Ngân thập T10/2017 Harper’s Bazaar China và là số báo kỉ niệm 150 năm thành lập của Harper’s Bazaar. Bên cạnh việc chụp bìa, hai người cũng quay microfilm cho Harper’s Bazaar China với tên gọi “Tình cờ gặp gỡ.”


“Tiểu Nhiên (Lưu Hạo Nhiên) đứng đó một lúc, tự hỏi lòng mình là như thế nào. Anh ấy đã xem các cuộc phỏng vấn của Hạ tiểu thư (Xuân Hạ) và biết rằng cô ấy sinh cùng năm với mình, vừa tròn 20 tuổi, và khi anh ấy nhìn thấy bảng quảng cáo vở kịch mới của Hạ tiểu thư ở Tiêm Sa Chuỷ (T/N: Khu mua sắm và giải trí sầm uất của Hongkong), anh ấy thấy ghen tị vì cô ấy đang ở trên trời còn anh ấy vẫn ở dưới lòng đất.

Nhiều năm sau, anh vẫn sẽ nhớ về buổi tối năm 1980 đó. Anh nhớ rằng đèn đường đã được thắp sáng, ánh sáng và bóng tối xen kẽ lướt ngang qua anh, và cả chút cảm giác ngọt ngào từ Hạ tiểu thư.”

(Weibo của Harper’s Bazaar đăng ngày 14 và 17/9/2017)


MICROFILM “NGƯỜI TRONG TRANH” QUAY CHO SUPERELLE

20170726 Lưu Hạo Nhiên và Xuân Hạ quay phim ngắn “Người trong tranh” cho SuperELLE. Microfilm này quay ở Không gian Nghệ thuật Văn hóa Bắc Kinh Espace của Louis Vuitton, trong triển lãm tưởng nhớ nghệ sĩ nổi tiếng người Đức Gerhard Richter. Lưu Hạo Nhiên và Xuân Hạ đã cùng tham dự sự kiện này.

Weibo Louis Vuitton đăng ngày 28/6/2017

Lưu Hạo Nhiên đã update weibo ngày 30/6/2017: “Một bức tranh “Xuân, Hạ, Thu và Đông”.jpg Bạn có thấy bí ẩn không? Có chị Xuân Hạ, có chị Hiểu Tuyết [haha] Vậy thì tôi chỉ có thể phản ánh “mùa thu” bằng trang phục.”

Hiểu Tuyết (cựu Tổng biên tập ELLE China) đã share lại bài post đó của Lưu Hạo Nhiên với comment: “Đó là nửa đêm ngày kia, Hạo Nhiên đệ đệ và Xuân Hạ muội muội cùng SuperELLE quay microfilm. Xuân, hạ, thu, đông đều ở đây cả. Bên ngoài trời oi bức và điều hòa nhiệt độ ở nơi này cực kỳ lạnh. Thêm một chiếc khăn quàng cổ cho Hạo Nhiên sẽ khiến mùa thu thêm rực rỡ. [Haha] ….. Xin hãy chờ đón microfilm lãng mạn “Người trong tranh” của SuperELLE do Lưu Hạo Nhiên và Xuân Hạ đóng vai chính.”

Lưu Hạo Nhiên cũng nhắc đến Xuân Hạ trong tự truyện “Gặp gió” của mình: https://haonhienchikhi.com/2021/04/23/chuong-bon-canh-tuong-phan-hai/

MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN NĂM: LÍ PHỈ

Truyện ngắn: Moses trên đồng bằng (平原上的摩西/Moses on the plain/Moses trên bình nguyên)

Tác giả: Song Tuyết Đào

Dịch sang tiếng Việt: Lục Hương @ Hạo Nhiên Chi Khí


LÍ PHỈ

Ngày chủ nhật trong ký ức của tôi luôn tràn ngập ánh nắng. Cha sẽ mở tất cả các cửa sổ, đặt một chậu nước sạch lên mép kháng và lau từng ô cửa kính. Sau đó ông hắt nước bẩn ra sân và bắt đầu giặt chăn và ga trải giường. Ông giặt tay từng tấm ga trải giường và chăn, rũ chúng ra rồi treo lên dây phơi ngoài sân, cả sân sực nức mùi xà phòng. Sau đó ông ngồi xuống hút một điếu thuốc và bắt đầu cọ xoong nồi, lau chùi bàn ghế và nền đất trong nhà, cánh tay rắn chắc của ông như đôi mái chèo lướt khắp mọi ngóc ngách trong nhà. Mục cuối cùng là lên dây cót cho đồng hồ treo tường. Ông mở cái nắp màu đỏ, lấy chiếc chìa khóa bóng sáng ra và vặn nó “ken két.” Ông bắt chéo chân và vươn cổ ra, như thể đang nhìn thứ gì đó qua mặt số của đồng hồ.

Việc nhà máy sụp đổ tưởng chừng chỉ xảy ra trong tích tắc, nhưng thực tế nó đã được báo trước. Đã một thời gian trên truyền hình vẫn nói rằng đất nước ta giờ đây đang nặng gánh, đất nước nay cần đồng bào giúp đỡ, sẻ chia nhiều hơn, coi như đất nước là một bà góa tội nghiệp. Cha tôi vẫn đi làm đúng giờ, nhưng có khi về mà không thay bộ đồ đi làm mới, vì chẳng ra mồ hôi, cả ngày không có việc gì làm.

Continue reading “MOSES TRÊN ĐỒNG BẰNG – PHẦN NĂM: LÍ PHỈ”